"...Đời sống vợ chồng đôi khi không tan vỡ bởi một biến cố quá lớn, mà bởi những tháng ngày nghèo khó, những món nợ chưa trả, những lời trách cứ và những điều không còn nói được với nhau. Một người cố níu lấy mái nhà bằng đôi vai đã mỏi, một người lại hướng mắt về phía ngoài kia, nơi có một khoảng trời khác đang chờ. Giữa hai phía ấy, chỉ còn lại một nỗi cô độc không biết gọi tên..."
NGỌN GIÓ ĐI HOANG
Bởi cõi trần ai quá ngặt nghèo
Nên đời buộc thắt giữa vòng eo
Đầu hôm chủ nợ vào sân mắng
Cạnh buổi tình nhân tới ngõ đèo
Vẫn thói lăng loàn chưa bỏ được
Khi lòng thổn thức mãi còn đeo
Từ hôm gió bỏ chiều phiêu lãng
Sóng cả mình ta lặng lẽ chèo ./.
Lời bình bài thơ "Ngọn gió đi hoang" của tác giả LCT
Đường thi từ xưa đến nay vốn chuộng sự ước lệ, thanh cao. Thế nhưng, bài thơ "Ngọn gió đi hoang" của tác giả LCT lại chọn một lối đi riêng đầy táo bạo: đưa những trần trụi, ê chề của hiện thực vào trong một bộ khung niêm luật nghiêm cẩn đến mức tuyệt đối. Bài thơ là một tiếng thở dài gân guốc, phơi bày bi kịch của một người đàn ông chịu sự bất hạnh kép: vừa suy sụp vì kinh tế, vừa tan nát vì tình cảm gia đình.
Mở đầu bài thơ, tác giả buông một lời cảm thán về thế sự:
"Bởi cõi trần ai quá ngặt nghèo
Nên đời buộc thắt giữa vòng eo"
Hai chữ "ngặt nghèo" và hình ảnh hoán dụ "buộc thắt giữa vòng eo" gợi lên cái phông nền u tối của kiếp nhân sinh. Đó là cảnh túng quẫn, phải thắt lưng buộc bụng, là cái thế bị vây bủa, nghẹt thở vì áp lực cơm áo gạo tiền.
Để rồi, cái nghèo đó không dừng lại ở sự thiếu thốn vật chất, nó hiện hình một cách nhục nhã, ê chề ngay ở cặp câu thực – hai câu thơ đắc địa nhất, làm nên cái hồn và sự gai góc của toàn bài:
"Đầu hôm chủ nợ vào sân mắng
Cạnh buổi tình nhân tới ngõ đèo"
Nghệ thuật đối oanh liệt ở đây đã dựng lên hai thái cực bóp nghẹt lòng người. Một bên là áp lực từ bên ngoài: "chủ nợ vào sân mắng" – cảnh tượng trần trụi, hung hãn làm chà đạp lên thể diện của một người đàn ông trụ cột. Nhưng nỗi đau đớn đó chưa thấm vào đâu so với cái nhói lòng từ bên trong: "tình nhân tới ngõ đèo". Tác giả đã cực kỳ tinh tế khi dùng chữ "đèo" theo khẩu ngữ Nam Bộ (nghĩa là chở đi, rước đi). Cảnh tượng hiện lên xót xa đến mức tàn nhẫn: Khi tiếng chửi đòi nợ vừa dứt ở sân, thì ngay lập tức ở phía ngõ sau, kẻ thứ ba đã ngang nhiên chạy xe đến để đèo người bạn đời đi hoang. Cái nghèo đi đôi với cái eo, hoạn nạn vây bủa đi đôi với sự phản bội.
Sự bội bạc ấy được tác giả lý giải bằng một cái nhìn đầy ngao ngán ở cặp câu luận:
"Vẫn thói lăng loàn chưa bỏ được
Khi lòng thổn thức mãi còn đeo"
Hai chữ "vẫn thói" vang lên như một sự bất lực. "Lăng loàn" – từ ngữ nặng nề nhất dành cho người phụ nữ trắc nết – nay được đặt thẳng vào thơ. Trong khi gia đình trên đà sụp đổ, người vợ không cùng chồng đồng cam cộng khổ, trái lại, cái lòng cô ta vẫn "thổn thức", vẫn vương vấn, đèo bòng những cuộc tình vụng trộm ngoài luồng. Nỗi đau của nhân vật trữ tình lúc này đã chuyển từ cay đắng sang sự ê chề, câm lặng chịu đựng.
Để rồi, khép lại bài thơ là một sự dứt khoát đầy bản lĩnh nhưng cũng cô độc đến tận cùng:
"Từ hôm gió bỏ chiều phiêu lãng
Sóng cả mình ta lặng lẽ chèo"
"Gió" – hình ảnh ẩn dụ cho người vợ thích tự do, ham chơi và bội bạc – nay đã chính thức "bỏ chiều phiêu lãng", nghĩa là đã dứt áo ra đi theo tiếng gọi nhân tình, trốn tránh trách nhiệm. Gió đi rồi, giông bão không dừng lại mà để lại một vùng "sóng cả" – đó là đống nợ nần, là gia đình tan vỡ. Chữ "mình ta" vang lên cô đơn tịch mịch giữa trùng khơi sóng gió. Nhưng không oán trách, không van xin, người đàn ông chọn cách "lặng lẽ chèo". Bản lĩnh của cái tôi đứng vững trước biến cố hiện lên lầm lũi mà can trường. Tự làm tự chịu, tự mình chèo lái con thuyền định mệnh vượt qua giông bão cuộc đời.
Về mặt nghệ thuật, bài thơ là một minh chứng cho sự thăng hoa của Đường luật chính thể . Không chỉ chỉnh niêm, sắc đối, tác giả LCT còn vận dụng thành thạo luật Ngũ độ thanh cực kỳ khắt khe, khiến các âm vực Trầm - Phù biến chuyển liên tục, tạo nên nhạc tính nội tại rất sang. Sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa những từ ngữ bình dân, góc cạnh đời thường (chủ nợ, sân chửi, ngõ đèo) với cấu trúc bác học đã tạo nên một bài thơ vừa có sức nặng hiện thực, vừa có giá trị nghệ thuật cao.
"Ngọn gió đi hoang" không chỉ là một bài thơ, đó là một lát cắt cuộc đời đầy máu và nước mắt, một bản tự tình cay đắng nhưng lấp lánh bản lĩnh kiên cường của con người trước nghịch cảnh.
*****
Lời bình 2
Có những bài thơ mở ra không phải để kể một câu chuyện, mà để gọi tên một khoảnh khắc chao đảo của kiếp người. "Ngọn gió đi hoang" của tác giả LCT là một tiếng thở dài như thế — tiếng thở dài đè nén giữa chốn trần ai, nơi những cơn giông bão của số phận đồng loạt gõ cửa một mái tranh xiêu.
Bài thơ mang dáng dấp của một bức tranh thủy mặc đượm màu ảm đạm. Ở đó, cái ngặt nghèo của kiếp sống không chỉ là sợi dây siết chặt ngang eo, mà đã tràn qua giậu cửa, hiện hữu trong những âm thanh chát chúa giữa chạng vạng chiều. Nhưng cái đắng cay của đời thực dường như chỉ là cái nền xám lạnh để làm nổi bật lên một cơn giông khác xé nát lòng người: sự chông chênh của nghĩa tào khang.
Tác giả đã chọn hình ảnh "gió" — một biểu tượng muôn đời của sự phiêu lãng, vô chừng và không thể nắm bắt. Gió đến rồi đi, mang theo những xao động nhất thời, bỏ lại khoảng sân trống trải và mái nhà rạn nứt. Khổ thơ như ngân lên cái tê tái của một tâm hồn chứng kiến sự tan vỡ mà đành bất lực; cái "lăng loàn" hay "thổn thức" ở đây không còn là sự trách móc trần trụi, mà đã hóa thành niềm cay đắng xót xa cho một phần người không chịu nổi chốn dừng chân hẹp hòi của số phận.
Để rồi khi "gió" đã bay xa về phía chiều phiêu lãng, không gian thơ bỗng thu gọn lại trong một khoảng lặng mênh mông. Câu kết vang lên như một nhịp chèo đơn độc giữa biển đời cuồn cuộn sóng:
"Sóng cả mình ta lặng lẽ chèo"
Đó là một nét vẽ đầy sức nặng. Giữa mênh mông biến cố — nơi nợ nần oằn nặng trên vai và sự phản bội để lại khoảng trống đao đao — hình ảnh người đàn ông không gào khóc, không phẫn uất, mà chọn tư thế "lặng lẽ". Sự im lặng ấy không phải là chịu hàng, mà là bản lĩnh của một thuyền trưởng ở lại cùng con thuyền xơ xác. Nhịp chèo dẫu cô độc nhưng vẫn miệt mài rẽ sóng, đem lại cho bài thơ một dư vị kiêu hãnh âm thầm: đằng sau sự đổ vỡ của tình cảm và sự vây hãm của bần hàn, vẫn còn đó một tấm lưng kiên cường gánh vác cả bão giông.
"Ngọn gió đi hoang" vì thế vượt lên trên những tổn thương thường nhật để trở thành khúc ca buồn về sự nhẫn nại của con người — một nốt trầm sâu lắng giữa cõi nhân gian đầy biến động.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét