Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016

TÌNH ĐÔNG



TÌNH ĐÔNG

Ta vừa khép lại mảnh tình đông
Với những vần thơ lệ đổ dòng 
Bạc bẽo như trời không gió thổi
Mơ hồ tựa biển vắng thuyền dong
Ngoài sân mẫu lá vàng rơi nhẹ
Cạnh cửa màu mây xám trĩu lòng
Nếu phải từ đây người một ngã
Đêm dài trắc ẩn liệu buồn không ?

LCT 31/10/16
BÀI HỌA :
*****

TÌNH ĐÔNG 

Nhặt ánh trăng vàng gửi gió đông
Chờ con nước bạc chảy xuôi dòng
Hong làn tóc đẹp bên bờ suối 
Ghép mảnh thơ tình dưới lá dong
Hãy kết yêu thương tràn biển mộng
Rồi đan hạnh phúc ngập trang lòng
Chiều nay gió bấc lùa qua ngõ
Tuyết trắng rơi nhiều lạnh lắm không ? 

Tường Vân 31/10/16

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

ĐỜI CHIỀU



ĐỜI CHIỀU

Nửa gánh xuân thì đã vội chôn 
Vầng trăng khuyết mỏng lại len hồn
Mây bồng níu giữ làm chăn mộng
Gió trở ôm chầm gãy nụ hôn 
Cứ để dòng thơ sầu lỡ đoạn
Còn hơn chén tửu hận xoay tròn
Soi đầu điểm xuyết màn sương bạc
Cạn buổi cơm chiều rã túi khôn ./.

LCT 30/10/16

BÀI HỌA :
*****
TÌNH SẦU
Liệm xác tình sầu dưới huyệt chôn
Mà đêm vẫn ám cõi u hồn
Cuồng điên siết mộng ghì mơ ngủ
Ngây dại say hình níu bóng hôn
Đã lắm mùa trăng về lẻ khuyết
Và bao ánh nhật đến không tròn
Lòng chung thủy với buồn đau cũ
Mặc cả chi đời lọc lỏi khôn
Lý Đức Quỳnh

*****

BÓNG CHIỀU 

Đông hàn ủ rũ nấm mồ chôn
Lá chắn rèm thưa lạnh nửa hồn
Đợi nắng xuân về qua ngõ trúc 
Sang chiều gió trở đếm hoàng hôn
Là bao tháng hạ buồn chưa tận
Đã mấy mùa trăng khuyết lại tròn
Một chén men sầu đêm đã cạn
Cho đời ngập ngụa bến càn khôn !

Tường Vân 30/10/16

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2016

TA VÀ THƠ



TA VÀ THƠ
(Tứ đối-Nđt)

Sáng dõi mắt nhìn quanh biển lặng
Chiều lơ đãng ngắm quẩn hồn thơ
Em người lữ thứ dòng suy tưởng
Nắng kẻ đăng trình ngõ mộng mơ
Nét chữ quằn đau lằn mực đỏ
Lời văn rát bỏng vệt sao mờ
Trăng còn đợi gió hoài trăn trở
Bến vẫn mong thuyền vọng ngẩn ngơ ./.

LCT 29/10/16
BÀI HỌA :
******
NGU NGƠ
(Tứ đối-Ltđ)

Thu về lá đổ đau hồn bút 
Gió trở đông tràn lanh ý thơ
Chẳng lẽ tình kia là huyễn ảo 
Hay vì mộng ấy chỉ thầm mơ
Nên niềm hạnh phúc hoài tơ tưởng
Để tiếng yêu đương hóa mịt mờ 
Đã biết người đi rồi vĩnh viễn 
Sao mà kẻ đợi cứ ngu ngơ !

Tường Vân 29/10/16

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2016

THƯƠNG VỢ



THƯƠNG VỢ  
(Nđt & độc vận)

Tội lắm người ơi mãi thẩn thờ
Se tình dệt ý thả vào thơ
Miền thương mỏi đợi làn trăng vỡ
Cõi nhớ mòn trông cảnh lặng mờ
Lẽ tiếng đàn khuya dòng lệ trở
Riêng vầng nguyệt khuyết ngõ hồn mơ 
Sầu tư nửa chén buồn than thở
Rát bỏng lòng đêm cũng đợi chờ ./.

LCT
28/10/2016

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

KHUYÊN VỢ



KHUYÊN VỢ
(NĐT)

Tím ruột bầm gan phải dỗ dành
Quay về với lũ trẻ giùm anh
Vần thơ há dễ làm nên sử
Nét chữ nào đâu đủ dựng thành
Chớ viễn vông ngồi xây mộng ảo
Đừng mơ tưởng đợi đắp tình xanh
Vườn ta quả ngọt xuân còn thắm
Níu giữ làm chi sợi chỉ mành ./.


LCT
28/10/2016

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

VỀ VỚI MÙA ĐÔNG



VỀ VỚI MÙA ĐÔNG
(Nđt-Tứ tđ-GCĐ+CĐ)

Lối cũ đường xưa ngày trở lại
Mưa sầu gió đọng thẩn thờ say
Hồn trăng nước rã...miền cô tịch
Ngõ quạnh hiu...chìm biển khói mây
Suối lệ bờ mi còn chảy mãi
Dòng thơ mép vở vẫn tuôn hoài
Thu vàng lá rụng chiều đông trở
Xóm nhỏ quê nghèo nghĩa mẹ đây ./.

LCT 26/10/16

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016

TÔI LÀ AI ?



TÔI LÀ AI ?

Vô tình lạc giữa bến trần gian
Để vướng tình qua những điệu đàn
Đắm bởi chân trời sao viễn vọng
Say vì mặt biển sóng triều lan
Hồn thơ quyện lẫn màn sương sớm
Ngõ mộng chìm trong cảnh gió tràn
Nhớ buổi hoàng hôn buồn quạnh quẽ
Thương hoài vạt nắng mỗi chiều tan ./.

LCT 25/10/16

TA MUỐN CÙNG EM SAY



TA MUỐN CÙNG EM SAY

Hãy cạn lòng nhau chén tửu đầy
Mai làm kẻ lữ tới ngàn mây
Rằng mong dẫm nát miền tiên cảnh
Bởi muốn vùi chôn cõi đọa đày
Lỡ dối gian đành bôi mặt đỏ
Hay lừa gạt phải khéo vờ say
Từ nay chẳng có lời hoa mỹ
Ở mấy vần thơ tội lỗi này ./.

LCT 25/10/16

BÀI HỌA :
*****

TIẾNG ĐÊM 

Dường như giọt nắng chẳng hong đầy 
Để khói lam chiều quyện bóng mây
Bến lạnh con thuyền đang ngược hướng 
Trời khuya cánh nhạn vẫn lưu đày
Đông về tuyết trắng sầu chưa rụng 
Rượu đẫm môi hồng mộng đã say
Có tiếng ai đàn trong tĩnh lặng
Thầm nghe nỗi nhớ đọng tim này !

Tường Vân 25/10/16
(Lỗi bình đầu)

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

NƯỚC MẮT CHIỀU



NƯỚC MẮT CHIỀU

Nước mắt buồn trôi tận đáy lòng
Hôm về chết lặng với dòng sông
Chiều xưa mẹ đứng bên bờ vắng
Thuở nọ cha nghiêng giữa cánh đồng
Đám cải hoa vàng đang tới vụ
Khu vườn lá đỏ đến mùa bông
Hồn quê ẩn hiện trong làn khói
Lệ đắng đầu môi chảy cuộn dòng ./.

LCT 24/10/16

BÀI HỌA :
*****
BẾN CHIỀU 

Thầm nghe nỗi nhớ đẫm trang lòng
Mỗi độ thu tàn dưới nhánh sông
Mé bãi con thuyền đang vỗ sóng
Triền đê luốn mạ đã lên đồng 
Anh hoài đợi lúc Nhài ươm nụ
Em mãi thương mùa Cúc trổ bông 
Đã mấy Đông chờ trên bến lạnh 
Mà sao mộng thắm chẳng xuôi dòng ?

Tường Vân 24/10/16

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

THẤM



THẤM

Vết nhục vừa loang chảy giữa bàn
Mâm đời khéo dọn dễ gì lan
Mồm anh lỡ miếng trườn khe cạn
Mõm chị đầy hơi rướn cổ càn
Biết họ tâm đầu nên miễn cản
Không thì ý hợp khỏi cần can
Buồn đem trải mạn lòng ra cán
Chạnh nghĩ tình như buổi gió tàn ./.


LCT 23/10/16


BÀI HỌA :

*****

ĐÀM THẾ LUẬN NHÂN

Giao hòa hảo ý hãy nên bàn
Thiện chí thâm tình dễ tỏa lan
Tự mãn kiêu kỳ không thỏa đáng
Từ tâm lịch lãm chớ ngông càn
Hành vi khiếm nhã càng ly loạn
Cảm nhận ơ thờ há dễ can
Hiện hữu ê chề trông ngảo ngán
Niềm vui cố giữ để không tàn.

Liêu Đình Tự

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2016

BUÔNG LƠI



BUÔNG LƠI
(Ltđ-Tứ đối)

Có phải hồn lay mộng giữa chừng
Hay là gió khẽ chạm bìa lưng
Tình anh mới gặp bờ môi ửng
Nghĩa chị vừa trao má đỏ bừng
Vỡ cội trăng tàn trôi gác lửng
Tan dòng lệ úa chảy sầu rưng
Người quen nhạt nhẽo còn đâu hứng 
Kẻ lạ nồng hương sẽ thấy mừng ./.

LCT 22/10/16


BÀI HỌA :

*****

MỘNG VỠ
( Ltđ - Tứ đối )

Dường như tửu ngấm dạ say chừng
Hoặc bởi đêm tàn rượu đẫm lưng 
Ý trúc đã nghe hồn bão động 
Tình mai có thấy lửa hương bừng
Chìm trong giấc điệp bờ môi rũ
Lắng giữa tim nàng giọt lệ rưng 
Khẽ hỏi duyên sầu bao kẻ ước 
Rằng thưa mộng vỡ mấy ai mừng !

Tường Vân 22/10/16

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016

KHỜ


KHỜ

Chợt nghĩ rằng ta đủ thứ khờ
Say lòng bởi cái gọi là thơ
Tàn đêm mộng ảo chìm theo gió
Mãn tối chờ trăng thả dọc bờ
Mảnh vỡ bên trời ôm chặt lấy
Manh tình cửa bếp bỏ nằm ngơ
Nhiều khi nghĩ lại lòng trăn trở
Có cũng bằng không lại bảo chờ ./,

LCT 21/10/16
BÀI HỌA :
******
TÌNH KHỜ

Buồn vui vẫn đọng trái tim khờ
Cũng bởi tâm tình vốn thẩn thơ
Hạnh phúc mơ hồ bên vực thẳm 
Tình yêu huyễn ảo giữa ven bờ
Người say sóng nhạc hồn vơ vẩn 
Kẽ dạo tơ đàn ý ngẩn ngơ
Chợt gió đông về mang giá lạnh
Còn chăng ngày tháng mãi mong chờ !

Tường Vân 21/10/16

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2016

ĐỜI LÃNG TỬ



ĐỜI LÃNG TỬ

Lãng tử đời em chén rượu đào
Môi mềm khép cửa vẫy trời cao
Ngàn hương quyện tóc tình hư ảo
Ngũ sắc lồng mây cảnh thực trào
Hỗn chiến bên đèn say mộng đảo
Giao đầu cạnh bóng dỗ hồn chao
Dìu trăng cưỡi sóng thần men bảo
Chỉ một mình canh luỹ chiến hào ./.

LCT 20/10/16

Thứ Tư, 19 tháng 10, 2016

HỎI EM


HỎI EM

Lạnh lẽo khi trời chuyển gió đông 
Này em gối lẻ quạnh cô phòng
Hương giờ đã nhạt bờ môi mỏng
Sắc cũng theo màu mảnh nguyệt cong
Mãi ước hằng đêm tằm ủ mộng 
Hoài mong mỗi tối dệt tơ hồng
Nhưng tình chẳng vẹn hình xa bóng
Hỏi những khi buồn chạnh nhớ không ?

LCT 19/10/16
HỌA :
*****
ĐÊM ĐÔNG
Đêm về lóng ngóng lạnh vào đông
Chăn chiếu co ro chẳng ấm phòng
Cựa quậy hồn trăng nằm lỏng chỏng
Mơ màng bóng gió duỗi long cong
Sầu rơi phố hạ ngoài trưa nóng
Nhớ rụng đường thu giữa buổi hồng
Cố lãng quên lòng bao tưởng vọng
Tay đời chới với đã hoài không.
Lý Đức Quỳnh

******
TÌNH ĐÔNG 

Em về xếp lại mảnh tình đông
Khép cánh mi ngoan khóa cửa phòng
Ủ giữa cô miên làn tóc mỏng 
Đan vào giấc ngủ ánh trăng cong
Rèm thưa gió trở len thềm mộng 
Ngõ lạnh sương giăng chạm đóa hồng 
Biết kẻ phương trời đơn độc bóng
Nghe hồn cũng chạnh chớ sao không !

Tường Vân 19/10/16

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2016

ĐÊM Ở TRẦN GIAN



ĐÊM Ở TRẦN GIAN

Mây cùng gió lại dỗi hờn trăng
Biển cũng buồn tung sóng nhập nhằng
Một bãi thiên đường sương phủ trắng
Đôi bờ thế tục lũ càn phăng
Hồn ma đợi tĩnh đầu sông vắng
Bóng quỷ còn mơ cội vĩnh hằng
Nước vẫn dâng đều trên mặt phẳng
Sao người nỡ để tấm lòng băng ./.


LCT 18/10/16

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

MỜI ANH


MỜI ANH

Nửa giọt men tình ngã ngớn say
Mời anh ghé lại ở nơi này
Môi hồng thắm đượm hồn nam tử
Nhụy đỏ say nồng cõi gió mây
Ruộng cũ lâu rồi không kẻ cấy
Đồng hoang mới dọn chẳng ai cày
Nay mùa lũ lụt đầy vơi nước
Hãy cạn đêm tình thả cánh bay ./.

LCT 16/10/16


BÀI HỌA :
*****
ĐÊM SAY

Đêm buồn chén rượu ngập ngừng say
Chếch choáng hơi men một tối này
Mộng đã sa đà theo ngọn gió
Tình thì lãng đãng với ngàn mây
Còn thương những buổi trên đồng cấy
Vẫn nhớ nhiều hôm dưới ruộng cày
Cuộc sống muôn màu bao ý vị 
Khi nhìn ngọn nến thả hồn bay ! 

Tường Vân 17/10/16

*****
CÙNG BAY
Lâu rồi chẳng bạn đến mời say
Tri kỷ phù vân tụ chốn này
Dốc ngược bầu lên cho thác lũ
Vung trào gió vút đón trời mây
Cung đàn phách lộng bừng y vũ
Tháp bút thơ tung vãi luống cày
Ba vạn…nhẫm đời vui được mấy
Thôi thì,hồn nhé,hãy cùng bay !

Lý Đức Quỳnh

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2016

TÀN THU

TÀN THU 
(Họa Thơ Lý Đức Quỳnh)
(NĐT&TNĐ)

«««««««XUÔI»»»»»»»
Mơ mộng thu tàn cảnh nỗi trôi
Lỡ đêm tình nhớ vẩn vơ ngồi
Tơ tràn bến lạnh buồn loang mảnh
Nhện trải hiên vờn gió loãng môi
Thơ thẩn muộn phiền hoa héo noãn
Trở trăn sầu rụng lá khô chồi
Chờ trông mắt mỏi chiều ly biệt
Ngơ ngẩn đêm buồn phận cút côi...

««««««««««NGƯỢC»»»»»»»»»»

Côi cút phận buồn đêm ngẩn ngơ
Biệt ly chiều mỏi mắt trông chờ
Chồi khô lá rụng sầu trăn trở
Noãn héo hoa phiền muộn thẩn thơ
Môi loãng gió vờn hiên trải nhện
Mảnh loang buồn lạnh bến tràn tơ
Ngồi vơ vẩn nhớ tình đêm lỡ
Trôi nổi cảnh tàn thu mộng mơ ./.

LCT 16/10/16
*****
BÀI XƯỚNG 
*****
BẾN TÀN THU
(Thuận nghịch độc)


Thu tàn đã rụng lá sầu trôi
Quạnh vắng chiều trông bến lẻ ngồi
Mù mịt gió vây trùng điệp sóng
Ảo huyền mi khép lặng thầm môi
Ru tình ngón lạnh buông hờ khúc
Trẩy hội mùa xưa ngóng lịm chồi
Chừ níu bóng suông dòng tuột chảy
Thư nhàu lại xếp nghẹn niềm côi.

Đọc nghịch:

Côi niềm nghẹn xếp lại nhàu thư
Chảy tuột dòng suông bóng níu chừ
Chồi lịm ngóng xưa mùa hội trẩy
Khúc hờ buông lạnh ngón tình ru
Môi thầm lặng khép mi huyền ảo
Sóng điệp trùng vây gió mịt mù
Ngồi lẻ bến trông chiều vắng quạnh
Trôi sầu lá rụng đã tàn thu.
Lý Đức Quỳnh

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

KHÔNG GẮN THẺ


KHÔNG GẮN THẺ

Gắn thẻ dường như việc lỗi thời
Nên đành phải thế một mình chơi
Người mong học hỏi tìm nhau tới
Kẻ muốn làm cao sẽ tự rời
Nghĩa bến gian trần chưa được gởi
Ân miền thế tục đã dần vơi 
Bài thơ mất nhịp vì đâu hỡi
Có lẽ nào cho chuyện của trời ./.

LCT 15/10/16

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2016

"Liên hoàn khúc" TUYỆT TÌNH



"Liên hoàn khúc" TUYỆT TÌNH

Thôi đừng tiếc cũng chẳng cần mong
Nửa gánh hoàng hôn đã cạn lòng
Nắng ngã lưng trời cơn mộng ảo
Thơ chìm mặt vở ánh đèn chong
Hồn đêm dậy sớm sầu khoanh mảnh
Mộng trở về khuya lệ đẫm dòng
Những nốt thăng trầm nghe mỏi mệt
Cây đàn đổ nhịp uốn vòng cong ...


Cây đàn đổ nhip uốn vòng cong
Nốt nhạc nào rơi chảy giữa dòng
Cánh nhạn xa rời cơn bão biển
Con thuyền cặp bến cảnh mùa đông
Vòng tay chửa ấm đêm ngà ngọc
Kẽ mắt còn hơi buổi mặn nồng
Tiếc tuổi xuân thì xô ngã mộng
Bây giờ níu lại cũng bằng không...

Bây giờ níu lại cũng bằng không
Tiếc để mà chi mãi bận lòng
Mỗi sáng mây trời xanh lả vọng
Bao chiều gió trở xạm hồn trông
Đành thôi khép cửa đừng khơi mộng
Đã thế vùi chôn ngọn lửa hồng
Những dạo sương buồn e ấp thở
Ta đành ngoảnh mặt với dòng sông...

Ta đành ngoảnh mặt với dòng sông
Mãi ngắm bèo trôi nổi bập bồng
Chở những đêm tình xa ngọn sóng
Che từng buổi mộng trốn đầu giông 
Vì sao hoán đổi chiều mưa lộng
Lão nguyệt hoàn phiên buổi nắng hồng 
Nếu đã tin vào duyên phận mỏng
Xa vùng kỷ niệm có buồn không ?

Xa vùng kỷ niệm có buồn không ?
Nếu phải từ đây vỡ mộng lòng
Gió bỗng xoay chiều khi lửa cuộn
Mưa đành đổi hướng dạo cuồng phong
Tình như ngọn sóng chao bờ lở
Nghĩa tựa làn mây khuấy đảo dòng
Bỏ mặc đêm tàn bên đám rẫy
Trăng vàng ngã lịm mé bờ sông ...

Trăng vàng ngã lịm mé bờ sông
Lũ cá dành nhau rỉa bụng lòng
Nước vẫn mơ màng xuôi lệch chảy
Mây còn lưỡng lự thả sầu đong
Nhiều hôm đợi gió buồn đông trở
Lắm bữa tìm hương lệ đổ dòng
Biết để không còn chi gặp nữa
Nhưng tình lỗi hẹn có gì mong ./.

LCT 14/10/2016

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2016

TA VỚI TRỜI BƠ VƠ



TA VỚI TRỜI BƠ VƠ

Vẫn chỉ mình ta một bóng ngồi
Canh tàn rượu nát chẻ bờ môi
Hồn trăng ướt sũng vần thi ngọng
Mộng cũ sầu ngâm chén tửu bồi
Dẫm nát thiên đình đêm ở trọ 
San bằng cõi tục sớm về thôi
Bồng lai ẩn dụ màn sương khói
Lữ khách ngày xưa trở lai rồi ./.

LCT 13/10/16
BÀI HỌA :
*****

ĐỜI LỮ THỨ
Mình Anh lặng lẽ với trăng ngồi
Bạc áo phong trần sạm sắc môi
Bởi ngẩn ngơ hoài đôi mắt ấy 
Mà quay quắt mãi những đêm bồi 
Tràn ly rượu ái tình chưa cạn
Đẫm chén men sầu mộng chẳng thôi 
Một kiếp cầu sương cùng quán cỏ
Dường nghe thấm lạnh mấy đông rồi !

Tường Vân 13/10/16

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2016

LỜI MẸ



LỜI MẸ
(Nđt- Gcđ)

Trên đời mẹ chỉ có mình con
Nửa gánh sầu lo nguyện mãi tròn
Dấu muộn phiền ... đêm còn để ngõ
Ngày thôi vẫn đó...tủi buồn chôn
Bờ môi xám ngắt ... từng hôm đợi
Những buổi trông ...mờ nhạt mép son
Giữa bến nhân tình luôn đảo lộn 
Làm sao vượt khó để sinh tồn ./.


LCT
13/10/2016

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2016

LÒNG CHIỀU



LÒNG CHIỀU


Hoàng hôn sóng vỗ cuộn chân đèo
Cánh vật trôi hờ gió vẫn reo
Khoảng lặng chìm trong từng ý nghĩ
Miền mơ đọng giữa tiếng thơ nghèo
Non ngàn bạc trắng làn mây sữa
Nửa dặm đồng hoang nước lũ leo
Khốn khổ ôm lòng đêm tĩnh mịch
Bờ bên cá đẩy cụm rêu bèo ./.


LCT 11/10/16
*****
BÀI HỌA :
*****
BÓNG CHIỀU 
Vạt nắng tàn rơi cuối đỉnh đèo
Trên đồi vi vút tiếng thông reo
Lang thang dưới núi chiều sương lạnh 
Lấp xấp triền đê buổi chợ nghèo 
Xóm vắng thu về mây bảng lảng 
Đêm buồn gió đến cảnh cheo leo
Rừng thưa lá khép còn say ngủ 
Có kẻ nhìn trăng tủi phận bèo ! 

Tường Vân 11/10/16

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

LÒNG NGƯỜI



LÒNG NGƯỜI

Chạnh nghĩ đời luôn xảy bất ngờ
Hay vì sống sượng nỗi niềm mơ
Người che kỷ niệm sau tàn lá 
Kẻ dấu buồn vui giữa cuộc cờ
Bởi muốn ươm tình trên mặt chữ
Nên đành bỏ bạn dưới lời thơ
Nào ai cấm được điều muôn thuở
Biển vẫn lòng sâu tự bấy giờ ./.

LCT 10/10/16
*****
BÀI HỌA :
*****

BIỂN ĐỜI 

Đời muôn biến đổi biết sao ngờ
Cuộc sống luôn là những ước mơ
Ý vẫn sa đà bên chén rượu 
Tình đang rối rắm giữa quân cờ
Trông chiều gió đến vầy giai điệu 
Đợi nắng xuân về lộng khúc thơ
Biển vẫn lao xao màu mắt ngọc 
Mà con sóng bạc đến bao giờ... 

Tường Vân 10/10/16

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2016

KHÔNG BIÊT ĐÚNG SAI



KHÔNG BIÊT ĐÚNG SAI

Cô này có phải thật Đoàn Hương
Hỏi kỹ làng phây chuyện khác thường
Bữa nọ vui mồm nên khẩu bướng
Hôm rồi ngứa miệng nhả càn ương
Người khôn cạn nghĩ đành sai hướng
Kẻ khốn thường lo lệch ngã đường
Tiến sĩ ngồi không rồi tưởng tượng
Xâm mình phát biểu giọng đầy xương ./.


LCT 08/10/16

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016

CUỐI NẺO ĐƯỜNG TRẦN



CUỐI NẺO ĐƯỜNG TRẦN

Nhìn ra bãi nắng trải dài
Ngẫm đời ngắn ngủi hai vai gánh đầy
Bực mình bẻ gãy nhành cây
Quất vào thế sự đảo xoay phận người


Ta đang dở khóc dở cười
Trần gian bạc bẽo muôn đời nhớ cho
Bên kia là bóng con đò
Chở ta về bỏ âu lo cuộc đời

Chở trăng cùng tối đậm trời
Ai ngồi nhỏ lệ hát lời ru con
Sầu khuya tiếng dế mỏi mòn
Vách nhà mọt nghiến nỉ non khóc cười

Xin cho một kiếp làm người
Nào hay ai đã nhận lời đây không
Phải chăng người tự buộc tròng
Ta đang giẫy giụa trong vòng thoát ly

Quanh đây những kẻ hiếu kỳ
Tưởng rằng trần tục như vì sao khuya
Rẽ trời những vệt li ti
Đêm cùng bóng nguyệt thầm thì cõi mơ

Vẫy tay ta vẫy tay chờ
Đưa em về tới bến bờ hư vô
Chung nhau một chuyến ngựa thồ
Mây vàng liễu trắng một hồ nước xanh

Đêm tình thủy mặc vây quanh
Thiên đường một cõi bồng bềnh dạo chơi
Xung quanh chẳng có bóng người
Không lời gian dối nửa vời đầu môi

Thôi đi ta đã cạn lời
Người quay về phố ta rời bến quê
Nhập nhằng nửa tỉnh nửa mê
Hồn lìa khỏi xác bên lề nắng hoang

Nơi đây sơn thủy dịu dàng
Bóng mây đen vẫn ôm choàng lấy ta
Đâu cần phải bóng kiêu sa
Cũng không có những mụ bà tóc nâu

Giọt sương đêm phủ đỉnh sầu
Màn mây vươn khói đọng cầu tương tư
Con thuyền tình vẫn lắc lư
Đưa ta vượt bãi trăng mờ cuối sông

Xin cho đêm cạn hết lòng
Cho ngày nắng tắt uốn cong chân trời
Trên môi chết hẳn nụ cười
Chôn vào ký ức góc đời quẩn quanh ./.

LCT 07/06/16

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

VỀ ĐÂU ?



VỀ ĐÂU ?

Nhạt đám mây pha sợi khói bồng
Ru hồn lãng tử nhớ dòng sông
Đường trăng lỗi hẹn không người đón
Phố cũ chờ ai một bóng hồng
Bỏ bến hoang tình sương tuyết đọng
Xa bờ luyến ái phủ màn đông
Về đâu trống trải miền thu mộng
Lữ khách nhìn theo nặng cõi lòng ./.

LCT 06/10/2016

*****
BÀI HỌA:
*****

LÃNG PHIÊU 

Hồn như cánh nhạn mãi phiêu bồng
Mộng tựa con thuyền lạc bến sông
Một kiếp bơ vơ đời lãng tử 
Ngàn năm mòn mỏi phận xuân hồng 
Còn chăng tiếng hẹn bên dòng suối 
Hoặc hết ân tình giữa tiết đông 
Đã biết không tròn câu thệ hải
Mà sao vướng bận mối tơ lòng !

Tường Vân 6/10/16

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

VỠ MỘNG



VỠ MỘNG

Mãn tối bên đèn một chữ i
Lời thơ viết mãi tuổi xuân thì
Em hồng má đợi tình tri kỷ
Ta nhạt môi cười nghĩa tứ thi
Thuở ấy còn thương hoài đợi nhỉ
Bây giờ chẳng nhớ hãy về đi
Miền mơ đẹp lắm muôn ngàn ý
Vỡ mộng đành thôi nói chuyện gì ./.


LCT 05/10/2016
*****

BÀI HỌA :
*****
TÌNH VẪN TRONG NHAU

Vô thường,sao lạ,vẫn nguyên y
Tình thuở yêu em chẳng nhạt thì
Ấp ủ tâm cời viên mãn ý
Chan hòa tứ dệt thủy chung thi
Đường xa phận ruổi nào ngơi nghỉ
Lối biệt thân còn hẹn đến đi
Dẫu biết phương trời chia phỉ thúy
Trong nhau đã một,cách ngăn gì…

Lý Đức Quỳnh 05102016

*****
QUÀ TẶNG TINH KHÔI

Tặng em nhẫn cỏ thế vàng y
Vào lúc tròn trăng tuổi dậy thì
Mắt thắm cài hoa màu biếc thủy
Môi hồng kết ngọc chuỗi tràng thi
Vườn yêu mở cửa tình đăng ký
Bến mộng xây cầu nghĩa hẹn đi
Thuở ấy trinh nguyên ngời thiện mỹ
Ngào thơm bất tận,sánh so gì ?

Lý Đức Quỳnh 05102016

*****
NẾU..... 

Chong đèn nắn nót chữ tờ i
Ghép mảnh tình thơ dẫu lỡ thì
Đợi nắng xuân về qua ngõ trúc 
Mong chiều hạ đến với đường thi
Bao mùa lá rụng ta hoài đợi 
Mấy độ thu tàn bạn mãi đi
Nếu lỡ mai này không gặp lại 
Người ơi chẳng biết nói năng gì ! 

Tường Vân 5/10/16

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

SỰ THẬT



SỰ THẬT

Ngửa mặt nhìn lên sẽ thấy trời
Quay về ngõ gặp gái làng chơi
Bầy con chớm tuổi xằng xê đợi
Lũ bé vào xuân ỏng ẹo mời
Quỷ ạ ! thân già hơn chín rưỡi
Ôi giời ! thế cụ cũng mười mươi
Nhờ cơm bọn nhỏ đào kho mới
Chỉ muốn chờ qua ngưỡng cuộc đời ./.

LCT 04/10/16
*****
BÀI HỌA :
*****
NGÀY QUA

Hoài lê lết đã tận chân trời
Ngỡ thoát ao tù,được thỏa chơi
Nghĩa nợ ngàn xưa tìm khổ níu
Tình vay thuở nọ túm đau mời
Sông ngòi dạt tuốt miền cô lẻ
Tuế nguyệt quay mòng tuổi chẵn mươi
Để biết nghe điều không thuận nhĩ
Mùa giông bão nổi sóng xô đời.

Lý Đức Quỳnh
. Lên Trên! Xuống Dưới!