Thứ Năm, ngày 08 tháng 12 năm 2016

PHIÊU LƯU KÝ


PHIÊU LƯU KÝ

Lộng ánh trăng khuya nửa khuyết vàng
Nghe làn gió xoáy chợt lùa ngang
Nhìn mây rã cánh trôi đầu núi
Thấy mộng bay qua bến địa đàng
Bóng nhạn nghiêng mình chao cõi vắng
Cơn sầu lả ngọn quấn hồn hoang
Lòng đêm trắc ẩn buồn lai láng
Nhớ cuộc phiêu lưu thiếp với chàng ./.

LCT 081216

BÀI HỌA :
*****
CHIỀU RƠI 

Hoàng hôn sót lại ánh tơ vàng
Bến lỡ con đò chẳng ghé ngang
Thấp thoáng sương mù giăng đỉnh núi 
Lưa thưa lá úa rụng bên đàng
Vài cơn gió thoảng len thềm vắng 
Có cánh chim buồn lạc bãi hoang
Vất vưởng thương sầu đêm gọi bạn
Về thôi thiếp đã nhớ mong chàng !

Tường Vân 8/12/16












Thứ Tư, ngày 07 tháng 12 năm 2016

CHIỀU


CHIỀU

Ngọn gió hoàng hôn rẽ đỉnh trời
Trăng buồn thả bóng giữa dòng phơi
Chiều loang mắt mỏi sầu ly biệt
Nắng nhạt lòng đau khổ rã rời
Cánh nhạn lao mình trên bãi biển
Con thuyền vượt sóng giữa trùng khơi
Ngồi xem thế sự buồn muôn nỗi
Vẫn phải chờ qua một kiếp người ./.

LCT 07/12/16

BÀI HỌA :
*****
KHÚC ĐÔNG 

Hoài thương cánh nhạn nép lưng trời
Mãi trách con thuyền rẽ sóng phơi
Gió trở thu sầu tim chạnh xót 
Đàn buông phím lạc dạ không rời 
Niềm đau khắc khoải còn chưa dứt
Nỗi nhớ âm thầm cũng đã khơi 
Giữa buổi đông hàn se sắt lạnh
Ngoài kia biển thẳm gọi tên người !

Tường Vân 7/12/16
*****
NGHE SÓNG VỖ

Hoàng hôn thả bóng nhẹ lưng trời
Tím thẩm mây về nhạt nắng phơi
Tiếng gọi muôn trùng hồn rã rượi
Lời mơ vạn dặm dạ bời rời
Bâng khuâng tiếng nguyệt ru cùng gió
Thổn thức lời mây đậu giữa khơi
Có cánh chim ngàn về với biển
Nghe đêm sóng nhớ vỗ tâm người!

GM.Nguyễn Đình Diệm.7.12.2016

Thứ Ba, ngày 06 tháng 12 năm 2016

VỀ MIỀN KÝ ỨC


VỀ MIỀN KÝ ỨC

Bếp lửa chiều đông bỗng ngậm ngùi
Hiên nhà vắng mẹ chẳng còn vui
Vườn khuya lá đổ màn sương rụng
Cửa ngõ sầu giăng ngọn gió vùi
Lũ dế đêm cầu kinh khổ luyện
Đôi mèo tối nhảy kệ luồn chui
Còn ta mãi đắm dòng suy tưởng
Nhớ thuở cùng nhau những ngọt bùi ./.

LCT 06/12/16
BÀI HỌA :
*****
SẦU ĐÔNG 

Vào đông dạ luống xót xa ngùi
Thất thểu canh tàn chẳng đặng vui
Gửi những ưu phiền theo lá rụng 
Gom ngàn nuối tiếc thả mưa vùi 
Hàng hiên chú cún trầm ngâm đợi 
Chái bếp cô mèo lặng lẽ chui
Một thoáng mơ buồn trong giá lạnh 
Lòng nghe thổn thức nỗi cay bùi !

Tường Vân 6/12/16

Thứ Hai, ngày 05 tháng 12 năm 2016

ĐÊM HOANG


ĐÊM HOANG

Những tưởng cô nàng đứng đợi ai
Nào đâu số phận đã an bài
Môi buồn rã rượi đêm trời tối
Má nhạt bơ phờ buổi hững mai
Rã gót đường xa nào lược chải 
Rời chân bến hẹn bỏ trâm cài
Hương tình chẳng ấm lòng riêng được
Chỉ một đêm tàn phấn cũng phai ./.

LCT 05/12/2016

BÀI HỌA :
*****

BÓNG CHIỀU 

Gom ngàn kỉ niệm trả về ai
Số phận vì đâu mãi sắp bài 
Bởi nắng chưa nhòa hương cỏ dại
Mà chiều đã lịm bóng hoàng mai
Chàng thương tuổi mộng thời hoa bướm 
Thiếp khóc tình xuân buổi lượt cài
Gió hỡi thôi đừng mang giá lạnh 
Cho sầu trĩu nặng dấu đời phai !

Tường Vân 5/12/16

*****
MỘNG HOÀI
Tình thơ một thuở đẹp chưa phai
Đến đến đi đi thắm mộng cài 
Một thuở say nồng bên sắc nguyệt
Bao thời đắm đuối góc hương mai
Hoa tiên những tưởng an duyên phận
Lá thắm đâu ngờ lệch số bài
Từ buổi thuyền cầm sang bến khác
Bèo mây hai ngã mộng hoài ai

GM.Nguyễn Đình Diệm 5.12.2016

Chủ Nhật, ngày 04 tháng 12 năm 2016

CẢM XÚC CHIỀU


CẢM XÚC CHIỀU

Bước giữa chiều hoang chỉ một mình
Con đường bụi đỏ quấn bờ kinh
Hàng dương vẫy ngọn soi dòng nước
Lớp trẻ đùa chơi nghịch bãi sình
Mẹ đã xa vào đêm trở gió
Cha đành bỏ lại sáng bình minh
Hồn quê vẫn một màn sương khói
Bếp lửa ngày xưa đọng nghĩa tình ./.


BÀI TỰ HỌA :

TẢN MẠN CHIỀU
(Họa đảo vận)

Dòng sông chở nặng những ân tình
Lẽ sống muôn đời khỏi biện minh
Lối cũ còn giăng dày ngọn cỏ
Đường xưa vẫn đọng lớp mưa sình
Hè bên vợ mắng chồng ham ngủ
Sảnh trước sư lần chuỗi tụng kinh
Tản mạn màn sương lùa cuối bãi
Chiều đơn độc bước chỉ riêng mình ./.

LCT 04/12/16

BÀI HỌA :
*****
LẶNG LẼ MÌNH

Bước mỏi thời gian vướng mộng tình
Qua đường cát bụi khổ đời kinh
Khô thân một thuở sức trôi bãi
Cạn bóng xuân thời lực bỏ sình
Ngó lại ham danh lòng trí tối
Xem ra hám lợi dạ u minh
Về bên mái cỏ khơi trầm ngát
Ánh nguyệt bờ lau lặng lẽ mình.
GM.Nguyễn Đình Diệm 4.12.2016

HỌA ĐẢO VẬN

BỜ LAU ÁNH NGUYỆT

Ánh nguyệt bờ lau lặng lẽ mình.
Âm thầm riêng bóng đón trời minh
Bên bờ thản bước chân qua bãi
Dọc bến thong dong mắt tránh sình
Ngắm ánh mai sương vui ý kệ
Nhìn trăng tối lộng niệm lời kinh
Thiền tâm lắng cỏi lao xao mộng
Dạ tịnh tâm an giữa biển tình

GM.Nguyễn Đình Diệm.04.12.2016

Thứ Bảy, ngày 03 tháng 12 năm 2016

MƯA CHIỀU


MƯA CHIỀU

Quê nghèo gió chuyển cuộn lồng mưa
Đỏ rực màu mây sẫm bóng dừa
Vỡ đập đôi bờ con nước đẩy
Xuôi dòng cặp bến cảnh đò đưa
Bầy trâu khập khiểng oằn thân bước
Lũ nghé chành hanh bỏ chạy bừa
Rẫy lúa còn xanh nằm lả ngọn
Bên đường có kẻ đợi người xưa ./.

LCT 030216

Thứ Sáu, ngày 02 tháng 12 năm 2016

CHÙA ĐÊM


CHÙA ĐÊM

Quạnh quẽ hiên chùa lá đổ rơi
Vầng trăng đã lặn phía lưng trời
Sư ngồi gõ nhịp nhìn đêm thở 
Mõ giục liên hồi thoảng gió hơi
Nửa chén trà thơm tình nghĩa lạ
Vài chung rượu loãng quý nhân mời
Sương tràn ướt đẫm hồn thơ lạnh
Cảm giác tâm lòng cũng nhẹ vơi ./.

LCT 02/12/16

BÀI HỌA :
*****

THIỀN TRĂNG

Thu về gió nhẹ thả vàng rơi
Quạnh quẻ chèo khua bóng ráng trời
Nắng lượn theo làn mây gió gọi
Thuyền trôi đến bến mộng mơ mời
Bao la nguyệt tỏa lòng thuyền khẳm
Lác đác sương gieo dạ núi thơi
Tiếng thật lời hư ngàn điệu vận
Thiền trăng lặng lẻ lắng đầy vơi!
GM.Nguyễn Đình Diệm.tháng 12.2016

*****
HOANG VU 

Theo ngày tháng rụng hững hờ rơi
Chợt thấy hoang vu nửa góc trời
Bóng đổ canh buồn đêm giá lạnh 
Mưa luồn gió tạt bếp tàn hơi
Niềm đau lặng lẽ còn chưa dứt
Vết cắt trầm ngâm lại cứ mời 
Những ngỡ thời gian rồi lắng dịu 
Đâu ngờ nỗi nhớ mãi đầy vơi !

Tường Vân 2/12/16

Thứ Năm, ngày 01 tháng 12 năm 2016

TỰ CẢM


TỰ CẢM

Lỡ để hồn trôi dạt chốn này 
Bao chiều thả mộng đắm lòng say
Lời thơ muốn gửi bầu tâm sự
Đoản nhạc chờ trao ý giãi bày
Buổi đếm sao trời mơ viễn vọng
Đêm nhìn mặt biển ước đầu mây
Tình em lại nỗi chìm trăng gió
Vẫn phải vùi quên chuyện tháng ngày ./.

LCT 01/12/16

BÀI HỌA :
*****
LẶNG LẼ 

Vầng trăng vẫn tỏ ở nơi này
Giữa bóng đêm trầm lẩn thẩn say
Rượu cạn đôi bầu chưa toại ý
Tình xa mấy nẽo chẳng phơi bày
Duyên thầm đọng lại cùng năm tháng 
Mộng tưởng khơi về với gió mây
Đếm chuỗi thời gian buồn lặng lẽ 
Tìm thơ gửi mộng thoáng qua ngày !

Tường Vân 1/12/16

Thứ Tư, ngày 30 tháng 11 năm 2016

DƯ ÂM


DƯ ÂM

Chiến hữu cùng nhau lại viếng nhà
Vui buồn cạn chén đắm lời ca
Bầy con trốn ngủ ngồi lơ láo
Ả vợ buồn đêm bỏ mặn mà
Tự thuở sơn hà chung một mối
Bao ngày bếp lửa chỉ mình ta
Nhiều hôm lũ dế sầu rên rỉ
Chợt tiếc ngày xuân tuổi ngọc ngà ./.

LCT 30/11/16
BÀI HỌA :
*****
SẦU ĐÔNG 

Vầng dương đã lặn phía hiên nhà
Mé bãi côn trùng hợp xướng ca
Gió lạnh đông buồn thao thức mãi 
Canh khuya tửu đắng ngẩn ngơ mà
Êm đềm một thuở ai cùng bậu 
Lặng lẽ đêm này rượu với ta
Có giọt sương nào trên khóe mắt 
Ngoài song khẽ rụng ánh trăng ngà !

Tường Vân 30/11/16

*****
ĐÊM TRĂNG QUẠNH

Mái trúc thênh thang nguyệt viếng nhà
Bờ xa ruộng lúa dế vui ca
Riêng mình bóng nhỏ nhìn đêm lạnh
Chung cõi song thơ ngắm ánh ngà
Tiếng sáo canh khuya tha với thiết
Lời thu trăng tỏ mặn cùng mà
Xuân tàn mấy độ thương tình ngọc
Phượng thắm bao mùa quạnh quẻ ta!

GM.Nguyễn Đình Diệm.30.11.2016

Thứ Ba, ngày 29 tháng 11 năm 2016

CHUÔNG ĐÊM


CHUÔNG ĐÊM

Thềm khuya vọng bởi tiếng chuông chùa
Nghĩ ngợi canh đời đủ chát chua
Lũ ngợm ngồi moi từng miếng giẻ
Bầy ngươi lại móc những mu rùa
Ăn thời cạn nghĩa còn xâu xé
Ở cũng khô tình tính thiệt thua
Hãy mở từ tâm ngồi chánh niệm
Lòng nhân sẽ lộng ánh trăng lùa ./.

LCT 29/11/16


BÀI HỌA :
*****
ĐUỐT TUỆ
Thức tĩnh tu tâm dưỡng tánh chùa
Bồ đề giải hóa dạ hơn thua
Canh đời đắm lợi tham nhoay nhoáy
Buổi chợ ô danh hận chát chua
Mai kia hoại kiếp mơ màng bụi
Mốt nọ thân tàn thổn thức rùa*
Ngày về đã thấu trầm luân khổ
Đuốc tuệ hằng soi sáng nghiệp lùa
GM.Nguyễn đình Diệm.

*****

CHUÔNG ĐÊM 
(Đối họa)

Đếm những hồi chuông vọng cửa chùa
Không bằng tiếng vợ xổ lời chua
Bầy con ngái ngủ xoay đầu vịt
Lũ bạn còn say rút cổ rùa
Bỏ cõi gian trần xin bái biệt
Xa miền khổ lụy sớm chào thua
Từ nay giữa bốn bề sương phủ
Sẽ phải làm quen ngọn gió lùa ./.

LCT 30/11/16
*****

KHÚC TỪ TÂM 

Vẳng khúc đàn ngân trước cổng chùa
Duyên trần gột rửa mối sầu chua
Chiều trông sáo vút trên đồng cỏ 
Tối ngắm trăng rơi giữa tháp rùa
Bỏ mặc bên đời câu giả dối 
Không màng thế sự tiếng hơn thua
Ngày mai gác lại lời hoa bướm
Trải ánh từ tâm nhẹ gió lùa....

Tường Vân 29/11/16

Thứ Hai, ngày 28 tháng 11 năm 2016

ĐÔNG SẦU


ĐÔNG SẦU

Gió thả màn đông rụng giữa đồi
Ta nhìn nửa mặt ái tình trôi
Vào đêm sóng đẩy thuyền xuôi lệch
Giữa buổi hồn chao mộng khứ hồi
Thiển nghĩ nhân tình manh áo lụa
Nên rằng thế sự mẫu màu vôi
Trần gian tội lỗi người ơi nhớ
Ngưỡng cửa đầy hoa khép lại rồi ./.

LCT 28/11/16

BÀI HỌA :
*****
RIÊNG BÓNG BÊN ĐỜI

Thời gian sóng vỗ bạc đầu rồi
Một bóng bên đời một bóng trôi
Mái lá trăng về thơ trãi mộng
Hiên tranh gió lại thả sương hồi
Hoa dành mở cánh khai hương núi
Thông hẹn khoe cành lộ sắc đồi
Bóng ngựa qua thềm hòa cẩm tú
Còn chi bụi cuốn thả trần vôi

GM.Nguyễn Đình Diệm 28.11.2016
*****

BÓNG CHIỀU

Hoàng hôn khuất dạng ở ven đồi
Những áng mây hồng thoảng nhẹ trôi
Bến cũ con thuyền không trở lại 
Bờ xưa lữ khách chẳng quy hồi
Vừa nghe kỉ niệm như làn khói 
Đã thấy ân tình tựa mảng vôi
Bởi muốn vuông tròn nên mãi đợi
Ngờ đâu mộng ước cũng xa rồi !

Tường Vân 28/11/16

Chủ Nhật, ngày 27 tháng 11 năm 2016

HOAHG VẮNG


HOAHG VẮNG

Chỉ những khi buồn mới chạm đau
Dòng sông nắng đỏ nhuộm loang màu
Thương người ở lại chờ hiên trước 
Nhớ kẻ quay về đợi ngõ sau
Có buổi ngồi mơ hoài niệm cũ
Nhiều hôm bỗng nhớ chuyện ban đầu
Khi lòng trống trải thành vô vị
Tiếng hẹn xa vời đổ vỡ mau ./.

LCT 27/11/16

BÀI HỌA :
*****

SÓNG VỖ NGÀN DÂU

Tiếng hẹn xa vời đổ vỡ mau
Trăng thề ngõ mộng chạm niềm đau
Bên vườn mặc tưởng hoa phai sắc
Dưới bến trầm tư trúc úa màu
Ngớ ngẫn ngày qua tàn mộng trước
Bâng khuâng tối đến đậm mơ sau
Ong nào lạc bướm quên bờ nhớ!
Sóng vỗ ngàn dâu sóng bạc đầu.

GM.Nguyễn Đình Diệm 26.11.2012

*****

HOANG VẮNG (Y đề)

Xa người chạnh thấy nửa hồn đau
Tóc rối giờ đây cũng bạc màu
Bởi mộng không tròn như thuở trước
Nên tình chẳng vẹn đến ngàn sau
Rằng duyên đã hết thời xuân sắc 
Hỏi nợ còn chăng phút bạc đầu 
Chuỗi tháng ngày buồn trong lặng lẽ 
Nghe niềm ước nguyện rã rời mau ! 

Tường Vân 27/11/16

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 11 năm 2016

NGẪM


NGẪM

Những giọt cà phê cứ nhỏ đều
Tơ lòng mỏng tựa ánh đèn khêu
Vần thi dỗi mực nằm trên giấy
Giọng sáo hờn trăng ngủ giữa chiều
Dõi áng mây sầu trôi vạn nẻo
Theo dòng thế sự nỗi đời xiêu
Rằng hay lũ mọt còn đay nghiến
Giận chủ bàn nhau phá dỡ lều ./.

LCT 26/11/16

BÀI HỌA :
*****

TIẾNG MƯA ĐÊM 

Dường như cái rét đã len đều
Kỉ niệm hôm nào cứ mãi khêu
Khẽ thấy bâng khuâng từng buổi hạ
Thầm nghe khắc khoải mấy thu chiều
Thềm khuya gió tạt hồn loang lổ 
Gác vắng đêm tàn bóng đổ xiêu
Vẳng tiếng mưa buồn trong tỉnh mịt 
Mà nghe buốt lạnh cả căn lều !

Tường Vân 26/11/16

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 11 năm 2016

VÙNG TRỜI KỶ NIỆM


VÙNG TRỜI KỶ NIỆM

Tiễn biệt người đi hết cả rồi
Nghe chiều nhạt nhẻo đắng bờ môi
Hoàng lan giữa hạ vàng phai lối
Phượng vĩ đầu thu thắm đỏ chồi
Nhớ buổi tan trường em giận dỗi
Thương lần trễ hẹn oán hờn tôi
Thời gian dẫu có nhiều thay đổi 
Kỷ niệm còn đây những tối ngồi ./.

LCT 25/11/2016

BÀI HỌA :
*****
BẾN CŨ

Người đi có lẽ ấm êm rồi
Kẻ đợi bao mùa lệ ướt môi 
Tiễn hạ thu buồn xao xác lá
Sầu đông gió lạnh ngẩn ngơ chồi
Vì nhung nhớ mãi đau lòng bậu
Bởi xót xa hoài khổ dạ tôi
Bến cũ con thuyền không trở lại
Chờ ai lữ khách vẫn yên ngồi !

Tường Vân 25/11/15

Thứ Năm, ngày 24 tháng 11 năm 2016

SỰ ĐỜI


SỰ ĐỜI

Cho dù bạn chẳng thiết cần tôi
Giữa bể trầm luân vốn vậy rồi
Nghĩa giống tơ hồng phơi mặt cỏ
Ân hồ rượu loãng thấm đầu môi
Bầy khôn lớn miệng cần đưa đẩy
Lũ dại dày tai phải nhét nhồi
Sở dĩ người ta thường nịnh hót
Âu là muốn được nhảy vào ngôi ./.

LCT 24/11/16

. Lên Trên! Xuống Dưới!