"Có những mùa ly biệt không chỉ nằm ở lời nói, mà nó thấm vào sương, tan vào khói. Khi kỷ niệm đã 'tàn trên bến', thứ còn lại duy nhất chỉ là sợi khói mềm hư ảo giữa buổi sương mờ. Một bản tình sầu cho những ngày hạ đang sang..."
MÙA LY BIỆT
Chén rượu chiều pha đủ nỗi niềm
Xem màu phượng nở gối buồn thêm
Vì khung kỷ niệm tàn trên bến
Bởi giọt hoàng hôn rã cuối thềm
Mộng đã trôi cùng cơn nắng mỏng
Xuân vừa khép lại khoảnh trời êm
Lời ve khóc những mùa ly biệt
Giữa buổi mờ sương sợi khói mềm ./.
LCT 27/O4/2O26
Cảm nhận bài thơ: MÙA LY BIỆT
"Mùa Ly Biệt" của tác giả LCT là một tiếng thở dài đầy tính nghệ thuật trước ngưỡng cửa của sự phân ly. Bài thơ không chỉ tả cảnh, mà mượn cái tàn phai của thiên nhiên để tạc nên cái hư hao của lòng người trong một buổi chiều tà đầy ám ảnh.
Mở đầu bằng "chén rượu chiều pha", tác giả đưa người đọc vào một trạng thái lửng lơ giữa tỉnh và say, giữa thực và tại. Chén rượu ấy chứa đựng "đủ nỗi niềm" – một cách dùng từ rất hay, gợi lên một sự đong đầy đến mức quá tải của cảm xúc. Để rồi, khi ánh nhìn chạm vào màu hoa phượng, nỗi buồn ấy không chỉ còn là cảm giác mà đã "gối" lên nhau, tầng tầng lớp lớp, báo hiệu một mùa chia phôi đang về.
Mạch thơ chuyển động qua những động từ đầy sức gợi: "tàn" và "rã".
Kỷ niệm vốn dĩ thiêng liêng nhưng nay lại "tàn trên bến" – hình ảnh một con thuyền đã rời đi, để lại bến vắng với những mảnh vỡ thời gian.
Hoàng hôn không tắt đi một cách bình thường mà "rã cuối thềm" như những hạt ngọc vỡ tan, tạo nên một cảm giác vụn vỡ đến cùng cực.
Sự tinh tế của tác giả nằm ở cách cảm nhận về sự mong manh. "Cơn nắng mỏng" và "khoảnh trời êm" đại diện cho những gì đẹp nhất, dịu dàng nhất của một mùa xuân đã qua. Nhưng chính cái mỏng manh ấy lại là thứ dễ trôi, dễ mất. Khi mùa xuân khép lại, cũng là lúc giấc mộng lứa đôi hay mộng đời cũng theo đó mà tan biến vào hư không.
Khép lại bài thơ là một không gian vừa thực vừa ảo:
"Lời ve khóc những mùa ly biệt
Giữa buổi mờ sương sợi khói mềm"
Tiếng ve giờ đây đã hóa thành nhân hình, biết "khóc" cho những cuộc chia ly chồng chất. Và trong cái kết ấy, hình ảnh "sợi khói mềm" hiện lên giữa làn sương mờ ảo như một nét bút xuất thần. Khói gợi lên sự phù du, sương gợi lên sự mịt mùng. Nỗi buồn không còn sắc cạnh, đau đớn mà đã hóa thân thành một làn khói nhẹ tênh, bảng lảng, tan dần vào không trung nhưng lại để lại dư vị nghẹn ngào, khó dứt.
Một bài thơ thất ngôn bát cú mẫu mực, giàu nhạc điệu và hình ảnh, thực sự là một nốt trầm mặc sâu sắc cho những ai đang đứng giữa lăng kính của sự ly biệt.

