BẢN ĐÀN KHUYA
Một bản đàn khuya tắt giữa chừng
Men đời chửa trọn thế đành ngưng
Phiền cơn gió lạnh đầu đông thổi
Chán mẫu tình thiu nửa cuộc dừng
Dẫu hận nghiêng trời không kẻ nói
Nên sầu ngập ngõ chẳng người ưng
Màn sương trắng dã ngoài hiên rụng
Để gió chờ trăng cũng ngập ngừng ./.
LCT 3O/11/2O25