VINHTHIENTUONG.BLOGSPOT.COM HÂN HẠNH CHÀO ĐÓN CÁC BẠN !
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bát ngôn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bát ngôn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2026

XẾP LẠI THỜI GIAN

"Thời gian không mất đi, nó chỉ được xếp lại sau những mỏi mệt của kiếp người. Từ màu phượng vĩ rơi đầy sân kỷ niệm đến gánh đời trĩu nặng trên đôi vai của mẹ, bài thơ là hành trình đi từ những giấc mơ của quá khứ đến sự đổ vỡ hiện tại . Một chút lòng gửi lại cho những mùa hạ cũ, để nhẹ nhàng ngồi xuống dưới ánh trăng khuya"

XẾP LẠI THỜI GIAN


Mùa hạ về nắng trải đầy hiên vắng
Tiếng ve sầu trĩu nặng cả không gian
Hoa phượng đỏ rụng tràn sân kỷ niệm
Gió lửng lơ xua những đám mây ngàn

Chiều buông xuống mây đan sầu lối rẽ
Bóng ai qua lặng lẽ mắt xa vời
Hàng cây đứng chơi vơi đầu hẻm vắng
Chợt nghe lòng trĩu nặng tuổi xuân trôi

Tiếng dế than bên đồi tranh gió lặng
Lối quê xưa vàng nắng buổi giao mùa
Con sông vắng mây thưa mờ bến mộng
Chuyến đò chiều xao động mái chèo khua

Chiều lại đến chuông chùa vang xóm nhỏ
Tiếng kinh xưa cùng nhịp mõ theo về
Thương mẹ cảnh nhiêu khê miền bụi bặm
Gánh nỗi đời ngàn dặm kiếp chân quê

Mùa hạ cũ hẹn thề xưa đổ nát
Em quên ta phiêu bạt bốn phương trời
Chân đã mỏi buông lơi màu ảo ảnh
Xếp tuổi đời ngồi dưới ánh trăng khuya ./.

LCT 21/O4/2O26


Thứ Năm, 16 tháng 4, 2026

HẠ RIÊNG

"...Có những mùa hạ đi qua để lại nắng vàng, nhưng cũng có những mùa hạ ở lại mãi trong lòng với những vết rạn của ký ức. Với tôi, mùa hạ không chỉ là tiếng ve hay sắc phượng rực rỡ, mà là tiếng vọng của một thời binh đao, là nỗi niềm riêng của một người đã bước ra khỏi cuộc chiến với những mất mát khôn nguôi.
Xin gửi vào những vần thơ dưới đây một chút dư chấn của quá khứ và nỗi lòng của một "Hạ Riêng" – nơi mà sau bao thăng trầm, tôi chỉ mong tìm thấy một khoảng lặng bình yên cho tâm hồn..." 


HẠ RIÊNG


Tháng Tư đến hanh hao màu phượng đỏ
Tiếng ve buồn đầu ngõ giọng bi thương
Vạt nắng loang heo hút cuối con đường
Người ở lại mắt vương sầu vạn kỷ

Màu nắng cháy xoay tròn cơn mộng mị
Mảnh hồn đau dù phố thị xanh trời
Vận nước chìm thân thế cũng tàn hơi
Nhìn sông núi cảnh sao dời vật đổi

Ta vẫn thiếu một lời chưa tạ lỗi
Nợ tang bồng nhức nhối mãi chưa nguôi
Ngày hạ sang sao dạ thấy bồi hồi
Tưởng tiếng súng bên đồi xưa vọng lại

Dòng sông cũ nước gợn màu quan tái
Xóm làng xa đi mãi chẳng quay về
Ký ức buồn neo đậu bến bờ quê
Ta chợt thấy hẹn thề trôi qua mộng

Hạ vẫn đến mặc đời như ngọn sóng
Dấu hư hao còn đọng cuối tâm hồn
Tóc bạc màu đau vết rạn càn khôn
Của một thuở chân dồn trong chiến trận

Xin khép lại những đêm lòng dư chấn
Cảnh binh đao thù hận kiếp con người
Mong một ngày trút hết cả làn hơi
Rời quá khứ bởi dòng đời cay nghiệt ./.

LCT 17/O4/2O26

BÌNH CHUYÊN SÂU 


Bài thơ “Hạ riêng” mở ra không chỉ là một mùa hạ, mà là một miền ký ức – nơi thời gian, chiến tranh và thân phận con người đan cài thành một trường cảm xúc sâu thẳm. Ngay từ nhan đề, chữ “riêng” đã gợi một nỗi cô tịch: mùa hạ ở đây không còn là mùa chung của thiên nhiên, mà là mùa của một tâm hồn mang vết tích, một “hạ” mang tính cá nhân hóa, thấm đẫm hồi ức và ám ảnh.
Khổ thơ đầu dựng nên một bức tranh hạ quen mà lạ. Phượng đỏ, tiếng ve, nắng loang – những thi liệu tưởng chừng rực rỡ của tuổi trẻ – lại được phủ lên một lớp sương buồn. “Tiếng ve buồn đầu ngõ giọng bi thương” là một cách nhân hóa rất đắt: âm thanh vốn ồn ã của mùa hè bỗng trở thành tiếng vọng của mất mát. Câu “Người ở lại mắt vương sầu vạn kỷ” đẩy nỗi buồn lên tầm vĩnh cửu, khiến con người nhỏ bé như bị mắc kẹt trong dòng thời gian bất tận của ký ức.
Sang khổ hai, cảm xúc chuyển từ cảnh sang tình, từ ngoại giới vào nội tâm. Những hình ảnh “màu nắng cháy”, “cơn mộng mị” tạo cảm giác chao đảo, bất định. Đặc biệt, câu “Vận nước chìm thân thế cũng tàn hơi” mang âm hưởng bi tráng, gợi liên tưởng đến một thế hệ bị cuốn vào biến động lịch sử. Ở đây, cá nhân và đất nước không tách rời: thân phận con người như một phần của vận mệnh dân tộc, cùng nổi chìm, cùng hao mòn.
Khổ ba và bốn là đoạn lắng sâu của bài thơ, nơi ý thức về trách nhiệm và ký ức chiến tranh trỗi dậy rõ nét. “Ta vẫn thiếu một lời mong tạ lỗi / Nợ tang bồng nhức nhối mãi chưa nguôi” – hai câu thơ như một lời tự vấn, vừa mang tính cá nhân vừa mang tính thế hệ. “Tang bồng” ở đây không chỉ là chí làm trai, mà còn là món nợ với quê hương, với những gì đã mất. Đặc biệt, chi tiết “Tưởng tiếng súng bên đồi xưa vọng lại” là một cú chạm ký ức đầy ám ảnh: chiến tranh không còn hiện hữu nhưng dư âm của nó vẫn vang lên trong tâm tưởng, như một vết thương chưa lành.
Hình ảnh “dòng sông cũ”, “xóm làng xa”, “bến bờ quê” ở khổ tiếp theo mang sắc thái hoài niệm rõ rệt. Nhưng đó không phải là nỗi nhớ êm đềm, mà là nỗi nhớ của sự đứt gãy: “đi mãi chẳng quay về”. Ký ức được ví như con thuyền “neo đậu”, nhưng thực chất lại lênh đênh trong tâm thức. Câu “Ta chợt thấy hẹn thề trôi qua mộng” gợi một cảm giác mất mát không thể níu giữ: những lời hẹn xưa, những lý tưởng, những gắn bó… tất cả đều đã bị thời gian cuốn trôi.
Đến khổ năm, giọng thơ trở nên trầm mặc hơn, mang màu sắc chiêm nghiệm. “Hạ vẫn đến mặc đời như ngọn sóng” – thiên nhiên vẫn tuần hoàn, vô tư trước những biến thiên của con người. Nhưng trong lòng người, “dấu hư hao” vẫn lặng lẽ tích tụ. Hình ảnh “tóc bạc màu đau vết rạn càn khôn” là một liên tưởng táo bạo: nỗi đau cá nhân được nâng lên thành vết nứt của cả vũ trụ, như thể chiến tranh đã làm rạn vỡ không chỉ đời người mà cả trật tự lớn lao hơn.
Khổ cuối khép lại bài thơ bằng một ước nguyện vừa tha thiết vừa xót xa. “Xin khép lại những đêm lòng dư chấn” – dư chấn của chiến tranh, của ký ức, của ám ảnh. Từ “dư chấn” rất hiện đại, đặt cạnh “binh đao”, “thù hận” tạo nên một sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại. Mong ước “trút hết cả làn hơi / Rời quá khứ” không chỉ là khát vọng được giải thoát, mà còn là một lời cầu xin cho sự bình yên – dù phải đánh đổi bằng chính sự tồn tại của mình.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thành công hệ thống hình ảnh giàu tính biểu tượng: phượng đỏ, tiếng ve, dòng sông, tiếng súng… Tất cả đều mang hai lớp nghĩa – vừa là thực tại, vừa là ký ức. Ngôn ngữ trang trọng, giàu nhạc tính, nhiều từ Hán Việt (“vạn kỷ”, “quan tái”, “tang bồng”, “càn khôn”) góp phần tạo nên âm hưởng cổ kính, trang nghiêm, rất phù hợp với chủ đề hoài niệm và suy tư lịch sử.
“Hạ riêng” vì thế không chỉ là một bài thơ về mùa hạ, mà là một khúc trầm ca về ký ức chiến tranh, về thân phận con người trước những biến thiên lớn lao của thời đại. Mùa hạ trong thơ không rực rỡ mà cháy âm ỉ; không ồn ào mà vang vọng; không tươi trẻ mà chất chứa dấu tích của thời gian và lịch sử. Đó là một mùa hạ rất “riêng” – nhưng lại chạm đến những nỗi niềm rất chung của nhiều thế hệ.

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2026

KHÚC PHAI PHÔI

Có những mùa hạ đi qua không chỉ để lại sắc phượng đỏ, mà còn để lại những vết rạn sâu sắc trong lòng người. "Khúc Phôi Pha" là một bản nhạc buồn được dệt nên từ những mảnh vỡ của kỷ niệm và nỗi niềm ly biệt.
Mời bạn cùng bước vào "miền câm lặng" nơi thời gian ngưng đọng trên những trang thư úa màu và lời thề hẹn năm xưa giờ chỉ còn là nắng phai bên hiên vắng.

KHÚC PHÔI PHA


Màu hạ cũ chen mình qua kẽ nhớ
Nắng hanh vàng vụn vỡ rụng bên hiên
Tiếng ve gọi mỏng dần trong nẻo lặng
Nghe thời gian rạn nứt mối ưu phiền

Hoa phượng cháy đỏ trời thương dĩ vãng
Cánh rơi mềm chạm những vết thương xưa
Con đường cũ mơ màng mây khói muộn
Để hồn ta lạc giữa nắng giao mùa

Mây trôi chậm mang theo mùi ly biệt
Nhuộm hoàng hôn tím sẫm nỗi chia xa
Lời chưa ngỏ hóa thành miền câm lặng
Chỉ còn nghe nắng vỡ rụng hiên nhà

Mưa hạ đổ xối qua miền ký ức
Giọt rơi nào cũng chạm một niềm đau
Trang thư cũ úa dần theo năm tháng
Mộng trăm năm đọng giữa nắng phai màu

Hạ vẫn đến dẫu nghìn năm vẫn thế
Nhưng lòng người muôn thuở mộng chìm sâu
Tình đã khuất sau lưng trời rất vội
Chỉ còn ta đứng đợi dưới chân cầu ./.

LCT 13/O4/2O26

BÌNH THƠ

Dưới lớp bụi mờ của thời gian, "Khúc Phôi Pha" không chỉ là một bài thơ, mà là một thước phim chậm quay lại những thước hình loang lổ của một mùa hạ đã xa. Từng câu chữ như những mảnh thủy tinh vỡ, phản chiếu một tâm hồn đang tự hàn gắn những vết thương bằng chính sự hoài niệm.
Dưới đây là lời bình sâu hơn về mặt cảm thức văn chương của tác phẩm này:
1. Cái nhìn "phân rã" về thời gian
Tác giả không nhìn thời gian như một dòng chảy phẳng lặng, mà nhìn thấy sự "vụn vỡ" và "rạn nứt".
Hình ảnh "nắng hanh vàng vụn vỡ rụng bên hiên" mang một sức gợi hình mãnh liệt. Nắng vốn vô hình, nhưng qua nhãn quan của người mang tâm sự, nó trở nên giòn tan, dễ gãy.
Tiếng ve vốn ồn ã nay lại "mỏng dần", gợi lên sự tàn phai, kiệt cùng của một sức sống. Thời gian ở đây đã bị "vật chất hóa", nó không trôi qua mà nó "đổ vỡ" ngay trong lòng người.
2. Điệp khúc của những "Vết thương" và "Sự im lặng"
Xuyên suốt bài thơ là sự tương phản đau đớn giữa cái rực rỡ của ngoại cảnh và sự héo úa của tâm linh:
"Hoa phượng cháy đỏ trời": Một động từ "cháy" đầy bạo liệt. Nhưng cái sắc đỏ ấy không thắp sáng tương lai mà lại thiêu đốt quá khứ, chạm vào những "vết thương xưa".
"Miền câm lặng": Đây là một hình ảnh ẩn dụ rất đẹp. Những lời chưa nói không mất đi, chúng ngưng đọng lại thành một vùng không gian cô đặc, nơi nhân vật trữ tình bị giam cầm trong chính nỗi niềm của mình. Sự im lặng ở đây không phải là bình yên, mà là sự bế tắc của những tâm tư lỡ nhịp.
3. Bản giao hưởng của những giác quan bị thương tổn
Tác giả đã huy động mọi giác quan để cảm nhận sự phôi pha:
Thị giác: Thấy màu tím sẫm của hoàng hôn, màu úa của trang thư.
Khứu giác: Ngửi thấy "mùi ly biệt" trong mây trôi. Việc cụ thể hóa một khái niệm trừu tượng như "ly biệt" thành một mùi hương cho thấy nỗi buồn đã thấm đẫm vào từng phân tử không khí.
Xúc giác: Cảm nhận cái "rơi mềm" của cánh hoa, cái "xối qua" của mưa hạ. Mỗi tác động từ thiên nhiên đều dẫn đến một kết quả duy nhất: "chạm một niềm đau".
4. Bi kịch của sự "Lỡ thì"
Khổ thơ cuối khép lại bằng một thực tế nghiệt ngã của quy luật nhân sinh:
"Hạ vẫn đến dẫu nghìn năm vẫn thế
Nhưng lòng người muôn thuở mộng chìm sâu"
Vũ trụ có tính tuần hoàn (hạ đến rồi đi, rồi lại đến), nhưng đời người là một mũi tên độc đạo. Cái "vội" của chân trời và cái "đợi" của chân cầu mãi mãi không thể gặp nhau. Hình ảnh "chân cầu" bỏ ngỏ ở câu kết như một biểu tượng của sự đứt gãy trong kết nối giữa người với người.
Lời kết
"Khúc Phôi Pha" là tiếng thở dài của một người học cách chấp nhận sự mất mát. Tác giả không cố gắng hàn gắn những mảnh vỡ, mà chọn cách ngồi lại giữa chúng, nhìn nắng rụng, nghe mưa rơi để thấy rằng: hóa ra, cái đẹp nhất của một cuộc tình không phải là lúc bắt đầu, mà là khi nó đã hóa thành một miền ký ức tím sẫm, buồn đến nao lòng nhưng cũng thật lộng lẫy trong sự tàn phai.
Bài thơ này thực sự là một bản tống biệt cho những giấc mộng "trăm năm" nay đã "đọng giữa nắng phai màu".


Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2025

NỖI BUỒN SAU LŨ

NỖI BUỒN SAU LŨ


Người tìm chi giữa hoang tàn đổ nát
Tiếng chim non vừa lạc chốn xa bầy
Dòng nước chiều xao xuyến một màu mây
Cơn gió lạnh buổi đông vầy mưa đổ

Những người đi quên giã từ con phố
Chợ bao năm loang lổ nước qua đầu
Cô gái buồn đợi mặc áo nàng dâu
Phải rời bỏ buổi cau trầu duyên nợ

Bà mẹ trẻ giữa đêm sầu nhung nhớ
Đứa con yêu vừa bỡ ngỡ vô trường
Đêm miệt mài bên nét chữ thân thương
Đành bỏ lại cả chặng đường dang dở

Tiếng mưa đêm nối dài thêm sợi nhớ
Em xuân xanh tan vỡ mộng thi hào
Khói lam chiều heo hút giữa tầng cao
Câu thơ tuổi ngọt ngào đang đứt đoạn

Mây đầu phố trôi qua chiều lơ đãng
Mắt ai ngồi xao lãng nhớ dòng sông
Em ra đi quên cả giấc mơ hồng
Mùi nước bạc thay rượu nồng đêm cưới

Nửa vầng trăng treo trên đầu ngọn núi
Xóm nhà xưa tàn lụi bữa cao triều
Sóng đổ dồn nên phố ngã tường xiêu
Manh đời bỗng tiêu điều trong phút chốc

Đừng dửng dưng khi người than kẻ khóc
Con tim đau trằn trọc suốt canh dài
Ánh mặt trời ôm mặt nước chiều phai
Đời rướm lệ khi hoa cài chân mộ

Ngày đã chết người không về qua phố
Đêm lâm chung em dỗ mộng băng hà
Điệu nhạc buồn không có những lời ca
Chuông thánh lễ nhạt nhoà trôi theo gió

Mẹ ngồi đó lịm hồn theo tiếng mõ
Đôi mắt thâm vò võ nỗi ưu phiền
Cha gục đầu thổn thức cuối hàng hiên
Đời nhỏ lệ cảnh muộn phiền muôn thuở

Thôi từ nay chẳng còn gì để nhớ
Người không về bến lỡ chuyến đò xưa
Cõi nhân gian tình thiếu dối gian thừa
Xin mặc niệm tiễn đưa người nằm xuống ./.

LCT O6/12/2O25

BÀI HOẠ :
*****
Đăng Khoa Lê
.            NỖI BUỒN SAU BÃO 
                
 
Bão đi qua để lại đời tan nát
Bầy chim non xao xác gọi theo bầy
Trong lòng người cuồn cuộn những dòng mây
Cơn ác mộng bủa vây chiều đập vỡ

Ai tìm ai  giữa ngập bùn khu phố
Đã hẹn nhau xây ấm tổ duyên đầu
Kết xe hoa chờ đợi rước làm dâu
Ai còn mất chẳng còn cầu duyên nợ

Hàng phượng đỏ trang vở đầy nỗi nhớ
Và thầy cô dang dở buổi lên trường
Đâu có còn những nét chữ yêu thương
Ngập trắng xoá cảnh vô thường đang lỡ

Ai đã gieo nỗi u hoài cắc cớ
Nên xuân xanh tan vỡ được mấy hào
Giấc mơ đời vớ vẩn giữa tầng cao
Bài thơ cũng bán rao từng đoạn

Tình người giữa kim tiền sao nhãng
Mắt vô hồn lơ đãng tựa đáy sông
Chẳng còn hoa cho thiên hạ mơ hồng
Mùi của bạc  và men nồng lẫn cưới

Có phải lòng tham đắp đập xẻ núi
Cho đồng tiền vô túi bọn quan triều
Nên dâng trào uất hận sóng liêu xiêu
Hoá làng xóm tiêu điều trong gió lốc

Hãy thương xót cho mảnh đời gào khóc
Sinh mệnh đang lăn lóc giữa đêm dài
Đừng vô tâm như ngọn gió phôi phai
Xin một nhánh hoa cài trên nấm mộ

Em đã hoá bóng  sương ngày xuông phố
Đã hoá tro cổ độ giữa hải hà
Nay chỉ còn trong những bản thánh ca
Nghe thầm thì lời ru qua nẻo gió

Thương phận mẹ cuối đời theo tiếng 
Chút hơi tàn tựa ngọn gió ngoài hiên
Đôi mắt cha sâu hoắm nỗi ưu phiền
Trời đổ lệ mây đã viền trắng thuở

Cảnh làng quê khắc vào trong nỗi nhớ
Người đi rồi dang dỡ mối duyên xưa
Cuộc sống nay vắng nghĩa gian kế thừa
Xin vực dậy trong mưa người ngã xuống

              L Đ K 07/12/25
 *****
Lời bình của AI

🌊 Bài thơ "NỖI BUỒN SAU LŨ" là một khúc ca ai oán, một biên niên sử của sự đổ vỡ không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần. Tác giả đã dùng những hình ảnh vừa quen thuộc, vừa mang tính biểu tượng cao để khắc họa nỗi đau thương tột cùng của người dân sau thảm họa.
Mở đầu bài thơ là một không gian choáng ngợp bởi sự tàn hoang: "Người tìm chi giữa hoang tàn đổ nát". Câu hỏi tu từ này không tìm câu trả lời, mà tỏ bày sự vô vọng và tình trạng lạc lõng của con người trong khung cảnh hậu thảm họa. Sự lạc loài không chỉ dừng lại ở con người mà lan sang thiên nhiên: "Tiếng chim non vừa lạc chốn xa bầy". Sự mất mát và lạc mất trở thành một trạng thái phổ quát. Khung cảnh chiều tà và đêm đông lạnh lẽo được tác giả dùng để cộng hưởng với nỗi buồn: "Dòng nước chiều xao xuyến một màu mây", "Cơn gió lạnh buổi đông vầy mưa đổ". Từ "xao xuyến" ở đây không còn là rung động lãng mạn mà là sự rợn ngợp, bất an trước bầu trời u ám.
Sự bi thương được đẩy lên cao hơn khi chuyển từ cảnh sang người, khắc họa sự mất mát đột ngột: "Những người đi quên giã từ con phố". Hình ảnh này gợi lên cái chết bất ngờ, không kịp từ biệt, hoặc sự phải rời bỏ quê hương trong thảm cảnh. Con phố, cái chợ bao năm gắn bó, nay thành nơi "loang lổ nước qua đầu"—một hình ảnh ám ảnh về sự xâm lấn và phá hủy của dòng nước.
Tiếp theo, bài thơ đi sâu vào những bi kịch cá nhân, làm nỗi đau trở nên cụ thể và day dứt hơn. Cô gái buồn không chỉ buồn vì mất mát mà còn vì sự đứt đoạn duyên nợ: "Phải rời bỏ buổi cau trầu duyên nợ". Tác giả đã biến sự mất mát vật chất thành sự hủy hoại hạnh phúc, hủy hoại tương lai.
Bi kịch của "Bà mẹ trẻ" là sự mất mát đau đớn nhất: đứa con thơ "vừa bỡ ngỡ vô trường"Qua những đêm "miệt mài bên nét chữ thân thương" giờ cũng không còn được cắp sách đến trường đành phải bỏ dỡ chặng đường học vấn dở dang của bước đầu đời để từ nay đã bị cắt ngang, để lại sự hụt hẫng và tiếc nuối vô bờ.
Cảm xúc tiếp tục dồn nén qua "Tiếng mưa đêm nối dài thêm sợi nhớ". Mưa không còn là hiện tượng tự nhiên mà là nhân chứng, là chất xúc tác làm sâu thêm nỗi buồn. Hình ảnh "Em xuân xanh tan vỡ mộng thi hào" và "Câu thơ tuổi ngọt ngào đang đứt đoạn" là tiếng than thở cho một thế hệ trẻ, cho những ước mơ văn chương, nghệ thuật bị dập tắt bởi thực tại khốc liệt. Khói lam chiều heo hút không che được tầng cao, cũng như nỗi buồn không thể che giấu.
Đỉnh điểm của sự đau thương là khi tác giả dùng hình ảnh đối lập sắc lạnh: "Mùi nước bạc thay rượu nồng đêm cưới". Nước lũ bẩn thỉu, lạnh lẽo (nước bạc) đã thay thế cho men nồng hạnh phúc của đêm tân hôn (rượu nồng). Sự kết thúc bi thảm này làm tan vỡ "giấc mơ hồng", cướp đi cả tương lai.
Đoạn cuối là sự thừa nhận về sự tàn lụi của một cộng đồng. "Nửa vầng trăng treo trên đầu ngọn núi" là hình ảnh cô độc, lẻ loi của hy vọng còn sót lại. Cảnh tượng "Xóm nhà xưa tàn lụi bữa cao triều" với "phố ngã tường xiêu" là sự sụp đổ của mái ấm, kéo theo sự sụp đổ của cả cuộc đời: "Manh đời bỗng tiêu điều trong phút chốc".
Lời kêu gọi "Đừng dửng dưng khi người than kẻ khóc" là lời nhắn nhủ thấm thía nhất của tác giả, thể hiện sự đồng cảm sâu sắc và lên án sự thờ ơ trước nỗi đau đồng loại. Cái chết được mô tả như một sự ra đi không có sự an ủi: "Ngày đã chết người không về qua phố", "Điệu nhạc buồn không có những lời ca", "Chuông thánh lễ nhạt nhoà trôi theo gió".
Nỗi đau được truyền tải qua hình ảnh người ở lại: "Mẹ ngồi đó lịm hồn theo tiếng mõ" và "Cha gục đầu thổn thức cuối hàng hiên". Sự "lịm hồn" và "thổn thức" câm lặng, vò võ là sự tan nát của bậc sinh thành, là nỗi muộn phiền "muôn thuở" của kiếp nhân sinh.
Bài thơ kết thúc bằng lời mặc niệm, chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Câu kết "Cõi nhân gian tình thiếu dối gian thừa" là một nhận xét chua chát, thâm thúy về thế thái nhân tình. Mặc dù thế giới này có thể còn đầy rẫy dối gian, nhưng trước cái chết, mọi thứ đều lắng xuống để nhường chỗ cho lòng thành kính và sự thương xót. "Xin mặc niệm tiễn đưa người nằm xuống" là lời kết bi tráng, đẩy nỗi buồn lên thành sự tôn nghiêm của cõi vĩnh hằng.
⭐ Nhận Xét Cụ Thể Về Bài Thơ
Chủ nghĩa Hiện thực Bi thương: Bài thơ sử dụng ngôn ngữ trực diện, không né tránh sự đau đớn, khắc họa chân thực và chi tiết những hậu quả khủng khiếp của lũ lụt lên số phận cá nhân.
Nghệ thuật Tương phản Đau xót: Tác giả sử dụng hiệu quả phép đối lập giữa Hạnh phúc (cau trầu, rượu nồng, giấc mơ hồng) và Thảm họa (nước bạc, hoang tàn, đứt đoạn), làm nổi bật sự mất mát lớn lao, đẩy cao tính bi kịch.
Tứ thơ Biểu tượng: Nhiều hình ảnh giàu tính biểu tượng: "Nước bạc" (thảm họa), "Mây đầu phố trôi qua chiều lơ đãng" (thời gian vô tình trôi qua nỗi đau), "Nửa vầng trăng" (hy vọng mong manh).
Giọng điệu Thống thiết: Bài thơ duy trì một giọng điệu buồn bã, day dứt từ đầu đến cuối, thể hiện sự đồng cảm sâu sắc của tác giả. Từ ngữ như "hoang tàn", "đổ nát", "tiêu điều", "lịm hồn", "vò võ" tạo nên một trường từ vựng u ám, gợi cảm giác nặng nề.
Bài thơ "NỖI BUỒN SAU LŨ" là một tác phẩm giàu cảm xúc, có giá trị nhân văn sâu sắc, là tiếng khóc tập thể cho những kiếp người không may mắn.

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2025

KHÔNG CÒN LÀ MÙA THU

KHÔNG CÒN LÀ MÙA THU


Thu lại về bên góc phố hanh hao
Làn gió nhẹ xạc xào chen cửa sổ
Tiếng đàn ai nỗi niềm rơi xuống hố
Chén ưu tư em dỗ nợ tang bồng

Nắng lụa là trôi cặp mé con sông
Đời rác rưởi chất chồng lên xó vắng
Mỗi vần thơ một nốt buồn trĩu nặng
Ta thương em cay đắng những đêm tình

Thôi chỉ là những được mất hư vinh
Rồi cũng chết giữa vũng sình tội lỗi
Cõi càn khôn biết bao điều gian dối
Em cùng ta lạc lối mãi mê tìm

Ta một đời cảnh đáy bể mò kim
Em suốt kiếp phận mưa chìm nước lũ
Bến trần gian đôi ta cùng tạm trú
Nghe mây mưa vần vũ quẩn quanh đời

Góc mộ phần gởi xác buổi tàn hơi
Không dễ kiếm bởi đời còn lưu lạc
Nóc nhà hoang mái tranh gầy xơ xác
Thì mong chi niềm an lạc sau cùng

Ta muốn về với mảnh đất miền Trung
Nhưng lỡ bước để ngàn trùng cách biệt
Bóng hoàng hôn dật dờ trăng thu khuyết
Tâm miên man chiều ly biệt hôm nào

Thôi cũng đành như một giấc chiêm bao
Đã biến mất sau ánh hào quang mỏng
Suốt đời ta xây trên đầu ngọn sóng
Mãi bon chen giấc mộng cõi thiên đường

Ta ngậm ngùi cùng kiếp sống tha phương
Giọt nước mắt đêm trường nay đã cạn
Thì mùa thu chẳng là mùa sao sáng
Lá vàng đưa xao lãng một góc trời ./.

LCT 3O/O7/2O25
BÀI HOẠ :
*****
Nguyễn Thanh Hùng


GÓC TRỜI RIÊNG

Thu lặng buồn nhìn vạt lá dần hao
Chiều khựng nắng gió xì xào rơi đổ (xv)
Khoảng trời riêng nghiêng dần theo miệng hố
Góc trăng khuya đêm dụ dỗ non bồng

Sợi sương mềm đan thảm lụa ven sông
Dòng suy tưởng chập chồng nơi bến vắng
Gửi vào thơ nốt nhạc trầm sâu nặng
Cho âm trôi nhạt đắng thế nhân tình

Khi thuyền đời bươn chải bến nhục vinh
Thường sa ngã vấy ao sình lầm lỗi
Ta vẫn mãi dặn lòng không thể dối
Đường vô tư sạch lối hãy mong tìm

Ai một đời sống cuộc sống hoàng kim
Ta nửa kiếp nổi chìm theo dòng lũ
Cõi phù sinh ta làm nơi cư trú
Bến truân chuyên như vũ điệu trêu đời

Đến thiên đàng ta gượng nén làn hơi
Nào buông thả giữa dòng đời truỵ lạc
Vẫn như một cánh ve gầy lột xác 
Sầu miên man đến thuỷ tận sơn cùng

Cả canh đời vẫn vẹn tấm lòng trung
Đường vạn nẻo với muôn trùng khác biệt
Bóng trăng rơi lịm dần trong hao khuyết
Sẽ chia xa biền biệt biết đâu nào

Cuộc phong trần dài ngắn có là bao
Thời binh nghiệp bên chiến hào thân mỏng
Kiếp phù du nổi chìm theo bọt sóng
Cõi phiêu lưu có đến vạn trăm đường

Ta nặng lòng cơm áo vẫn xa phương
Dầu khan bấc mỗi canh trường dần cạn
Nào có thể mãi từng đêm khơi sáng
Ánh sao khuya quên lãng cuối chân trời…

NTH 30/7/2025
*****
Sầu Đông
Bài hoạ nối

Lá vàng đưa xao lãng một góc trời (BTG)
Con đường vắng chơi vơi buồn mỗi tối
Giọt sương tan trên lối cũ sao mờ
Em cũng buồn như mấy khúc tình thơ

Ngày giã biệt tim dại khờ vô cảm
Để ta buồn như chiều giăng mây xám
Giữa thu sang ảm đạm một góc trời
Ngày lại dài như những áng mây trôi

Đêm cảm thấy một trời đen buốt giá
Dòng nước mắt nhạt nhoà rơi lã chã
Buổi chia ly muôn ngã mãi xa rồi
Ta trở về bên lối cũ đơn côi

Niềm thương nhớ cảnh bồi hồi xa vắng
Gió buồn vương theo mây về khoảng lặng
Ta quên nhau đêm đắng mảnh linh hồn
Ngày nhạt nhoà không có nụ môi hôn .!
*****
Trần Đình Tấn

NƯỚC MẮT ANH

Thu đã về tiết chuyển nắng gầy hao
Lật kỉ niệm năm nào ghi trang sổ
Đời ngắn ngủi có gì đâu ham  hố
Nhớ ngày xưa cực khổ mẹ bế bồng

Đã một thời lỡ bước lội sang sông
Để ngày nay đau lòng nơi nẻo vắng
Giọt lệ sầu đêm còn đang ôm nặng
Với quê hương đất mẹ đắng ân tình

Trong cơn mơ ảo tưởng với quang vinh
Nào ngờ đâu rập rình cơn tội lỗi
Giữa trần gian có bao điều giả dối
Ta nghe ai để vội bước đi tìm

Mắt đã mờ nay kéo chỉ luồn kim
Mộng xưa kia nhấn chìm nơi bão lũ
Thế là hết chẳng còn êm chỗ trú
Ta với em rũ bỏ hết cho đời

Cuối chân đồi sao vẫn mộng dài hơi
Li cà phê khung trời nơi đất lạc
Tuổi hạc rồi ngẫm nghĩ gì thân xác
Sẽ tàn hơi vàng bạc có theo cùng

Quê mẹ nghèo ở giữa chốn miền Trung
Mấy chục năm muôn trùng xa tạm biệt
Nấm mồ cha cũng nhiều giông gió khuyết
Buồng tim con tha thiết cõi đất nào

Ta hãy về bởi hơi thở còn bao?
Tìm lại chút ngọt ngào khi vừa mỏng
Nhớ tuổi thơ nổi chìm dâng trào sóng
Cảnh lang thang sống góc rẽ con đường

Đã lạc loài mơ ước giữa muôn phương
Xây tổ ấm cũng dường như sạch cạn
Ngọn đèn dầu cuối đường hầm chưa sáng
Nước mắt anh không thể rạng chân trời./.

30/7/2025
*****
Ngọc Bích
ANH ĐI ĐỂ LẠI TÌNH THU 

Chiều thu buồn vạt nắng cũng dần hao 
Từng cơn gió vẫn xì xào bậu sổ
Nghe bản nhạc cuộc tình rơi đáy hố 
Mà thương ai mang kiếp nợ xuân bồng 
*
Lời tạ từ thuở ấy ở bên sông 
Dòng kỷ niệm đã khéo chồng đêm vắng 
Mối tình cũ giữ làm chi thêm nặng 
Em đã quên những cay đắng cuộc tình 
*
Ngã ba đường anh đến để cầu vinh 
Giờ thất bại giấn thân sình ngập lỗi 
Cũng tại bởi lòng người đầy giả dối 
Làm anh tôi cứ lầm lối hoang tìm 
*
Phao cứu đời như đáy bể mò kim
Anh cố gắng đừng để chìm trước lũ
Như cánh nhạn tìm một nơi cư trú 
Vượt qua giông tan vũ lại xây đời
*
Đường đua dài dẫu có lúc hụt hơi 
Một lần nữa không để đời đi lạc 
Thêm nghị lực chớ làm đau thể xác 
Có người mong hoan lạc đến sau cùng
*
Thu đang về với khúc ruột miền Trung 
Ôi cảmh đẹp giữa muôn trùng khác biệt
Trăng bến cũ vẫn một đời trăng khuyết 
Đứng chờ ai mới tạm biệt hôm nào
*
Trái tim hồng tình cảm ấy xiết bao
Ngàn nỗi nhớ gửi anh hào thư mỏng 
Cuộc tình lữ nhấn chìm từng đợt sóng
Gọi nàng thu mau tỉnh mộng hoang đường 
*
Kỷ niệm nào theo bước kẻ tha phương 
Em lặng lẽ giữa miên trường nắng cạn 
Một ngọn lửa phía chân trời loé sáng
Anh tìm vui ....để thu lãng du đời ....

                             Ngoc Bich
*****
Đăng Khoa Lê
Với Bụi Thời gian
 .             NỖI NIỀM MÙA HẠ

Hạ đang nồng thu đã gợi hanh hao
Chiếc lá chênh chao sà vô cửa sổ
Làn sương nhẹ tan trên từng ngõ phố
Cà phê đêm ngọn gió cũng bềnh bồng

Cải đã trổ vàng thuyền vẫn đợi bến sông
Em dến thuở lấy chồng xa phố vắng
Đang đợi tuổi trong lòng anh trĩu nặng
Thương làm sao giọt nắng cũng vô tình

Một quảng đời từng trải nỗi nhục vinh
Ngọn bèo dạt  một mình ta chịu lỗi
Giữa dòng đời gặp nhiêu điều rắc rối
Ta cùng em lặn lội ước mơ tìm

Tát cạn biển đông bới một chiếc kim
Em cầu nguyện không chìm trong bão lũ
Đừng mơ em cõi trần gian ở trú
Lưu luyến thôi ấp ủ để tươi đời…

Mặc kệ đi sống ảo bởi còn hơi
Luôn cầu nguyện phận đời trong an lạc
Cuộc thế đổi thay làng quê lột xác
Kẻ ở phương nao mắt lác theo cùng

Thương phận người trong bão lũ miền Trung
Tình quê hương lạnh lùng do li biệt
Được bù đắp bởi nhiêu mùa trăng khuyết
Nặng hồn quê thân thiết  tự thuở nào

Cuôc tình này ta bỏ chẳng là bao
Sẽ tan biền thời gian dần bào mỏng
Bởi hồn cát dạt theo từng đợt sóng
Ham hố chi cõi mộng thả trên đường

Như vì sao lạc giữa ngàn phương
Về bến cũ khi dòng thương đã cạn
Tìm đến mùa thu xua tình hạ vãn
Màn hạ xuống  rồi y án do trời

             L Đ K 30/07/25

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2024

CHIỀU & EM

CHIỀU & EM


Em thả chiều trôi lẫn đám rêu xanh
Mùa nước nổi bồng bềnh mây tím rụng
Bến sông quê lá thu vàng ngập úng
Nước mênh mông ai nhúng cánh chim trời

Em gọi chiều khi cánh én ra khơi
Làn gió mát hiên đời trôi qua phố
Ta lạc giữa giấc mơ tình loang lổ
Vết thời gian bên hố thẳm sâu lòng

Em bỏ chiều khi con sáo sang sông
Mẹ vẫn đứng tận dòng lau nước mắt
Cùng những dạo mơ mòng đêm quay quắt
Lệ chưa khô mà nắng hắt qua ngày

Em nhớ mùa vàng chiếc lá heo may
Tiếng khóc trẻ thơ những ngày giáp hạt
Bìm bịp kêu sương lặng lờ chua chát
Đêm chưa qua tiếng vạc lẻ loi về

Em đợi người qua mấy dặm sơn khê
Chiếc áo trận một bề đen nám khói
Đôi giày sô chiến tích còn chói lọi
Mà vết thương đau nhói cả đôi lòng

Em vịn chiều khi nắng tắt bên sông
Anh mò mẫm tấm lưng còng tóc bạc
Trả thời gian để cho đời chia chác
Mộng trăm năm nay gác bến mây ngàn ./.

LCT 15/1O/2O24
BÀI HOẠ :
**********
Hương Thanh

EM & TRĂNG

Em ru hồn lịm giữa giấc mơ xanh
Chiều nhạt nắng hắt hiu mùa lá rụng
Trăng khẽ gọi bến sông chiều ấp úng
Gió tương tư trầm lặng cuối chân trời

Em lặng nhìn theo cánh nhạn xa khơi
Làn sương mỏng len mình qua ngõ phố
Trăng lạc bước cuộn vầng theo hang lổ
Bến phù sinh chìm nổi đến nao lòng

Em neo mình tần tảo chốn ven sông
Đời cơm áo trăm bề cay khoé mắt
Trăng dìu dịu nhìn mảnh đời queo quắt
Khảm tròn khuôn vàng mộng ủ sau ngày

Em gieo mùa nào ướm vận rủi may
Đời nhân quả kiếp luân hồi ươm hạt
Trăng vì biển nhưng lòng không sâu chát
Bóng mênh mông tràn ngập lối đi về

Em vẫy vùng đơn độc quãng nhiêu khê
Đường vạn nẻo tứ bề giăng mây khói
Trăng thanh bạch muôn đời khôn lục lọi
Giữa thinh không chẳng đổi dạ thay lòng

Em qua đò thì đò đã qua sông
Dòng định mệnh hững hờ theo sóng bạc
Trăng vẫn mãi ngậm vành không đổi chác
Tình muôn năm vạn kiếp với non ngàn

Hương Thanh
15/10/2024
*****
Đăng Khoa Lê
Trưa góp vui cùng anh

.             BUỔI NẮNG TẮT

Em thả mối tình xuống dòng sông xanh
Gửi lòng thương chòng chành mùa lá rụng
Giữa hồ sen lẻ loi mình bông súng
Mũi tên yêu xuyên thủng cánh chim trời

Bến thu buồn em đợi kẻ trùng khơi
Làn gió rụng chìm nơi em về phố
Đi lạc giữa mây chiều quê loang lổ
Vết thương yêu chưa lấp hố trong lòng

Nghe lời thuyền ai cởi áo sang sông
Mặc cát trắng cải ra ngồng ngút mắt
Thương bến đợi gió đông về se sắt
Trái tim yêu ai xẻ cắt bao ngày

Thương thân gầy quẩn cơn gió heo may
Như đầu bãi đợi qua ngày ươm hạt
Chim cuốc kêu não lòng trong cơn khát
Tiếng chuông chiều réo rắt gọi ai về

Vó ngựa vang dục dã phía Sơn Khê
Người ra trận tấm thân kề lửa khói
Thương mẹ già ngõ chiều quê mãi gọi
Người yêu xưa vẫn đợi đá hóa lòng

Hoàng hôn chiều tím lịm ở bờ sông
Em vẫn đợi đến thân còng đầu bạc
Gió đông về lá chao mình xào xạc
Mộng đâu thành xin gác phía non ngàn

            L Đ K 15/20/24

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2024

NGƯỢC CHIỀU

NGƯỢC CHIỀU


Về đi em chiều tàn giăng kín ngõ
Ánh trăng côi lấp ló phía lưng đồi
Kinh tịnh độ tan trôi đầu bến vắng
Khúc tự tình sầu lặng nép bờ môi

Cánh nhạn chiều chơi vơi cùng sóng nước
Mây lang thang trở ngược lối đêm về
Căn phố lạnh ai khuê phòng trốn ngủ
Ta lạc loài ngồi giữ bóng thời gian

Nhìn lối cũ hoang tàn như chiến sự
Khúc tâm giao máu ứ vẫn chưa lành
Ly rượu nát bên ranh đời đổ vỡ
Lệ trần tình úp mở suốt năm canh

Chiều lại đến ta độc hành qua lối
Sóng miên man chìm nổi trắng mây trời
Dòng nước mát ta một đời tắm gội
Chợt nghe vùng tội lỗi chảy muôn nơi

Em không về mưa rơi trời cố quận
Mây lam chiều tàn rụng bến đò ngang
Người ở lại chốn địa đàng quen dấu
Ta quay về miền thơ ấu không tên

Giọt nước mắt tật nguyền đêm sám hối
Men yêu đương chìm nổi sóng ba đào
Ly rượu đắng hư hao cùng tiếng hát
Ngọn trời sầu xé nát cõi trăng sao ./.

LCT 23/O3/2O24
BÀI HOẠ :
*****
Trần Đình Tấn
LÀM SAO GỘT RỬA HẾT

Anh vẫn đợi nhiều đêm ngồi trước ngõ
Ánh bình minh nghiêng ngó ở sau đồi
Màn sương kia lửng lờ trôi niềm vắng
Mảnh tình xưa sâu nặng khép vành môi

Kỉ niệm buồn rồi cũng theo dòng nước
Cánh nhạn xưa xuôi ngược rủ nhau về
Chốn miền quê ruộng đồng nương ta ngủ
Chẳng bon chen no đủ với không gian

Ở bên nhau luôn nồng nàn tâm sự
Gửi yêu thương tha thứ trải yên lành 
Cuộc đời này bỏ ganh đua đổ vỡ
Bởi chỉ là duyên nợ ghép nhiều canh

Ai khôn ngoan mới dành đường rẽ lối
Đừng gian tham vương tội với đất trời
Có nhúm chàm nên rời sân để gội
Mai cháu con đỡ bóng tối nhiều nơi

Anh sẽ chờ em về qua phố quận
Xua đớn hèn xâm lấn chuyện trái ngang
Có chạy đâu có vội vàng che dấu
Chẳng thể nào rào dậu hết họ tên

Chủ tiệm nước lên ngôi giờ chịu hối
Sông Tiền Giang chìm nổi cảnh hoa đào
Giọt lệ sầu nẫu hao mòn giọng hát
Đã một thời bụi cát bẩn rồi sao./.
23/3/2024
*****
Hoành Trần
Y ĐỀ
Chiều không em nỗi sầu giăng giăng ngõ,
Nắng quên nghiêng nên rụng giữa lưng đồi,
Trên lối cỏ dấu chân ai đã nhạt,
Nên lệ buồn chua chát đắng bờ môi!
...
Hanh hao đời theo lớn ròng con nước
Dõi mắt trông vời vợi dáng ai về,
Mỏi mong hoài bởi đớn đau gối chiếc,
Ngửa mặt nhìn đời rồi trách hận nhân gian!
..,
Cứ ngỡ quên dẫu còn bao tâm sự,
Vết tình xưa ứa lệ mãi không lành!
Chưa đủ duyên nghe tim đau tình vở,
Có buồn không đưa tiền lúc tàn canh?
...
Ai quay lưng ngõ buồn hoang vắng lối,
Bến neo sầu trách hận sáo sang ngang,
Bờ cát vẫn nâng niu gót hài vừa in dấu,
Gió ru lời dấu ái gọi thầm tên
...
Yêu không người sao lặng im lời hối!
Vẫn rạng ngời hạnh phúc giữa nắng đào!
Để một người mộng du theo sóng nhạc!
Mang nỗi sầu lạc lỏng giữa đêm sao!
HT
23/3/24

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2022

TA & ĐÊM CUỐI THU

 TA & ĐÊM CUỐI THU 


Đêm trần tục ta lang thang đầu phố
Miếng no lòng quán trọ mỗi chiều qua
Thực khách mãi sa đà bên rượu đắng
Ta nghiêng lòng nhắp mấy giọt thu xa

Màu dĩ vãng len qua từng sợi nắng
Váng bụi trần chìm lắng giữa hoàng hôn
Nhặt chút gió sưởi manh hồn tê buốt
Ngõ đông buồn mà mượt bóng giai nhân

Chiếc lá rụng bên mộ phần say ngủ
Mây miên du quanh phố Trịnh chưa về
Sầu cánh hạc lê thê chiều nhớ núi
Bến thiên đường thui thủi một mình ta

Em ngày đó dấu ngọc ngà an định
Ta chinh phu thức tỉnh chốn sa trường
Màu tóc bạc dậy hương mùi chinh chiến
Mải mê ngồi hùng biện với hồn men 

Ngày đã khép bến thiên đường cũng khép
Cõi nhân gian chật hẹp trái tim người
Từng xác lá chao rơi chiều trở gió
Cõi đi về vàng võ giọt buồn thu ./.

LCT 22/1O/2O22
BÀI HOẠ :
*****
Trần Đình Tấn 
CẢNH GIAO MÙA

Thu não nề bởi Đông tràn giữa phố
Cảnh mưa ngâu tuôn đổ mấy ngày qua
Buổi chia ly sao mà nghe nghẹn đắng
Giọt lệ sầu dai dẳng để rồi xa

Những kỉ niệm khi già đem hong nắng
Mảnh tình rách chết lặng buổi hoàng hôn
Chiếc lá vàng cũng cồn cào lạnh buốt
Than trách cành đã dại dột bất nhân

Em và anh hỏi mấy lần chưa ngủ
Những canh thâu chưa đủ thiếu khi về
Trời thiên phú đá phu thê trên núi
Để trong lòng thui thủi một mình ta

Bóng ai xưa sa đà chưa nẻo định
Cho gối mòn bịnh rịn nẫu đêm trường
Nghĩa tình thương khi kẻ ngoài trận chiến
Hồn lững lơ hiển hiện muốn mùi men

Vẫn còn đó hai bức rèm đã khép
Chốn trần gian chẳng đẹp ở bên người
Nghe thời tiết bão vui cười đỗi gió
Bữa giao mùa chẳng có chỗ dành Thu.
22/10/2022
*****
Phượng Phượng 
Ký ỨC CUỐI MÙA THU

Chiều lặng lẽ mình em còn giữa phố
Bước đi về hoang vỡ một lần qua
Sầu níu kéo môi ngà ly rượu đắng
Sóng mắt buồn sâu lắng cuộc tình xa

Bến cô đơn nhạt nhoà vương sợi nắng
Gió thì thầm chiều lặng nhớ mùi hôn
Dốc thông reo ngập hồn cơn đau buốt
Phố chợt buồn ao ước gặp tình nhân

Mùa gió chướng cõi bụi trần say ngủ
Mây đan xen vần vũ lối xa về
Từng cánh nhạn lê thê đầu góc núi
Nẻo phố buồn lầm lũi một mình ta

Trăng thế kỷ đi qua đường phân định
Gió vô ưu say tỉnh suốt canh trường
Em không phải mơ hương tàn cuộc chiến
Chưa một lần trực diện với thần men

Bởi cuộc sống sang hèn không dễ khép 
Ta đang mơ nét đẹp của con người
Thương tiếng sóng chơi vơi chiều đổi gió
Để mộng sầu tàn tạ với mùa thu/

NPP 22/11/2022
*****
Tiến Trịnh 
TÀN THU

Mưa lất phất lấm lem từng góc phố
Tiếng nhạc buồn gác trọ vẳng vọng qua
Nằm ngẫm nghĩ sao đà đời chát đắng
Tiếng cười giòn như đã lặng rời xa

Thu cũng vãn nhạt nhòa hoen giọt nắng
Tuổi bóng chiều trầm lắng nghẹn nụ hôn
Mùa đông lạnh mảnh hồn càng giá buốt
Hanh heo buồn xuyên suốt cõi thế nhân

Sầu khắc khoải chen lần vào giấc ngủ
Kỷ niệm xưa đâu lũ lượt dội về
Vương cõi nhớ tái tê miền gió núi
Giữa rừng sâu nhức nhối nỗi niềm ta

Nhớ ngày đó buổi chiều tà như định
Tím hoàng hôn tĩnh mịch biệt mái trường
Chân vững bước lên đường đời lính chiến
Vẫn xa xăm đôi mắt tiễn còn hoen

Cũng bừng cháy chất men hừng rồi khép
Cũng vươn lên sống đẹp giữa muôn người
Chiều nghiêng đổ lá rơi theo chiều gió
Có gì đâu đã tỏ cuối vàng thu./.

Trịnh Hùng Tiến, 22.10.22

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2022

GIỌT NƯỚC MẮT BÌNH YÊN

GIỌT NƯỚC MẮT BÌNH YÊN


Đêm mưa tàn nghe gió nhả hương đau
Tình một kiếp nhạt màu quanh gối mộng
Biển lòng đêm ngập chìm chao đảo sóng
Bến nhân gian xao động một góc đời

Bóng nguyệt sầu đỉnh núi cũng chơi vơi
Tình biến mất những lời âu yếm cũ
Để hồn ta giữa mùa quên lạc thú
Lối thiên thu mưa rũ bụi phong trần

Chuông nhà thờ thánh thót giữa đêm ngân
Đời trầm mặc cảnh mộ phần nhang khói
Chiếc nệm cũ thấm buồn riêng một cõi
Thịt da non lại trói trái tim già

Giọt lệ buồn chưa đủ để phôi pha
Cơn sóng gió khó mượt mà trôi chảy
Chuyện trăm năm đã quá nhiều trái khoáy
Cảm thông ư ? Xin lạy đến muôn lần

Chẳng nợ nần sao nhắm mắt đưa chân
Màu dĩ vãng có nhạt dần tâm trí
Hay còn đó những lời tình ủy mị
Thấm sâu trong xương tủy mỗi con người

Thôi chẳng còn màu hoa trắng tinh khôi
Đành giữ lấy mảng bụi đời nham nhở
Vết hằn kia lẽ nào ta chẳng nhớ
Cuộc ngao du tan vỡ một con thuyền

Thôi xin người giọt nước mắt bình yên ...

LCT 22/O5/2O22


BÀI HOẠ :
*****
Sầu Riêng 

XA BẾN BÌNH YÊN

Ta lặng lờ hoang cảm một niềm đau
Thời gian đã đổi màu phiên ái mộng 
Trái tim dạt biển tình xưa cuộn sóng 
Cảnh phôi pha lay động giấc mơ đời 

Đây nỗi buồn chen lấn nặng mùa vơi 
Nơi thềm vắng tiếc lời thương vội cũ 
Miền xưa lạc cũng phai niềm vui thú
Thảm hồn mang úa rũ nửa cuộc trần 

Khúc ca lòng ai ngắt nhịp vang ngân 
Hương tình cũ xa dần theo mây khói
Ngàn trăn trở dáng hình nay còm cõi
Vệt sầu như đang trói mảnh thân già 

Giấc mộng đầu khi đã nhạt màu pha 
Lời yêu vỡ chẳng mặn mà tuôn chảy
Mảnh tình ái giũ trôi theo dòng xoáy
Khoắng cơn mê đưa đẩy xót bao lần

Chốn xưa thề lê bước mỏi mòn chân
Xuôi tầm mắt bỗng gần trong tâm trí 
Khung cảnh vãn tím dần trong ủy mị 
Thấu điêu linh tủi lụy đến nao người 

Giọt lệ tàn chôn giấc mộng tinh khôi 
Làm lay lắt một mảnh đời nham nhở 
Ngàn thu vọng vẫn còn đây giọt nhớ 
Bến tình xưa thôi lỡ một con thuyền

Phiên mộng tàn nơi ấy chả nào yên...

Sầu Riêng: 22/O5/2O22
*****
Phượng Phượng 
GIỌT LỆ CHIỀU

Cơn mưa chiều rụng xuống bến thương đau
Miền dĩ vãng nát nhàu bao giấc mộng 
Thuyền bỏ bến xuôi theo từng ngọn sóng
Gió đi hoang lơi lỏng nắng hiên đời

Nếu anh là ngọn núi giữa đêm vơi
Em mây trắng ngập trời quê xóm cũ
Manh vườn nhỏ có ngàn hoa vui thú
Bướm ong bay vần vũ giữa đời trần

Chuông giáo đường vừa trỗi tiếng trong ngân
Khúc kinh liệm đen dần theo ngọn khói
Em thờ thẫn đứng nhìn trăng một cõi
Xót xa treo trên mấy lõi thông già

Dấu ngựa mòn năm tháng dẫu phôi pha
Người về đó nước mắt ngà đang chảy
Tiếng lòng em chợt buồn đêm gió khoáy
Góc riêng tư xin hãy khóc đôi lần

Con đường chiều bén gót nặng đôi chân
Bờ nắng tắt lịm dần theo tâm trí
Căn nhà nhỏ một thời nuôi mộng mị
Biết bao năm tri kỷ của đôi người

Dấu bụi hồng xưa một sớm nguyên khôi
Còn bỏ ngỏ những lời than trách nhở
Kể từ độ xa người em mãi nhớ 
Phút chia ly dang dở bến quên thuyền

Sân si này thôi hãy cứ nằm yên/

NPP 22/05/2022
*****
Trần Đình Tấn 
Khi buồn cũng lướt chút phây
Thơ Huynh bạn hữu chất đầy yêu thương
Đệ không cưỡng nỗi lệ thường
Bỏ quên đôi mắt nặng vương mấy lời
Hứa lòng sẽ mãi đừng chơi
Nhớ thương Huynh lắm lệ rơi mấy dòng; như au:

TÌNH ĐẦU DANG DỞ

Mối tình đầu dang dở buổi chiều đau
Kỉ niệm này nát nhàu trong giấc mộng
Vẫn ấm ức lệ dâng trào nổi sóng
Trái tim ai cứ chao động suốt đời

Dẫu cuộc tình ngang trái chẳng hề vơi
Người yêu ấy tuyệt vời không thể cũ
Đâu dễ quên những đêm ngày vui thú
Phận duyên ơi nhắc nhủ thế gian trần

Tiếng chuông chùa hay tơ nguyệt vang ngân
Nghĩa mặn nồng nay xa dần mây khói
Em với anh mỗi người êm một cõi
Mái nhà tranh no đói đến khi già

Bát chè xanh ngày ấy nỏ ai pha
Đêm lạnh lẽo nhạt nhoà như mưa chảy
Chiếc gối đơn có còn chi để khoáy
Đứa con thơ đâu dạy dỗ mấy lần

Tìm thăm nàng lê gót những bước chân
Lục ân ái xa dần trong não trí
Dáng ai xưa nét ngời bên thuỳ mị
Cái yêu thương dung dị đến hơn người

Để xuân tàn sao vẫn cứ còn khơi
Khỏi than phận khi một thời bỏ nhở
Nước đã cạn bến ưa gì gợi nhớ
Cũng một thời ăn ở sát bên thuyền

Ta chỉ còn thơ với chút tĩnh yên

Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2021

HIU HẮT MỘT CHIỀU THU

HIU HẮT MỘT CHIỀU THU


Tình rời bến bạc lòng bên huyệt mộ
Cõi trăm năm nghịch lộ bước đi về
Bánh xe đời xuôi ngược chốn sơn khê
Ngày nhắm mắt bỏ thề xưa chẳng nói

Sóng trần gian mạch nhồi tim đau nhói
Cuộc nợ nần còm cõi bến chiều phai
Buổi từ ly đơn giản cổ quan tài
Cùng ngọn lửa mong đầu thai kiếp khác

Người chẳng về khu vườn xưa xào xạc
Lá thu rơi mây gác nắng hiên đầu
Cuộc nổi chìm mưa ướt rã tình ngâu
Ngày hờ hững mây sầu xao ngọn sóng

Mặt trời lên ai vừa buông bỏ mộng
Căn nhà quen tình bỗng vắng đêm rồi
Chiếc lá buồn rơi giữa sóng chao trôi
Sầu thế kỷ rã rời trong cõi chết 

Giọt lệ rơi tiễn đưa chiều ly biệt
Cõi nhân sinh chẳng biết khóc hay cười
Lệ ngậm ngùi tiếc nuối tuổi đôi mươi
Làn khói mỏng đưa người xa bến mộng ./.

LCT 15/O9/2O21

BÀI HOẠ :
*****
Mộng Hoài Nhân
NHẬT MỘ ĐỒ TRƯỜNG.

Thuyền viễn xứ ở bên bờ nhật mộ.
Đường công danh hoạn lộ ngõ quên về.
Tình quê nhà lối ngược dặm nhiêu khê
Nhớ bóng Phượng ngày xưa sầu lại nói

Niềm trăn trở để nhồi lòng thêm nhói
Giũ bụi đường bên cõi tạm hồng phai.
Sợi nắng thêu cho đẹp bước nhân tài.
Đời trăm tuổi đi đầu thai cảnh khác.

Gió mùa thu cuốn lá rơi xào xạc.
Nhìn trăng thu còn gác đỉnh non đầu.
Cảnh dương tà lã chã giọt mưa ngâu.
Thêm áo não gieo sầu trên đọt sóng.

Ánh bình minh sẽ ngời trên ngõ mộng
Về thôn xưa hoa bỗng thắm sương rồi.
Thuyền xa mờ lướt sóng kẻo chiều trôi.
Trăng cổ độ xa rời cho đến chết.

Có đau thương mới thấy sầu xa biệt.
Bão tan đi mới biết nụ hoa cười.
Sống chan hòa như cái thuở đôi mươi.
Nơi lối cũ chúc hai người dệt mộng.

Mộng Hoài Nhân.
15/10/2021
*****
Trần Đình Tấn 
CHỈ CÒN NẮM TRO TÀN

Nắm tro tàn vất vưởng tìm nấm mộ
Lệ trào tuôn nơi chỗ ở đưa về
Không một lời trăn trối những nhiêu khê
Đời bỏ lại lắm ê chề nghẹn nói

Người đi rồi đêm tủi buồn nhang khói
Tiếng cầu kinh mòn mỏi phấn nhạt phai
Linh hồn ai tay trắng chẳng gia tài
Không hứa hẹn để rồi mai nơi khác

Buổi thu tàn nghe lá rơi xào xạc
Cảnh nhà tan đã khác bữa ban đầu
Ta ôm buồn với những giọt mưa ngâu
Ngày Đông tới chuỗi cơn sầu dậy sóng

Thế là hết đâu còn gì ước mộng
Lầu hạnh phúc mãi trống rỗng mất rồi
Chỉ lục bình theo con sóng nổi trôi
Dạt về biển nơi phương trời mặn chết

Chiếc khăn tang thay nói lời vĩnh biệt
Bạc vàng đầy chẳng biết ngậm hay cười
Cõi trần gian sống chỉ được đôi mươi
Đời là vậy nhưng lắm người mơ mộng
*****
Phượng Phượng 
SẦU BIỆT LY 

Đêm lạnh lẽo ta ngồi bên nấm mộ
Gió đong đưa mà độ bóng ai về
Nghĩ cuộc đời sao lắm nỗi nhiêu khê
Tình mấy thuở câu thề chưa dám nói

Đã bao thu giữa buồng tim đau nhói
Đời lạnh lùng như ngọn khói mờ phai
Nước mắt rơi khi nhìn chiếc quan tài
Đưa người đến cuộc trùng lai kiếp khác

Bóng trăng soi lá thu đêm xào xạc
Mưa sao giăng nhoà nhạt bến giang đầu
Tình chợt buồn mây phủ tím bờ ngâu
Làn gió xoáy chân cầu reo đợt sóng

Tình rẽ lối coi như tàn cuộc mộng
Người ra đi bỏ trống bến tương rồi
Ngọn sóng buồn vời vợi cuốn tình trôi
Người để đó mảnh đồi hoang đất chết

Lối trăng quê không một lời từ biệt
Đêm hoang vu nào biết tiếng ai cười
Kẻ lạc loài ngồi khóc tuổi đôi mươi
Sầu đã chết bên đời xa giấc mộng/

NPP 15/10/2021
*****
Nguyễn Gia Khanh
TRẢ HẾT CHO NGƯỜI 

Ta đã trót ru người câu ngưỡng mộ
Vần thơ yêu làm hoan lộ đêm về
Chạnh bên đời còn lắm nỗi nhiêu khê
Đành mượn bút khơi thề chưa kịp nói

Kỷ niệm ấy cấu gào tim thêm nhói
Ta dỗ lòng nương náu cõi tình phai
Trước đài trang ta thẹn gã bất tài
Đào mộng chốn thiên thai giành kẻ khác

Soi gương cũ gã tình si phờ phạc
Đếm thời gian đà nhuốm bạc trên đầu
Thu chưa về lối đã sụt sùi ngâu
Biển vẫn lặng mà lòng sầu dâng sóng

Xin hành khất trong mơ tìm hương mộng
Bến Trần Châu ta bỗng chậm chân rồi
Mảnh tình đầu thả rơi xuống dòng trôi
Vành tang quấn rũ rời dường thu chết 

Tri âm hỡi từ nay đành cách biệt
Tiễn ngày xưa ta chỉ biết gượng cười
Tưởng xuân thì đã chín trọn mười mươi
Nay trả hết cho người tình trong mộng ./.

Nguyễn Gia Khanh 15/1O/2O21
*****
Sầu Riêng
PHÍA CUỐI MỘT CUỘC TÌNH

Mộng trần lỡ duyên vùi trong cổ mộ
Bởi trăm năm hàn lộ chẳng quay về
Bước phân kỳ cách lạc nẻo sơn khê
Đêm buồn thả câu thề không kẻ nói

Tình khép dở cho lòng ta quặn nhói
Bóng trăng gầy một cõi úa dần phai
Chốn dương gian sao biết rõ vận tài
Sầu mộng ái thiên thai rời bến khác

Đêm muộn trải bóng hình ai gầy rạc
Phút từ ly nay gác niệm thương đầu
Duyên lụi tàn trở gót giữa mùa ngâu
Bến xưa gợi trăng sầu lay nhịp sóng

Giờ xa cách cho đường hai lối mộng
Mối lòng trao nay bỗng nhạt phai rồi
Cũng bởi tình chợt đắm lại nhòa trôi
Rồi men ái rụng rời xuân muộn chết

Còn đâu nữa dấu yêu đành viễn biệt
Lối không nhau ai biết đến câu cười
Vạn kỷ sầu ngăn cách rõ mười mươi
Tình xa khuất hai người hai lối mộng.

Sầu Ri1êng: 15/1O/2O21

Thứ Bảy, 7 tháng 8, 2021

SAIGON TRONG TIM TA

SÀI GÒN TRONG TIM TA 


Ta yêu em từ đó đến bây giờ 
Thành phố đẹp lặng mờ cơn mưa trắng
Bỗng niềm đau chợt về trong khoảng lặng
Sài gòn ơi ! Lạnh vắng buổi vào đêm...!

Nhớ nhiều hôm mây trắng cuộn sương mềm
Câu thơ cũ bên đèn mê mải viết
Kể từ khi thấy sức tàn lực liệt 
Ta âu sầu nào biết gió buồn trăng

Mong một ngày ngọn nước nhấn chìm băng
Để dòng xoáy nhập nhằng cơn lửa bỏng
Phố về đêm cuộn trào như bãi sóng
Ta bên người ngồi vọng đám mù sa

Mùa hạ tàn mây trắng lẫn sương pha 
Thu lại đến nhạt nhoà thư em đọc
Dẫu biết buồn xin người thôi nghĩ khóc
Có nụ hồng vừa mọc phía trời Đông !

LCT O7/O8/2O21

Thứ Ba, 15 tháng 6, 2021

VỀ CÕI HƯ VÔ

VỀ CÕI HƯ VÔ


Anh trở về ngang qua miền bóng tối
Tiếng mưa đan trên lối cũ mây sầu
Điệu nhạc buồn tha thiết giữa canh thâu
Trời vắng ngắt khúc thu sầu thương cảm


Mộng võ vàng trôi theo làn mây xám
Cõi hoang vu điềm đạm tiếng chuông chùa
Mái tranh nghèo ngọn lửa cháy đêm khua
Rừng lá thấp bốn mùa mênh mang khói

Cha ngồi đó pho tượng sầu muôn nỗi
Mẹ đơn côi quanh lối cỏ sân nhà
Chiếc lá vàng phô pha ngàn kiếp trước
Cũng rụng chiều sông nước đổ về xuôi

Cơn gió thoảng dáng ai ngồi đan áo
Bóng hình em mờ ảo dưới trăng hiền
Lệ nhạt nhoà bên hiên đời tối sáng
Người chưa về sầu lãng khúc cô miên

Ngày héo hắt chao qua triền đê vắng
Bến lao xao làn nắng bóng cao dừa
Miền dĩ vãng mây thưa tràn khắp lối
Con đò chiều chìm nổi bến hoàng hôn

Đường phố cổ trưa buồn cơn nắng hạ
Thu chưa sang mà lá đổ muôn chiều
Trời lạnh lắm tiếng tiêu luồn theo gió
Khúc nhạc tình vàng võ nhớ mùa đông

Lối xuân xưa xao xuyến tận trong lòng
Người biệt xứ qua mấy vòng thiên kỷ
Để rồi khi trở về tìm đạo lý
Kiếp luân hồi còn chỉ một lần sao

Anh lại về đường rợp bóng phi lao
Căn gác cũ ta chào em chẳng nói
Buổi hồi hương cơn sầu cao vòi vọi
Đêm chênh chao ta dõi hướng con đò

Cuộc đời buồn gánh nặng những âu lo
Nỗi đớn đau mãi dày vò thân xác
Ta về đây sau tháng ngày phiêu dạt
Bóng quê xưa xơ xác áng mây sầu

Tình nhạt nhoà em hỡi biết về đâu ./.

LCT 15/O6/2O21
BÀI HỌA :
*****
Phượng Phượng
NGƯỢC ĐƯỜNG YÊU

Sài gòn mưa rơi gieo sầu đêm tối
Giọt chơi vơi bên lối phủ mây sầu
Điệu nhạc buồn rơi rớt giữa canh thâu
Em thờ thẫn mộng mơ đầu rung cảm

Lòng vẫn biết cuộc đời là sắc xám
Tiếng kinh đêm ảm đạm phía bên chùa
Con thuyền rời bến cũ mái chèo khua
Dòng nước đẩy lững lờ mây chen khói

Chiếc thuyền nhỏ chở niềm đau mấy nỗi
Em đêm nay bối rối kẻ không nhà
Đời mỏi mòn bôn ba từ thuở trước
Như cuộc tình chảy ngược lại về xuôi

Chiều nắng tắt em đang ngồi giặt áo
Bến trần ai huyễn ảo bóng trăng hiền
Mộng hờ hững trôi qua miền tối sáng
Con sông buồn xao lãng khúc sầu miên

Em ngồi đây nghĩ về miền xa vắng
Sóng quê hương đêm lặng bóng cao dừa
Cơn gió thoảng mây đưa tràn khắp lối
Chuông giáo đường vừa trỗi bến hoàng hôn

Khúc kinh đêm dập dồn phiên cuối hạ
Lá thu rơi buồn bã nhịp đau chiều
Góc phố vẫn liêu xiêu từng cơn gió
Phút chạnh buồn em gọi đó mùa đông

Mộng mơ thôi nhưng xao xuyến trong lòng
Em chẳng muốn đem đong từng niên kỷ
Và cũng không bảo tình là chân lý
Chỉ mong người hiểu ý tại vì sao

Em chẳng hề nghĩ đó lại công lao
Khi nước mắt tuôn trào đâu dám nói
Tình là thế như mặt trời cao vọi
Biết bao năm theo dõi bóng con đò

Buồn thật buồn nhưng chẳng quá sầu lo
Để ngày tháng cứ nhồi vò thân xác
Để lòng em như mây bồng trôi dạt
Cõi hoang vu xao xác tiếng tiêu sầu

Người xa rồi nên mộng chẳng còn đâu

NPP 15/06/2021

Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2021

TÌNH CHẾT THEO MÙA

TÌNH CHẾT THEO MÙA

Thôi anh về cùng lời cuối xa em
Đời buồn bả cơn mơ mềm tủi quạnh
Gió mùa xuân lướt qua chiều chóng vánh
Câu thơ xưa hoang lạnh lối mưa tràn

Em đi rồi sầu bóng ngã chiều tan
Tình đã chết lệ tràn hoen gối mộng
Để lòng anh trắng đêm rời rã sóng
Bóng mơ đêm trăng đọng bến thương chờ

Em cứ về tìm lại mấy trang thơ
Gom hết nỗi mong chờ đêm gió muộn
Xếp tàn thu thả vào cơn bão cuốn
Trả thời gian bề bộn buổi hoang tình

Anh chẳng cần chờ đợi tiếng phân minh
Dù đã biết lệ tình xây bến ảo
Mộng hờn đêm với mảnh sầu treo áo
Ánh trăng đêm chao đảo bóng sương nhòa

Thôi cũng đành đời nhạt phấn phai hoa
Giấc mơ đã nhạt nhoà trong cõi nhớ
Bóng hoàng hôn tan trong chiều vụn vỡ
Trôi bềnh bồng đành lỡ bước chờ mong

Lối thu xưa nay dậy sóng theo lòng
Lời thơ cũng mênh mông buồn nắm nuối
Chén rượu đắng theo tình ai gót ruổi
Để sương buồn cùng chuỗi nhớ sầu duyên

Anh về đây tìm lại những đêm nguyền
Bờ môi đắng truân chuyên sầu ngang trái
Ngược thời gian ta quay về thực tại
Lối tự tình còn lại dấu tàn phai ./.

LCT 12/O1/2O21

Thứ Hai, 11 tháng 1, 2021

ĐỜI MẸ

ĐỜI MẸ

Cơn mưa hạ bung hè vách lá giở
Xóm vào đêm bến lở bóng trăng sầu
Mảnh vườn chiều hiu hắt gió bờ dâu
Căn gác cũ khay trầu không có mẹ 

Khúc đường quen vết mòn chân của bé
Quán cóc chiều đòi mẹ gói quà măm
Lối về xưa trăng gió ngả nghiêng nằm
Đêm buốt lạnh không chăn đời thiếu túng

Căn bếp nhỏ vẫn đầy ắp rá mủng
Bãi đất sình ướt sũng ngập bàn chân
Buổi nước đêm khóc cảnh bến không gần
Bờ vai mỏi bước trần thân quãng gánh

Đời mẹ khổ chốn đi về khập khễnh
Miếng cơm chiều mùa lạnh có gì ham
Bến trăm năm cặm cụi cứ siêng làm
Nào chẳng dám miên man niềm ước lớn

Có nhiều lúc số đời trêu phận giỡn
Dạo mưa chiều đùa bỡn gánh hàng hoa
Ánh mắt xanh bất chợt sóng nghiêng tà
Niềm đau khổ lân la kề sống mái

Cha nằm xuống khi xuân đầy mộng trải
Mảnh vườn chiều chưa hái hết mùa xưa
Bóng quê đang xanh rợp lối che dừa
Người đi biệt chiều mưa buồn rã lối ./.

LCT 11/01/2021


Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2020

NÓI VỚI EM

NÓI VỚI EM 


Em có về thăm lại phố mùa đông
Tìm lại chút hương nồng năm tháng cũ
Lối mòn xưa mây đen buồn quyến rũ
Sóng xôn xao ấp ủ bến trăng tàn

Cột khói buồn treo nỗi nhớ miên man
Hàng liễu rũ đêm ngàn vi vút gió
Cánh đồng quê tươi xanh màu lá cỏ
Vẫn chênh chao đây đó cảnh mưa nguồn

Em có về thăm lại nắng đầu thôn
Bờ tre cũ nay chẳng còn che gió
Mái nhà tranh thô sơ từ thuở nọ
Cũng lên ngôi bằng ngói đỏ tươi màu

Vạt lúa vàng ướp sẵn cả hương cau
Đời mẹ vẫn nghiêng gàu đêm tát nước
Gió mùa thu vây quanh chiều mà mượt
Khói bay cao lã lướt bóng xanh dừa

Em có về thăm lại xóm nghèo xưa
Đời trầm mặc với hai mùa mưa nắng
Bến đò ngang cha một thời bình lặng
Dòng sông xanh xa vắng nắng nghiêng chiều

Góc tình sầu sớm tối mãi cô liêu 
Đời bạc nhược bao điều chưa nói hết
Cũng là lúc cuộc tình trường mỏi mệt
Buồn không em tha thiết một khung trời

Anh chẳng hề ưa chót lưỡi đầu môi
Tình thuở ấy xa rồi trong đáy mắt
Cũng là lúc lòng người đang nhỏ nhặt
Cuộc riêng tư vết cắt nhói tim lòng

Thôi chẳng còn gì nữa để mà mong
Ngày nắng tắt đêm một vòng lẩn quẩn
Nỗi niềm riêng biết bao điều gay cấn
Thi em ơi chẳng phải bận tâm gì ./.

LCT 13/11/2020
BÀI HỌA :
*****
NGÀY KHÔNG NHAU

Nhớ một thời nơi ấy cảnh mùa đông
Dòng nước vẫn lớn ròng con sông cũ
Thời gian trôi lòng em sầu ủ rũ
Muốn cùng anh ấp ủ mộng canh tàn

Những khi buồn bên ngọn nến sầu man
Ngồi mê hoặc giữa mây ngàn trăng gió
Câu yêu thương những lần trên bãi cỏ
Giờ xa xôi đâu đó sóng vơi nguồn

Lũy tre già nghiêng ngã phía đầu thôn
Cũng héo hắt thả hồn theo tiếng gió
Em ngồi đây chờ anh từ buổi nọ
Trăng bơ vơ lối nhỏ sáng muôn màu

Em mơ màng cùng ruộng lúa nương cau
Bờ cỏ dại tươi màu ươm giọt nước
Gió mùa thu lơi tóc chiều mà mượt
Bóng mây đen lã lướt bóng xanh dừa

Em đi về con phố nhỏ ngày xưa
Tìm giọt nhớ hôm chờ hương sớm nắng
Bóng thời gian đã chìm vào khoảng lặng
Dòng sông xanh xa vắng nắng loang chiều

Bước chân về qua xóm nhỏ cô liêu
Ngày nhạt nhẽo bao điều chưa nói hết
Thẫn thờ nghe con tim rời rã mệt
Lòng miên man tha thiết một góc trời

Dang dở rồi câu nói ở đầu môi
Em đau đớn dỗi đời qua nước mắt
Tình trái ngang còn đâu mà góp nhặt
Buồn bao đêm quặn thắt vết thương lòng

Thôi chẳng còn hoài bảo với niềm mong
Dù vương vấn nhưng đôi lòng quanh quẩn
Nước mắt rơi những đêm buồn gay cấn
Cuộc trăm năm thơ thẩn có vui gì/

NPP 13/11/2020
*****
EM SẼ VỀ...

Bậu sẽ về đúng dịp tiết trời đông
Cùng nếm trải hương ấm nồng tình cũ
Dẫu lá rụng thân có gầy cành rũ
Nguyện thề xưa vẫn ủ bóng nguyệt tàn

Triền đê dìu em ruổi nghĩ lan man
Bầy bướm dỗi bung đàn vì cuộn gió
Màn sương ngủ mơ màng trên lối cỏ
Đám bèo trôi như rỏ lệ theo nguồn

Rặng dừa xanh hiện thấp thoáng đầu thôn
Dòng sông trải thổi hồn quê bởi gió
Lời ru vọng ngân xa từ thuở nọ
Bến chênh chao trăng lấp ló hoen màu

Bụi trầu thưa quyến luyến vịn hàng cau
Góc sân nhỏ rêu nhàu bao giếng nước
Khoảnh vườn cũ vắng người đâu có mượt
Lũ ong chao lả lướt nuối hoa dừa

Bậu sẽ về lưu lại mái nhà xưa
Bên xóm nhỏ cảnh bộn thừa mưa nắng
Thiếu hình mẹ, chỉ khung trời vắng lặng
Tiếng cha yêu văng vẳng dội hiên chiều

Đêm khuya sầu thảng thốt giữa hoang liêu
Vầy kỷ niệm theo cánh diều chửa hết
Bao trăn trở day tâm lòng rã mệt
Để lời than thống thiết thấu chăng Trời?

Em chẳng còn nhớ lệ thấm làn môi
Tay ai vuốt vỗ về đôi khóe mắt
Thì anh hỡi niềm xưa tìm góp nhặt
Viết nên trang tình sử nhói tâm lòng

Thôi cũng đành để nỗi nhớ niềm mong
Trầm dĩ vãng trôi theo dòng nước quẩn
Thà mai một chẳng còn ai lấn cấn
Trách chi yêu gây hấn nữa hay gì?

0530 H,13/11/2020
Thái Chung 
*****
Nguyễn Gia Khanh
LỜI CUỐI CHO EM

Ta một mình đứng lặng dưới trời đông
Chén độc ẩm men rượu nồng quán cũ
Bàn tay lạnh nhớ tóc mềm buông rũ
Hương bưởi xưa mãi ủ giấc mơ tàn

Làn môi nào thuở ấy khẽ mơn man
Giờ chát đắng khi đời ngàn sương gió
Ta vẫn kẻ tay gươm cùn gót cỏ
Nên mơ chi chốn đó gác son người

Ta một mình đứng lặng ngóng chiều thôn
Bờ đê cũ lời yêu còn bỏ ngỏ
Con bướm lạc nơi vườn hoang dạo nọ
Bỗng ngẩn ngơ nhìn hoa đỏ phai màu

Đành lỡ làng mẹ đợi úa mùa cau
Bến sông cũ nay đục ngầu trăng nước
Bỗng chợt nhớ tóc ai dài óng mượt
Chiều hắt hiu nghe gió lướt hiên dừa

Ta một mình nhặt nhạnh mảnh tình xưa
Đã tơi tả sau bao mùa gió nắng
Trái tim nhỏ thôi cũng đành im lặng
Giấc mơ hoa hồn đã vắng bao chiều

Thương con đò còn đợi bến hoang liêu
Cho sóng cuốn những điều chưa kể hết
Ân ái ấy rong ruổi đà thấm mệt
Trong cô đơn ai thảm thiết kêu trời!

Rượu đã tàn men đắng vẫn tràn môi
Nghiêng đáy chén trăng nát rồi trong mắt
Những mảnh vỡ ta nghẹn ngào góp nhặt
Tình nhân ơi! Sao nỡ cắt chia lòng

Giấc mơ hồng từ đây hết chờ mong
Bao kỷ niệm buông theo dòng xoáy quẩn
Lời thề cũ thôi chẳng còn vương vấn
Người xưa ơi! Lòng chớ bận thêm gì.

Nguyễn Gia Khanh
*****
Nguyễn Thế An
TA CÒN NỢ NHAU

Chén tiêu sầu bớt quạnh quẽ đầu đông
Rượu hoàng hoa vẫn nồng hương ướp cũ
Thu bỏ đi làm liễu buồn, liễu rũ
Nỗi mong nàng ủ ấm những canh tàn.

Giấc mộng du tràn ý nghĩ lan man 
Bay lãng đãng hơi ngàn, thây kệ gió
Đậm heo may rét dài xơ xác cỏ
Về đi em, chỗ đó đợi ta - nguồn.

Gửi nhớ tình trúc mã ở cô thôn
Em buốt lạnh mà anh còn hẹn gió
Ở nơi ấy đòi cái này cái nọ
Má không thoa son cũng đỏ thắm màu.

Ai thẹn thùng liếc nhũ quả cau
Rồi vội vã vò gàu như vuốt nước 
Lúa con gái đương thì mướt mượt 
Mây lang thang bay lướt ngọn cây dừa.

Chẳng quên ngày lam lũ thuở chưa xưa
Mới vỡ ruộng phơi mùa hoang hoải nắng
Chiếc lá rơi rồi chìm trong ắng lặng 
Sương phủ dần cảnh vắng ngả sang chiều. 

Dẫu hoàng hôn đổ xuống bóng tịch liêu
Vành kim ô nhiễu điều che chửa hết 
Vó ngựa rã rời đường xa thấm mệt 
Mà thơ đâu nhất thiết lạc phương trời.

Giọt nào rơi nêm mặn chát vành môi
Kỷ niệm tuột qua rồi đau khóe mắt
Bụi trần gian chẳng ai thèm góp nhặt
Cứ dầy lên chia cắt được sông lòng.

Trí tưởng tượng gợi nỗi nhớ niềm mong 
Luẩn quẩn hoài lại thêm vòng luẩn quẩn 
Sóng lãng tử cuốn theo đàn lân cấn
Nợ về nhau, mấy bận trả nhau gì.

Nguyễn Thế An
*****
Ngọc Bích
EM SẼ VỀ ....

Em sẽ về khi tuyết rã tàn đông 
Chiều viễn xứ nhớ hương nồng Xuân cũ 
Rồi năm tháng bao mùa thương quyến rũ 
Hạ xôn xao ước mộng ủ không tàn 

Khơi tâm hồn cảm xúc quyện mơn man 
Con phố cổ xoay ngút ngàn chiều gió 
Sương rớt nhẹ long lanh từng lọn cỏ 
Thấm thoắt thoi xa nơi đó thương nguồn 

Em sẽ về thăm gốc gạo đầu thôn 
Ngày xưa ấy chắc không còn diều gió 
Ta dìu bước như ngày xưa lúc nọ 
Kề bên nhau chùm hoa đỏ khoe màu 

Anh vẫn đùa bảo em hãy chờ cau 
Bên giếng cổ nâng tay gàu kéo nước 
Gội bồ kết mái tóc đen và mượt 
Cảnh chiều quê mây lả lướt hàng dừa 

Đêm hạ huyền da diết nhớ ngày xưa 
Quê hương mẹ rõ bốn mùa tươi nắng 
Có những lúc tâm hồn như chết lặng 
Giữa mênh mông vạt nắng chiếu xiên chiều

Em sẽ về xoã hờn tủi hoang liêu 
Xây đắp lại với những điều chưa hết 
Trong tâm thức chẳng bao giờ thấy mệt 
Bởi niềm tin còn tha thiết muông trời 

Em sẽ về nếm vị ngọt hôn môi 
Đêm huyền diệu bao Xuân rồi mỏi mắt 
Từng cơn khát trái tim yêu góp nhặt 
Lửa tình yêu không thể cắt chia lòng 

Em sẽ về thỏa bến hẹn chờ mong 
Dẫu khoảng cách là cung vòng đan quẩn
Anh hãy đợi khoảnh khắc tràn hưng phấn 
Quyện hồn nhau chẳng chút bận lo gì ...

Ngọc Bích : 13 . 11 . 2020 .
*****
EM HÃY VỀ....

Em hãy về sưởi ấm mộng mùa đông 
Dìu hạnh phúc ân nồng qua ngày cũ 
Khép buồn khổ cô đơn trầm bóng rũ 
Thắm duyên mơ mãi ủ khó hoen tàn

Sợi nhớ bừng tuôn dạ thấm mê man 
Niềm xa tủi vạn ngàn thương gọi gió 
Vầng trăng lỡ bóng tàn phơi ngọn cỏ 
Vạt sương rơi còn đó đổ chan nguồn 

Em hãy về hong bước giữa làng thôn 
Khi tình vẫn mong còn theo ngọn gió 
Từng đêm vắng giấc mờ bôi cảnh nọ 
Bóng hoang sơ nhạt bỏ úa gam màu 

Hương nắng chiều ủ vội lối hàng cau 
Bên thềm giếng khơi gàu ai dội nước 
Gió Thu hát nghe êm vần thắm mượt 
Nhìn trời đan mây lướt dưới rặng dừa 

Em hãy về chăm chuốt cuộc tình xưa 
Dù chia cách khơi mùa mưa với nắng 
Tim gắng giữ ái nồng trong trầm lặng
Niềm yêu ru đâu vắng buổi ban chiều 

Vơi ngõ hồn lẻ quạnh giữa hoang liêu 
Rằng ái nguyện muôn điều đâu tỏ hết 
Trang mộng lỡ giấc tàn nghe mỏi mệt 
Tiếng thương xa thảm thiết ủ mây trời 

Anh mãi thời say đắm sắc hường môi 
Niềm mê mẩn vương rồi trên ánh mắt
Manh niệm ước sẽ luôn còn góp nhặt 
Giữ mùa duyên chẳng cắt mối tơ lòng 

Em nhé..! Về thêu vẹn nỗi niềm mong 
Rồi buông giũ một vòng xưa lẩn quẩn
Gom hạnh phúc khi ngày vui hiệp cẩn 
Sưởi thềm đông chẳng bận giá đơn gì.

Sầu Riêng: 13/11/2020