"Thời gian không mất đi, nó chỉ được xếp lại sau những mỏi mệt của kiếp người. Từ màu phượng vĩ rơi đầy sân kỷ niệm đến gánh đời trĩu nặng trên đôi vai của mẹ, bài thơ là hành trình đi từ những giấc mơ của quá khứ đến sự đổ vỡ hiện tại . Một chút lòng gửi lại cho những mùa hạ cũ, để nhẹ nhàng ngồi xuống dưới ánh trăng khuya"
XẾP LẠI THỜI GIAN
Mùa hạ về nắng trải đầy hiên vắng
Tiếng ve sầu trĩu nặng cả không gian
Hoa phượng đỏ rụng tràn sân kỷ niệm
Gió lửng lơ xua những đám mây ngàn
Chiều buông xuống mây đan sầu lối rẽ
Bóng ai qua lặng lẽ mắt xa vời
Hàng cây đứng chơi vơi đầu hẻm vắng
Chợt nghe lòng trĩu nặng tuổi xuân trôi
Tiếng dế than bên đồi tranh gió lặng
Lối quê xưa vàng nắng buổi giao mùa
Con sông vắng mây thưa mờ bến mộng
Chuyến đò chiều xao động mái chèo khua
Chiều lại đến chuông chùa vang xóm nhỏ
Tiếng kinh xưa cùng nhịp mõ theo về
Thương mẹ cảnh nhiêu khê miền bụi bặm
Gánh nỗi đời ngàn dặm kiếp chân quê
Mùa hạ cũ hẹn thề xưa đổ nát
Em quên ta phiêu bạt bốn phương trời
Chân đã mỏi buông lơi màu ảo ảnh
Xếp tuổi đời ngồi dưới ánh trăng khuya ./.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét