CÔ LIÊU
Hồn trăng đã chết tự khi nào
Dõi bóng đen buồn rụng mảnh sao
Gió thả lời ru chìm ngõ cuộn
Đàn buông tiếng nhạc vỡ đêm trào
Câu hò vượt bến đầu sông đẩy
Nhịp sóng xô bờ giữa biển chao
Mạch nước triền đê hờ hững chảy
Vườn hoang giọng dế vẫn kêu gào ./.
LCT 07/02/2017
BÀI HỌA :
*****
ĐÊM CÔ LIÊU
Giã biệt người đi tự thuở nào
Nghe buồn rã rượi cớ làm sao
Tình thu lịm giữa mùa trăng khuyết
Ngõ mộng tàn theo đợt sóng trào
Lá đổ bao lần tim khắc khoải
Duyên sầu mấy nhịp dạ chênh chao
Ngồi đây đếm chuỗi thời gian rụng
Mà tiếng lòng đêm vẫn thét gào !
Tường Vân 7/2/17
*****
Lỡ bến
Đợi bóng người xưa tự thủơ nào
Xuân này mất dạng khuất trời sao
Chờ thu lịm chết hồn trăng rụng
Tiễn hạ sầu rơi ngõ mộng trào
Lỡ cánh mây chiều theo mộng trở
Xa làn nắng muộn đẩy tình chao
Nằm nghe rớt rụng mùa hoa vỡ
Nhịp máu từng cơn nghẹn thét gào..!!
Nguyễn Lâm Nguyễn 07/02/2016
*****
Lỡ bến
Đợi bóng người xưa tự thủơ nào
Xuân này mất dạng khuất trời sao
Chờ thu lịm chết hồn trăng rụng
Tiễn hạ sầu rơi ngõ mộng trào
Lỡ cánh mây chiều theo mộng trở
Xa làn nắng muộn đẩy tình chao
Nằm nghe rớt rụng mùa hoa vỡ
Nhịp máu từng cơn nghẹn thét gào..!!
Nguyễn Lâm Nguyễn 07/02/2016