HƯ VÔ
Lặng lẽ chiều buông chốn phố phường
Nhớ hòai một thuở đất quê hương
Nửa vầng trăng khuyết treo đầu núi
Một bóng người đơn đứng cuối đường
Xóm nhỏ năm nào hoen bóng nắng
Quê nghèo ngày ấy ngập mù sương
Bao năm cách biệt lòng mong đợi