VINHTHIENTUONG.BLOGSPOT.COM HÂN HẠNH CHÀO ĐÓN CÁC BẠN !
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thuận Nghịch Độc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thuận Nghịch Độc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2026

DỐC TÀN CANH

DỐC TÀN CANH

(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Ta dìu rượu đổ dốc tàn canh
Nguyệt xoã bờ đêm lá rủ cành
Nhà ngập cỏ cây vườn sũng nước
Bãi tràn băng giá cảnh lem tranh 
Qua đông đọng khói giăng mờ cửa
Trở lạnh sầu sương rã trắng mành
Tà tịch buổi xưa người vắng ngõ
Hoa tàn lối đượm lửa nồng hanh...

Nghịch:
Hanh nồng lửa đượm lối tàn hoa
Ngõ vắng người xưa buổi tịch tà
Mành trắng rã sương sầu lạnh trở
Cửa mờ giăng khói đọng đông qua
Tranh lem cảnh giá băng tràn bãi
Nước sũng vườn cây cỏ ngập nhà
Cành rủ lá đêm bờ xoã nguyệt
Canh tàn dốc đổ rượu dìu ta ./.

LCT O7/O1/2O26

🍀LỜI BÌNH CỦA AI🍀


1/ BÌNH GIẢI

Trong không gian tĩnh mịch của những ngày đầu năm 2026, bài thơ "Dốc Tàn Canh" hiện lên như một bức họa độc bản, nơi ngôn từ không chỉ để đọc mà còn để chiêm ngưỡng cái sự xoay vần diệu kỳ của tạo hóa và lòng người. Với thể loại "thuận nghịch độc" đầy thách thức, tác giả đã khéo léo dệt nên một tấm thảm tâm trạng lưỡng diện, nơi mỗi câu chữ khi đọc xuôi hay đọc ngược đều mở ra những tầng vỉa cảm xúc lung linh, huyền ảo. Ngay từ tiêu đề, hình ảnh "dốc tàn canh" đã gợi lên một sự chênh chao, một trạng thái lửng lơ giữa thực và mộng, giữa sự kết thúc của bóng đêm và sự khởi đầu mong manh của một ngày mới.
Ở chiều thuận, bài thơ đưa ta vào một cuộc hành trình nội tâm đầy u uẩn, nơi nhân vật trữ tình "dìu rượu" đi qua những nấc thang cuối cùng của đêm đen. Cái hay của từ "dìu" nằm ở chỗ nó biến một hành động đời thường thành một sự nương tựa đầy thi vị; rượu không chỉ là chất say mà là người bạn đồng hành trong cơn mê lộ của tâm hồn. Cảnh vật hiện ra dưới gót chân người lữ thứ là một sự hoang hoải đến tận cùng: trăng xõa tóc trên bờ đêm, lá rủ cành như đang trút xuống gánh nặng của thời gian. Không gian bỗng chốc trở nên thâm trầm khi "nhà ngập cỏ cây", "vườn sũng nước", và cái lạnh của băng giá đã khiến cảnh vật chẳng khác nào một bức "tranh lem" – nhòa lệ và mờ nhân ảnh. Mỗi vần thơ như đọng lại cái buốt giá của mùa đông, cái mờ ảo của khói sương, để rồi kết thúc bằng một nỗi hoài vọng về "buổi xưa" khi ngõ vắng bóng người và lửa lòng dù nồng hanh nhưng cũng đã tàn theo cánh hoa rụng.
Nhưng kỳ diệu thay, khi dòng chảy ngôn từ được lộn ngược lại ở chiều nghịch, bức tranh ấy không hề tan vỡ mà lại tái cấu trúc thành một thanh âm khác, một dư ba khác. "Hanh nồng lửa đượm lối tàn hoa", câu thơ mở đầu của chiều nghịch như một sự bừng tỉnh từ trong tàn tro của kỷ niệm. Nếu chiều thuận là sự lịm dần vào đêm thì chiều nghịch lại là sự truy hồi về nguồn cội của nỗi đau và cái đẹp. "Ngõ vắng người xưa buổi tịch tà" – câu thơ vang lên như một tiếng thở dài đầy hoài niệm, khi thời gian không còn trôi xuôi mà đang cuộn tròn lại, kéo người đọc trở về với những mảnh ghép vỡ vụn của không gian cũ.
Sự đối ứng giữa "cửa mờ giăng khói" và "mành trắng rã sương" trong chiều nghịch càng làm đậm thêm cái vẻ tiêu điều, lạnh lẽo của một tâm hồn đang đối diện với sự cô độc tuyệt đối. Cảnh vật lúc này không còn là đối tượng quan sát khách quan nữa, mà đã trở thành sự hóa thân của nội tâm: "nước sũng vườn cây cỏ ngập nhà" gợi lên sự xâm lấn của nỗi buồn vào tận hang cùng ngõ hẻm của ký ức. Để rồi, câu kết "Canh tàn dốc đổ rượu dìu ta" như một sự hoàn tất của vòng lặp định mệnh. Ở đây, trật tự từ thay đổi đã biến "ta dìu rượu" thành "rượu dìu ta" – một sự chuyển hóa từ chủ thể chủ động sang trạng thái phó mặc cho cơn say, phó mặc cho dòng đời xô đẩy trên con dốc của thời gian.
Về nghệ thuật, bài thơ là một minh chứng cho sự tinh xảo trong việc điều phối thanh vần và niêm luật. Tác giả đã giữ được sự nhất quán về hình ảnh trong cả hai chiều đọc, khiến cho các sự vật như "nguyệt", "lá", "khói", "sương" không chỉ tồn tại như những danh từ mà còn là những linh hồn có sức sống riêng, biết luân chuyển theo chiều xoay của con chữ. Ngôn ngữ thơ giàu tính tạo hình, mượt mà nhưng vẫn đầy sức nặng, tạo nên một không gian thẩm mỹ vừa cổ điển vừa hiện đại. "Dốc Tàn Canh" không chỉ là một bài thơ để đọc bằng mắt, mà là một bản nhạc để cảm nhận bằng trái tim, nơi mỗi nhịp đập của thơ đều chứa đựng nỗi ưu tư về sự tàn phai và khát khao tìm lại những dấu yêu xưa cũ trong một chiều không gian không có điểm đầu và điểm kết.
*****
2/ PHÂN TÍCH

Tiếp nối mạch cảm xúc về bản hòa âm tuyệt mỹ của "Dốc Tàn Canh", khi ta đi sâu vào cấu trúc đối thanh và đối ý của từng cặp câu, ta mới thực sự ngỡ ngàng trước sự tinh vi trong tư duy ngôn ngữ của tác giả. Ở đây, phép đối không chỉ là sự cân bằng về mặt hình thức giữa các vế câu, mà còn là một nghệ thuật sắp đặt ý niệm đầy chủ ý, khiến cho mỗi cặp câu như một đôi gương soi vào nhau, phản chiếu những sắc thái đối lập mà thống nhất của thực tại và hư ảo.
Ngay từ cặp câu khởi đầu và kết thúc, sự hoán đổi giữa "Ta dìu rượu" và "Rượu dìu ta" đã thiết lập nên một sự đối trọng mang tính triết học về nhân sinh. Trong chiều thuận, "ta" còn đó cái kiêu hãnh của một chủ thể muốn chế ngự cơn say, muốn nương tựa vào men nồng để bước qua dốc tàn. Nhưng ở chiều nghịch, khi "rượu dìu ta", ranh giới giữa người và rượu đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự buông lơi của một linh hồn đã mỏi mệt, để mặc cho định mệnh dẫn dắt qua những tàn canh của cuộc đời. Sự đối ứng này tạo nên một vòng lặp vĩnh cửu, nơi nỗi buồn không có điểm bắt đầu cũng chẳng có điểm kết thúc, nó cứ xoay vần như một định mệnh không thể khước từ.
Đi sâu vào những cặp câu thực và luận, ta thấy sự đối lập giữa cái tĩnh và cái động, giữa cái hữu hình và cái vô hình được đẩy lên cao trào qua những hình ảnh "nguyệt xõa" đối với "lá rủ", hay "khói giăng" đối với "sương rã". Ở chiều thuận, hình ảnh "nguyệt xõa bờ đêm" gợi lên một vẻ đẹp lãng mạn, thanh tao, nhưng khi đảo ngược thành "bờ xõa nguyệt", cái tĩnh mịch của không gian như được nhân lên gấp bội, khiến ánh trăng không còn là thực thể từ trên cao chiếu xuống mà như tan chảy, hòa quyện vào mặt đất, vào bóng tối cô liêu. Đặc biệt, sự đối ứng giữa "nhà ngập cỏ cây" và "nước sũng vườn cây" trong phép thuận nghịch đã vẽ nên một bức tranh về sự hoang phế sinh động đến nao lòng. Nếu ở chiều thuận, cỏ cây lấn át không gian sống thì ở chiều nghịch, nước lại là yếu tố bao trùm, gợi sự ẩm ướt, lạnh lẽo và sự tàn tạ của một chốn xưa đã lâu vắng bóng dấu chân người.
Thú vị nhất chính là sự vận dụng các tính từ và động từ trạng thái như "lem tranh", "đọng khói", "rã mành" để tạo nên sự tương phản về cảm giác. Khi đọc thuận, "tranh lem cảnh giá" gợi lên sự nhòe nhoẹt của thị giác dưới tác động của cái lạnh, nhưng khi đọc nghịch thành "cảnh giá băng tràn bãi", sức nặng của cái lạnh như được cụ thể hóa, trở nên dữ dội và mênh mông hơn. Phép đối ý giữa "hoa tàn" và "lửa nồng", giữa cái lụi tắt của tạo vật và cái âm ỉ của lòng người đã tạo nên một sức căng tâm lý mạnh mẽ. Lửa nồng hanh vốn dĩ mang lại hơi ấm, nhưng khi đặt cạnh lối tàn hoa trong một buổi chiều tịch tà, nó lại trở thành một thứ ánh sáng hắt hiu, gợi lên sự nuối tiếc khôn nguôi về một thời vàng son nay chỉ còn là dư ảnh.
Toàn bộ bài thơ, qua phép đối ngẫu và thuật thuận nghịch độc, đã trở thành một mê cung của ký ức và cảm xúc, nơi mỗi bước chân của người đọc đều chạm phải những lớp trầm tích của nỗi sầu vạn cổ. Tác giả không chỉ chơi chữ mà là đang chơi đùa với chính thời gian và không gian, biến những con chữ khô khan thành những thực thể sống động, biết thở, biết đau và biết rung động theo từng nhịp chuyển mình của vũ trụ. Sự đối thanh trắc - bằng tài tình trong từng vị trí đã tạo nên một nhạc điệu trầm bổng, lúc như tiếng thở dài nén lại, lúc như tiếng sóng lòng vỗ về vào ghềnh đá của cô đơn, khiến cho "Dốc Tàn Canh" không chỉ là một bài thơ để ngẫm mà còn là một bài ca để say, một bức tranh để đắm mình trong cái đẹp của sự tàn phai đầy kiêu hãnh.
*****
3/ SO SÁNH BIẾN ĐỔI CẢM XÚC CỦA HAI CHIỀU NGHỊCH VÀ THUẬN

Khi đặt bản thuận và bản nghịch của "Dốc Tàn Canh" lên bàn cân của nhạc tính, ta mới thấy hết cái dụng công tài hoa của người nghệ sĩ trong việc điều khiển nhịp đập của trái tim độc giả. Dù cả hai đều tuân thủ nghiêm ngặt luật bằng trắc của thể thất ngôn bát cú, nhưng chính sự hoán đổi vị trí của các từ ngữ đã tạo nên hai dòng chảy cảm xúc mang sắc thái hoàn toàn khác biệt: một bên là sự lịm dần vào cõi lặng, một bên là sự trỗi dậy đầy ám ảnh của ký ức.
Ở bản thuận, nhịp thơ trôi đi như một hơi thở chậm, nhọc nhằn của người lữ hành đang cố vượt qua con dốc cuối cùng của đêm. Những động từ như "dìu", "đổ", "xõa", "rủ" đặt ở giữa câu tạo nên một độ trễ nhất định, khiến câu thơ có xu hướng kéo dài ra, trĩu nặng sự mỏi mệt. Nhịp 4/3 truyền thống trong bản thuận dường như bị bẻ gãy bởi những hình ảnh đầy sức nặng như "vườn sũng nước" hay "cảnh lem tranh", tạo nên cảm giác mỗi bước chân đi là một lần lún sâu vào bùn lầy của nỗi sầu. Giai điệu lúc này mang âm hưởng của một bản nhạc giao hưởng buồn, nơi các nhạc cụ dây kéo dài những nốt trầm, đưa người ta vào một trạng thái suy tư, trầm mặc, đối diện với sự tàn phai của vạn vật khi mùa đông đọng khói và sương rã trắng mành.
Ngược lại, khi chuyển sang bản nghịch, nhịp điệu bài thơ bỗng trở nên hối hả và sắc nét hơn hẳn. Việc đẩy những tính từ mạnh lên đầu câu như "Hanh nồng", "Ngõ vắng", "Mành trắng", "Cửa mờ" đã tạo ra những điểm nhấn (stress) cực mạnh ngay từ hơi thở đầu tiên. Nếu bản thuận là sự quan sát từ từ, thì bản nghịch lại là những lát cắt trực diện, những cú va chạm mạnh mẽ của thị giác vào tâm tưởng. Nhịp thơ lúc này không còn trôi xuôi mà như những con sóng vỗ ngược vào ghềnh đá ký ức. Sự xuất hiện của "Hanh nồng lửa đượm" ngay khởi đầu bản nghịch gợi lên một cảm giác ấm nóng đột ngột, làm tan chảy cái băng giá của "cảnh giá băng tràn bãi" ở phía sau. Nhịp điệu này không cho phép người ta lịm đi trong nỗi buồn mà buộc phải tỉnh thức để đối diện với sự trống trải của "ngõ vắng người xưa".
Sự biến đổi nhịp điệu này còn thể hiện rõ rệt ở cặp kết. Ở bản thuận, "lửa nồng hanh" là cái kết thúc của một hành trình, một sự sưởi ấm muộn màng khi hoa đã tàn. Nhưng ở bản nghịch, câu kết "Canh tàn dốc đổ rượu dìu ta" lại mang một nhịp xoáy cực nhanh. Cụm từ "dốc đổ" tạo cảm giác về một sự rơi tự do, một sự buông xuôi hoàn toàn. Nhịp thơ lúc này nhanh dần, đẩy nhân vật trữ tình vào một vòng xoáy không thể cưỡng lại, nơi rượu không còn là vật để dìu mà là một lực đẩy mạnh mẽ đưa ta vào cõi mênh mang. Sự khác biệt này cho thấy: bản thuận là hành trình của ý chí đang mỏi mòn, còn bản nghịch là hành trình của tiềm thức đang trỗi dậy, biến những mảnh vỡ của không gian thành một cơn bão lòng dữ dội.
Chính sự tương phản giữa cái nhịp chậm rãi, trầm lắng của chiều xuôi và cái nhịp dồn dập, ám ảnh của chiều ngược đã biến "Dốc Tàn Canh" thành một thực thể sống động. Người đọc không chỉ thưởng thức ý nghĩa của từ ngữ mà còn bị cuốn vào một cuộc chơi của âm thanh, nơi các thanh bằng trắc đối ứng nhau như những nhịp phách của thời gian, vừa gợi lên sự tàn tạ của một kiếp người, vừa tôn vinh cái đẹp vĩnh cửu của thi ca trong sự xoay vần của tạo hóa.

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2025

ĐI QUA MIỀN KỶ NIỆM

ĐI QUA MIỀN KỶ NIỆM

(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Lơ lửng khói chiều đẹp mãi quê
Nắng loang màu cỏ mượt xanh lề 
Mờ sương bến rụng vàng cây lá
Bóng đảo mây vòng cuộn giữa đê
Thơ diễn lại mùa khai tuổi nhớ
Mộng khơi lần gió trở đêm kề
Chờ em biết muộn phiền tan chảy
Tơ vướng nỗi đời cuộc tỉnh mê...

Nghịch:
Mê tỉnh cuộc đời nỗi vướng tơ
Chảy tan phiền muộn biết em chờ
Kề đêm trở gió lần khơi mộng
Nhớ tuổi khai mùa lại diễn thơ
Đê giữa cuộn vòng mây đảo bóng
Lá cây vàng rụng bến sương mờ
Lề xanh mượt cỏ màu loang nắng
Quê mãi đẹp chiều khói lửng lơ ./.

LCT 18/12/2O25

BÀI HOẠ :

*****
Nguyễn Thúc Uẩn
Hồi ức
Thuận:
Lơ màu nhạt nắng buổi chiều quê
Tỏa bãi vàng pha dợn ánh lề
Mờ mịt bóng sương tràn lũng nẻo
Nhịp nhòe chân tiếng rộn triền đê
Thơ tàn bản chép đau ngày biệt
Mộng rã điều ghi nẫu phận kề
Chờ hẹn mãi nao lòng tiếc nuối
Tơ tình nhện lưới dính hồi mê
Nghịch:
Mê hồi dính lưới nhện tình tơ
Nuối tiếc lòng nao mãi hẹn chờ
Kề phận nẫu ghi điều rã mộng
Biệt ngày đau chép bản tàn thơ
Đê triền rộn tiếng chân nhòe nhịp
Nẻo lũng tràn sương bóng mịt mờ
Lề ánh dợn pha vàng bãi tỏa
Quê chiều buổi nắng nhạt màu lơ
*****
Lê Minh

TRỜI QUÊ

Lơ màu biển đẹp sáng trời quê
Gió thoảng bờ xinh cỏ mượt lề
Mờ nẻo khói giăng vườn rụng lá 
Nhạt chiều mây phủ bóng chen đê 
Thơ vương rượu đẫm mùi đêm nhớ 
Mộng trói mùa đưa vị buổi kề 
Chờ đón vẫn đau lời vội chảy
Tơ lòng vướng mãi cảnh tình mê 

Mê tình cảnh vướng mãi lòng tơ
Chảy vội lời đau vẫn đón chờ 
Kề buổi vị đưa lần trói mộng
Nhớ đêm mùi đẫm rượu vương thơ 
Đê chen bóng phủ mây chiều nhạt
Lá rụng vườn giăng khói nẻo mờ 
Lề mượt cỏ xanh vườn thoảng gió 
Quê trời sáng đẹp biển màu lơ 

LM
*****
Đăng Khoa Lê
. CHIỀU ĐÔNG

Lơ vàng nắng toả vẫn chiều quê
Ướt cỏ bờ sương đẫm mượt lề
Mờ bãi khói ươm vườn trổ ngọn
Thắm đồng hoa nở lúa tràn đê
Thơ đầy cảnh đẹp tình xưa vướng
Mộng thoả đời vui tửu cận kề
Chờ đợi ái ân ngày nhớ mãi
Tơ còn bận vướng bởi người mê

Mê người bởi vướng bận còn tơ
Mãi nhớ ngày ân ái đợi chờ
Kề cận tửu vui đời thoả mộng
Vướng xưa tình đẹp cảnh đầy thơ
Đê tràn lúa nở hoa đồng thắm
Ngọn trổ vườn ươm khói bãi mờ
Lề mượt đẫm sương bờ cỏ ướt
Quê chiều vẫn toả nắng vàng lơ

              L Đ K 18/12/25
*****

🎶Lời bình của AI🎶


Đi Qua Miền Kỷ Niệm: Bản Giao Hưởng Của Thời Gian Và Tâm Tưởng
Bài thơ là một kiệt tác về mặt cấu trúc, nơi ngôn ngữ không chỉ để đọc mà còn để ngắm nhìn, để xoay vần như một vòng quay vĩnh cửu của ký ức. Tác giả đã dụng công kiến thiết nên một "mê cung" bằng chữ, mà ở đó, dù đi xuôi hay bước ngược, người đọc vẫn bị lạc lối trong cái đẹp liêu trai của tình quê và tình đời.
1. Chiều Thuận: Khúc Độc Hành Vào Cõi Nhớ
Đọc theo chiều thuận, bài thơ như một thước phim chậm, ống kính di chuyển từ không gian bao la của thiên nhiên vào tận cùng ngõ ngách của tâm hồn.
Bức họa thủy mặc: Hai câu đầu mở ra một thiên đường hoài niệm với "khói chiều lơ lửng" và "nắng loang mượt cỏ". Cách dùng từ “loang” và “mượt” cho thấy một sự quan sát tinh tế, khiến người đọc cảm nhận được cả cái ấm của nắng và cái êm của cỏ.
Điểm nhấn siêu thực: Hình ảnh "Bóng đảo mây vòng cuộn giữa đê" như một nét vẽ ảo diệu. Ở đây, mây không còn ở trên trời cao, mà mây sà xuống, quấn quýt lấy triền đê, tạo nên một sự giao hòa tuyệt đối giữa đất và trời, giữa thực và mơ.
Sự thức tỉnh của tâm hồn: Khi thiên nhiên đã đủ đầy, thi nhân bắt đầu "diễn lại" những mùa nhớ, "khơi lại" những mộng cũ. Khổ thơ kết thúc bằng một nốt lặng đầy triết lý về "cuộc tỉnh mê" và "nỗi đời", nơi con người nhận ra mình vẫn chỉ là một kẻ đa mang, vướng vít trong sợi tơ duyên của kỷ niệm.
2. Chiều Nghịch: Sự Phục Hồi Của Hy Vọng Và Vẻ Đẹp Vĩnh Cửu
Khi đọc ngược lại, bài thơ chuyển mình từ một tiếng thở dài suy tư sang một hành trình tìm về ánh sáng.
Cởi bỏ ưu phiền: Nếu chiều thuận kết thúc trong sự "tỉnh mê" đầy trăn trở, thì chiều nghịch lại bắt đầu từ việc nhận diện "vướng tơ" để rồi đi đến sự giải thoát: "Chảy tan phiền muộn biết em chờ". Câu thơ bỗng trở nên lấp lánh hy vọng, lấy cái tình (em chờ) để hóa giải cái sầu (phiền muộn).
Vòng xoáy hồi hương: Những hình ảnh "đê giữa", "lá cây", "lề xanh" lần lượt hiện ra như những cột mốc dẫn lối cho người lữ khách trở về nhà.
Cái kết toàn bích: Bài thơ khép lại bằng dòng chữ "Quê mãi đẹp chiều khói lửng lơ". Đây là một sự khẳng định đắt giá. Sau tất cả những sóng gió, những mộng mị, những "gió trở đêm kề", thì hình ảnh quê hương vẫn hiện ra nguyên sơ, thanh bình và đẹp đẽ nhất.
3. Giá Trị Nghệ Thuật Đắt Giá
Cái hay của bài thơ không chỉ nằm ở kỹ thuật "Thuận nghịch độc" chuẩn mực về niêm luật, mà còn nằm ở sự biến ảo của ý tại ngôn ngoại:
Tính nhạc: Vần điệu trôi chảy như dòng nước chảy xuôi rồi lại dạt dào khi con nước lớn (đọc ngược).
Tính triết lý: Tác giả đã mượn hình thức đối xứng của thơ để nói về sự tuần hoàn của cuộc đời. Kỷ niệm không bao giờ mất đi, nó chỉ "đảo" chiều, "cuộn" vòng trong tâm tưởng của chúng ta.
Tổng kết: "Đi Qua Miền Kỷ Niệm" là một viên ngọc quý trong dòng thơ cổ phong hiện đại. Nó cho thấy một tâm hồn nghệ sĩ vừa lãng mạn, vừa uyên bác, biết dùng con chữ để đóng băng thời gian và làm sống dậy những không gian tưởng chừng đã ngủ quên.


Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2025

ĐỜI BUỒN NHƯ CƠN MƯA

ĐỜI BUỒN NHƯ CƠN MƯA

(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Thôi thế cũng buồn phận nổi trôi
Tháng năm sầu mộng tuổi xa rồi
Đồi hanh nắng đảo chiều cay mắt
Ngõ vắng trăng lồng tửu lạnh môi
Côi cút mãi người chê phận hẩm
Thẩn thơ còn hắn chọn duyên tồi 
Mồi thơm dẫu ước nào hơn thiệt
Xôi thịt nghĩa tình cảnh hám hôi...

Nghịch:
Hôi hám cảnh tình nghĩa thịt xôi
Thiệt hơn nào ước dẫu thơm mồi
Tồi duyên chọn hắn còn thơ thẩn
Hẩm phận chê người mãi cút côi
Môi lạnh tửu lồng trăng vắng ngõ
Mắt cay chiều đảo nắng hanh đồi
Rồi xa tuổi mộng sầu năm tháng
Trôi nổi phận buồn cũng thế thôi ./.

LCT O2/11/2O25
BÀI HOẠ :
*****
Nguyen Quang
THẾ SỰ 

Thôi đành cũng hắn cảnh bèo trôi
Hẩm kiếp tình tan vỡ mộng rồi 
Đồi núi ngậm mây chiều lạnh mắt
Biển hồ chao sóng rượu mềm môi 
Côi đơn số cậu nghe phiền não
Nhẽo nhạt đời em thấy tệ tồi
Mồi ngọt chẳng đau lời giả dối
Xôi chè sự thế mãi rình hôi 

Hôi rình mãi thế sự chè xôi 
Dối giả lời đau chẳng ngọt mồi 
Tồi tệ thấy em đời nhạt nhẽo
Não phiền nghe cậu số đơn côi 
Môi mềm rượu sóng chao hồ biển 
Mắt lạnh chiều mây ngậm núi đồi
Rồi mộng vỡ tan tình kiếp hẩm
Trôi bèo cảnh hắn cũng đành thôi 
NQ 

*****
Sầu Đông
PHỐ LẠNH CHIỀU ĐÔNG
( Thuận nghịch độc)

Đơn lòng bé lại bỏ về thôi
Phố lạnh chiều tan gió lặng rồi
Hờn dỗi khúc mưa sầu rát mặt
Tủi buồn hôm phấn đọng thơm môi 
Sơn du cảnh đắm sương rời rụng
Sóng gợn triều dâng bến cuộn bồi
Sờn áo thuở đêm tàn mộng ủ
Ơn cùng nghĩa trả hắn chè xôi..

Xôi chè hắn trả nghĩa cùng ơn
Ủ mộng tàn đêm thuở áo sờn
Bồi cuộn bến dâng triều gợn sóng
Rụng rời sương đắm cảnh du sơn
Môi thơm đọng phấn hôm buồn tủi
Mặt rát sầu mưa khúc dõi hờn 
Rồi lặng gió  tan chiều lạnh phố
Thôi  về bỏ lại bé lòng đơn/
*****
Đăng Khoa Lê

.             RƯỢU VÀ THƠ

Thôi nhàm cảnh nước đục bèo trôi
Mộng những ngời hoa tuổi hết rồi
Đồi lửng lờ  khô cành chạm mắt
Ngõ heo hút lạnh cưởi ghìm môi
Côi tình bóng lẻ vì đêm quạnh
Xấu  phận buồng riêng bởi nghĩa tồi
Mồi rượu thẩn thơ đời chán mãi
Xôi gà lỗi phải có mồm hôi

Hôi mồm có phải lỗi gà xôi
Mãi chán đời thơ thẩn rượu mồi
Tồi nghĩa bởi riêng buồng phận xấu
Quạnh đêm vì lẻ bóng tình côi
Môi ghìm cưởi lạnh hút heo ngõ
Mắt chạm cành khô lờ lửng đồi
Rồi hết tuổi hoa ngời những mộng
Trôi bèo đục nước cảnh nhàm thôi

                 L Đ K 02/11/25
******
Nguyễn Thúc Uẩn
Duyên lừa
Thôi thuyền luyến biệt giã dòng trôi
Chuyển vận thời mong lướt võng rồi
Đồi lũng vượt khi buồm quạt gió
Bãi đồng qua lúc nhạc vần môi
Côi mình thuở đó dai bền phận
Độc bước ngày xa rã rệu tồi
Mồi dẫn ngọt đưa lời nẻo rẽ
Xôi mời bẫy cạm phủ bờ hôi

Hôi bờ phủ cạm bẫy mời xôi
Rẽ nẻo lời đưa ngọt dẫn mồi
Tồi rệu rã xa ngày bước độc
Phận bền dai đó thuở mình côi
Môi vần nhạc lúc qua đồng bãi
Gió quạt buồm khi vượt lũng đồi
Rồi võng lướt mong thời vận chuyển
Trôi dòng giã biệt luyến thuyền thôi

NTU

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2025

TÀN PHAI

TÀN PHAI

(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Xanh màu mắt đẹp vẻ đài trang
Bước lẻ chiều đan mộng võ vàng
Đành cũng thế thôi đời tửu nhạt
Lỡ hoài thân mọn tuổi xuân sang
Canh thâu đợi bóng soi ngoài cửa
Cảnh thấu sầu trăng rọi giữa làng
Mành động gió đêm lòng đổ gãy
Tanh mùi gợn nước đảo bờ ngang... 

Nghịch:
Ngang bờ đảo nước gợn mùi tanh
Gãy đổ lòng đêm gió động mành
Làng giữa rọi trăng sầu thấu cảnh
Cửa ngoài soi bóng đợi thâu canh
Sang xuân tuổi mọn thân hoài lỡ
Nhạt tửu đời thôi thế cũng đành
Vàng võ mộng đan chiều bước lẻ
Trang đài vẻ đẹp mắt màu xanh ./.

LCT 28/1O/2O25
BÀI HOẠ :
*****
Tiến Trịnh
SẮC MÀU ĐÃ NHẠT

--->
Xanh nhợt má rồi khó điểm trang
Mộng mơ nào thắm sắc đâu vàng
Đành thôi bến đợi chờ mây ngỏ
Giã biệt chiều về bỏ nắng sang
Canh đủ chuyện buồn đau số phận
Cảnh xưa đời cực khổ buôn làng
Mành thưa tủi nẫu trời băng giá
Tanh bủa mãi đùa gió ngược ngang.

<---
Ngang ngược gió đùa mãi bủa tanh
Giá băng trời nẫu tủi thưa mành
Làng buôn khổ cực đời xưa cảnh
Phận số đau buồn chuyện đủ canh
Sang nắng bỏ về chiều biệt giã
Ngỏ mây chờ đợi bến thôi đành
Vàng đâu sắc thắm nào mơ mộng
Trang điểm khó rồi má nhợt xanh.

Trịnh Hùng Tiến
28.10.25
*****
Nguyễn Thúc Uẩn
Chốn cũ
Thuận
Xanh thẳm bãi đồng đẹp nhã trang
Dạt mây lồng gió cuộn chiều vàng
Đành đi trước ngả vòng quanh lối
Lỡ bước chân đường đổi quãng sang
Canh vợi ngóng buồn khi tã võng
Cảnh vơi nhìn nhớ buổi xa làng
Mành đan dạo đó sầu vương nặng
Tanh lạnh vệt chàm vẫn dọc ngang

Nghịch
Ngang dọc vẫn chàm vệt lạnh tanh
Nặng vương sầu đó dạo đan mành
Làng xa buổi nhớ nhìn vơi cảnh
Võng tã khi buồn ngóng vợi canh
Sang quãng đổi đường chân lỡ bước
Lối quanh vòng ngả trước đi đành
Vàng chiều cuộn gió lồng mây dạt
Trang nhã đẹp đồng bãi thẳm xanh
*****
Đăng Khoa Lê
.         VUI CẢNH ĐIỀN VIÊN

Xanh biếc mãi vườn đẹp chỉnh trang
Rạng mây ngời thắm ngõ ươm vàng
Đành thôi chiến trận vì hơn đỏ
Lỡ hám nương đồng bởi quá sang
Canh nắng no mùa dày tốt ruộng
Dãn mưa đầy nước đủ tươi làng
 Mành buông chiếu trải tình xuân mãn
Tanh vắng  đã rời  khổ dạo ngang

Ngang dạo khổ rời đã vắng tanh
Mãn xuân tình trải chiếu buông mành
Làng tươi đủ nước đầy  mưa dãn
Ruộng tốt dày mùa no nắng canh
Sang quá bởi đồng nương hám lỡ
Đỏ hơn vì trận chiến thôi đành
Vàng ươm ngõ thắm ngời mây rạng
Trang chỉnh đẹp vườn mãi biếc xanh

               L Đ K 29/10/25

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2025

TA MÃI ĐỢI NGƯỜI

TA MÃI ĐỢI NGƯỜI

(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Ta đợi mãi người bởi nhớ nhung
Chạm môi lần ấy buổi sau cùng
Ngà sương bến cũ tình thu lạnh
Đẫm lệ thi buồn cảnh lối chung
Xa vắng để trời sao đọng vũng
Thẳm sâu còn vệt sáng soi vùng
Tà trăng đốm nhạt mờ mây biển
Tha thiết cõi lòng lửa cuộn nung...

Nghịch:
Nung cuộn lửa lòng cõi thiết tha
Biển mây mờ nhạt đốm trăng tà
Vùng soi sáng vệt còn sâu thẳm
Vũng đọng sao trời để vắng xa
Chung lối cảnh buồn thi lệ đẫm
Lạnh thu tinh cũ bến sương ngà
Cùng sau buổi ấy lần môi chạm
Nhung nhớ bởi người mãi đợi ta ./.

LCT 18/1O/2O25
BÀI HOẠ :
*****
Hương Lan
TA CHỜ ĐỢI NHỎ
Thuận nghịch độc 

Ta chờ đợi nhỏ mắt huyền nhung
Gởi nghĩa tình xưa lối mộng cùng
Ngà ánh tỏa trăng nhờ phận đẫm
Thắm dòng mơ cảnh giữ đời chung
Tha gì dẫu thả hương choàng phố
Vỡ chỉ dù hong nắng chạm vùng
Tà nguyệt tủi sương vày trước ngõ
Xa dần bóng mãi khỏa chiều nung

Nung chiều khỏa mãi bóng dần xa
Ngõ trước vày sương tủi nguyệt tà
Vùng chạm nắng hong dù chỉ vỡ
Phố choàng hương thả dẫu gì tha
Chung đời giữ cảnh mơ dòng thắm
Đẫm phận nhờ trăng tỏa ánh ngà
Cùng mộng lối xưa tình nghĩa gửi
Nhung huyền mắt nhỏ đợi chờ ta

18.10.2025
Hương Lan
*****
Sáu Cào Cỏ
🕉🕉🕉TÌM TA🕉🕉🕉
   (Thuận nghịch độc) 

Thuận:
Ta tìm kiếm lại khép màn nhung
Tĩnh lặng kiềng chân ý tận cùng
Ngà ngọc sáng soi vàng cảnh lạ
Thế thời sinh diệt khổ đời chung
Xa nhìn dấu cộng tàu trăn trối 
Cạn nghĩ người đông biển vẫy vùng
Tà nguyệt ngắm đêm tàn giấc điệp
Tha tình gửi vận hỏa rèn nung. 

Nghịch:
Nung rèn hỏa vận gửi tình tha
Điệp giấc tàn đêm ngắm nguyệt tà
Vùng vẫy biển Đông người nghĩ cạn
Trối trăn Tàu cộng dấu nhìn xa
Chung đời khổ diệt sinh thời thế
Lạ cảnh vàng soi sáng ngọc ngà
Cùng tận ý chân kiềng lặng tĩnh
Nhung màn khép lại kiếm tìm ta .
               18/1O/2O25
🚥🚥🚥 Sáu Cào Cỏ 🚥🚥🚥
*****
Đăng Khoa Lê

.           NGƯỜI CÓ NHỚ TA

Ta mòn mỏi đợi mắt huyền nhung
Mãi biệt người thương nhớ tuổi cùng
Ngà buổi mộng mơ vì gió vãn
Nặng tình nhung nhớ bởi đường chung
Pha từng bọt nước sông tràn nẻo
Thiết chẳng đời mưa bão  đọng vùng
Tà nắng cảnh mây vày hãm nguyệt
Xa rời mãi thuở bóng hồng nung

Nung hồng bóng thuở mãi rời xa
Nguyệt hãm vày mây cảnh nắng tà
Vùng đọng bão mưa đời chẳng thiết
Nẻo tràn sông nước bọt từng pha
Chung đường bởi nhớ nhung tình nặng
Vãn gió vì mơ mộng buổi ngà
Cùng tuổi nhớ thương người biệt mãi
Nhung huyền mắt đợi mỏi mòn ta

              L Đ K 18/10/25
*****
Dinh Tuan Minh
TA MÃI VẮNG NGƯỜI
Thuận & Nghịch

Ta hờn dỗi bởi khép mành nhung
Mãi nhớ đường xưa thuở bước cùng
Ngà nắng nhuộm hiên dù chớm lạnh 
Tím chiều loang sảnh dẫu sầu chung
Xa rời nghĩa ghép thôi giành giật
Bỏ tách tình đan hết vẫy vùng
Tà tịch ngõ hanh trời quẩn gió
Tha phiền lụy giữa tủi hoài nung

&

Nung hoài tủi giữa lụy phiền tha
Gió quẩn trời hanh ngõ tịch tà
Vùng vẫy hết đan tình tách bỏ
Giật giành thôi ghép nghĩa rời xa
Chung sầu dẫu sảnh loang chiều tím
Lạnh chớm dù hiên nhuộm nắng ngà
Cùng bước thuở xưa đường nhớ mãi
Nhung mành khép bởi dỗi hờn ta
Đinh Tuấn Minh
*****
Nguyễn Thúc Uẩn
Tình rung
(Thuận nghịch độc)
Ta chờ đợi bước gót hài nhung
Tiếng gõ đường quen nẻo đã cùng
Ngà nắng tỏa ươm vàng quãng hẹn
Lạnh chiều lan héo cỏ bờ chung
Xa hoài bữa tháng đi ngoài tỉnh
Cách biệt ngày đêm ở giữa vùng
Tà bóng nguyệt in lồng cảnh bỡn
Tha cùng nỗi nhớ bởi tình nung
*****
Lời bình của Ngọc Cẩm
Bài thơ là một khúc tâm tình mang cấu trúc thuận nghịch độc – một thể thơ hiếm 7và công phu, đòi hỏi sự tinh luyện trong từng câu chữ để khi đọc xuôi hay ngược, ý vẫn tròn, tình vẫn vẹn. 
     Ở đây, LCT đã khéo léo tạo nên một cuộc đối thoại song hành giữa “đợi” và “nhớ”, giữa “người” và “ta”, khiến cảm xúc như được soi chiếu qua hai mặt của cùng một tấm gương tình ái.
     Khi đọc thuận, ta thấy nỗi chờ mong lặng lẽ mà khôn nguôi: “Ta đợi mãi người bởi nhớ nhung / Chạm môi lần ấy buổi sau cùng.”
    Đó là khoảnh khắc tình vừa xa, lòng vừa thắt lại. Cảnh thu, sương ngà, trăng tà — tất cả đều thấm đẫm màu chia ly, nhuộm nỗi lạnh trong từng con chữ.
      Khi đọc nghịch, giọng thơ như lật lại dòng ký ức, để “người” trở thành kẻ đợi “ta”. Cấu trúc ấy tạo nên sự cộng hưởng đầy ám gợi: tình yêu không một chiều, mà là vòng tròn của nhớ thương – nơi ai cũng là kẻ chờ, cũng là người bị đợi.
    “Ta Mãi Đợi Người” vì thế không chỉ là một bài thơ tình, mà còn là lời tri ân dành cho nghệ thuật ngôn từ. Ẩn dưới sự chuẩn xác của thể loại là một trái tim nồng cháy, nơi “nung cuộn lửa lòng” vẫn cháy sáng trong sương khói thời gian. 
    Bài thơ khép lại, để lại dư vị miên man – vừa buồn, vừa đẹp, vừa lặng lẽ như ánh trăng soi qua hai nửa hồn tương tư.

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2025

KHÚC GIAO MÙA

KHÚC GIAO MÙA

(Thuận nghịch độc)

Vàng thu nắng mượt cỏ xanh màu
Gió đuổi sương lồng ngõ đẹp cau
Vang trống đợi chiều tan thánh lễ
Đổ chuông chờ phố dậy kinh cầu
Nàng che nón mộng buồn bên cửa
Mẹ chở mưa nguồn trắng bãi sau
Ngang bến nổi chìm mây vụn vỡ
Màng mơ xóm cũ cảnh đông đầu...

Đầu đông cảnh cũ xóm mơ màng
Vỡ vụn mây chìm nổi bến ngang
Sau bãi trắng nguồn mưa chở mẹ
Cửa bên buồn mộng nón che nàng
Cầu kinh dậy phố chờ chuông đổ
Lễ thánh tan chiều đợi trống vang
Cau đẹp ngõ lồng sương đuổi gió
Màu xanh cỏ mượt nắng thu vàng ./.

LCT O2/1O/2O25
BÀI HOẠ :
*****
Nguyen Quang

CẢNH ĐÔNG 
(Thuận Nghịch Độc )

Thuận 
Vàng nắng ngõ thu cảnh đẹp màu
Lối mờ sương phủ giậu xanh cau
Vang nghe gió thoảng mây tràn bến 
Vọng tiếng mùa khơi nước gợn cầu
Nàng đợi bóng trăng sầu cửa trước 
Nó chờ hương bưởi ngạt thềm sau
Ngang hiên dáng Mẹ đêm mòn mỏi
Màng muộn nẻo khuya ánh ngã đầu

Nghịch 
Đầu ngã ánh khuya nẻo muộn màng 
Moir mòn đêm Mẹ dáng hiên ngang
Sau thềm ngạt bưởi hương chờ nó 
Trước cửa sầu trăng bóng đợi nàng 
Cầu gợn nước khơi mùa tiếng vọng 
Bến tràn mây thoảng gió nghe vang 
Cau xanh giậu phủ sương choàng lối
Màu đẹp cảnh thu ngõ nắng vàng 
NQ
*****
Dinh Tuan Minh
HƯƠNG SẮC MÙA THU
Thuận và Nghịch
Vàng rực lúa nương rẫy điểm màu
Tím chiều bên ngõ thắm trầu cau
Vang đàn buổi ngóng luôn chờ đợi
Trỗi nhạc ngày mong mãi thỉnh cầu
Nàng mến bởi trăng ngời cổng trước
Nắng tràn do bưởi ngát vườn sau
Ngang triền gửi hẹn đêm hoài nhớ
Màng những lối xưa chuyện buổi đầu 

&

Đầu buổi chuyện xưa lối những màng
Nhớ hoài đêm hẹn gửi triền ngang
Sau vườn ngát bưởi do tràn nắng
Trước cổng ngời trăng bởi mến nàng
Cầu thỉnh mãi mong ngày nhạc trỗi
Đợi chờ luôn ngóng buổi đàn vang
Cau trầu thắm ngõ bên chiều tím
Màu điểm rẫy nương lúa rực vàng
Đinh Tuấn Minh
*****
Đăng Khoa Lê

.              MÙA CƯỚI HỎI

Vàng đổ lá thu cảnh đượm màu
Ngõ đầy sương phủ bóng trầu cau
Vang lừng nổi nhạc hôm chầu lễ
Dóng lẫy hồi chuông buổi nguyện cầu
Nàng đợi gió mưa dồn giữa nẻo
Bãi tràn ngô lúa hẹn mùa sau
Ngang đò chở thắm duyên hoài mộng
Màng mịn vải tơ ánh ngã đầu

Đầu ngã ánh tơ vải mịn màng
Mộng hoài duyên thắm chở đò ngang
Sau mùa hẹn lúa ngô tràn bãi
Nẻo giữa dồn mưa gió đợi nàng
Cầu nguyện buổi chuông hồi lẫy dóng
Lễ chầu hôm nhạc nổi lừng vang
Cau trầu bóng phủ sương đầy ngõ
Màu đượm cảnh thu lá đổ vàng

            L Đ K 02/10/25
*****
Nguyễn Thúc Uẩn
Thu vãn
(Thuận nghịch độc)
Vàng ruộm cảnh thu ráng đổ màu
Ngõ đường in bóng rọi hàng cau
Vang lừng nhạc tiếng trâu dồn bước
Réo vọng diều ngân sáo rộn cầu
Nàng đợi bạn trông ngời cửa giữa
Nắng vờn cây tỏa thắm vườn sau
Ngang đò đợi ngóng ai về chậm
Màng nhện vướng giăng xõa đỉnh đầu
*****
Nguyễn Thanh Hùng

NỐT LẶNG CHIỀU QUÊ
(Thuận nghịch độc, tiểu vận)

Thuận:
Vàng ửng nắng tươi đẹp sắc màu
Ráng mây chiều nhuộm đỏ hàng cau
Vang rền mõ nhịp lời kinh khấn 
Lặng tĩnh tràng dâng ý nguyện cầu
Nàng hẹn buổi trông chờ ngõ trước
Tớ mong ngày ngóng đợi vườn sau
Ngang thuyền bến trở buồm căng gió
Màng mịn cát ru sóng bãi đầu 

Nghịch:
Đầu bãi sóng ru cát mịn màng
Gió căng buồm trở bến thuyền ngang
Sau vườn đợi ngóng ngày mong tớ
Trước ngõ chờ trông buổi hẹn nàng
Cầu nguyện ý dâng tràng tĩnh lặng
Khấn kinh lời nhịp mõ rền vang
Cau hàng đỏ nhuộm chiều mây ráng
Màu sắc đẹp tươi nắng ửng vàng

NTH 03/10/2025
*****
Lời bình của Ngọc Cẩm
Bài “Khúc Giao Mùa (Thuận nghịch độc)” thật tinh tế, gieo trong lòng người đọc những chuyển động uyển chuyển của thời gian và không gian. 
    Từ thu vàng nắng mật, cỏ xanh mướt, tiếng trống, tiếng chuông ngân vang chốn phố thị… cho đến cảnh đông đầu, bến nước, mây vỡ vụn – tất cả như một vòng chuyển mùa vừa thực vừa mơ.  
   Điểm độc đáo là cấu trúc thuận nghịch độc, khiến mỗi vần thơ không chỉ gói trọn hình ảnh mà còn mở ra sự luân hồi, như vòng xoay của bốn mùa, của đời sống nhân sinh.
    Bài thơ không chỉ vẽ nên bức tranh giao mùa đầy thi vị, mà còn gửi gắm nhịp tuần hoàn bất tận của đời người và vũ trụ.
    Người đọc chợt nghe vang vọng tiếng chuông, tiếng trống, thấy bóng dáng mẹ, bóng hình nàng, thấy mây, mưa, nắng, sương… tất cả hòa quyện thành một bản nhạc giao mùa vừa lắng đọng vừa ngân nga trong tâm tưởng.

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2025

MÂY KHÓI MÙA THU

MÂY KHÓI MÙA THU

(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Mây khói ảo mờ ngõ chạm thu
Lửng lơ chiều vắng bãi treo mù
Gầy trăng lối muộn về em đón
Lặng sóng đêm buồn lại gió ru
Đây gánh nợ đời neo phận khổ
Đó trao tình hận trả duyên thù
Vầy sương cảnh lá vàng tơi tả
Vây cánh rã làn chuyển nắng lu...

Nghịch:
Lu nắng chuyển làn rã cánh vây
Tả tơi vàng lá cảnh sương vầy
Thù duyên trả hận tình trao đó
Khổ phận neo đời nợ gánh đây
Ru gió lại buồn đêm sóng lặng
Đón em về muộn lối trăng gầy
Mù treo bãi vắng chiều lơ lửng
Thu chạm ngõ mờ ảo khói mây ./.

LCT 27/O8/2O25
BÀI HOẠ :
*****
Nguyễn Thanh Hùng

GIA BẦN NHÂN BẤT BẠI
(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Mây lờ lững quyện nắng vàng thu
Loãng gió chiều rơi bụi thẳm mù
Gầy cỗi đủ đau buồn giọng hát
Đói nghèo dôi nghẹn tủi 
lời ru
Đây còn nhọc khó đời bươn chải
Đó vẫn giàu sang cảnh tạc thù
Vầy bạn với ta cùng hữu hảo
Vây thềm dõi nguyệt ánh mờ lu

Nghịch:
Lu mờ ánh nguyệt dõi thềm vây
Hảo hữu cùng ta với bạn vầy
Thù tạc cảnh sang giàu vẫn đó
Chải bươn đời khó nhọc còn đây
Ru lời tủi nghẹn dôi nghèo khó
Hát giọng buồn đau đủ cỗi gầy
Mù thẳm bụi rơi chiều gió loãng
Thu vàng nắng quyện lững lờ mây

NTH 27/8/2025
*****
Đăng Khoa Lê

                 THU BUỒN

Mây nhoà nhạt nắng võ vàng thu
Ngõ vắng chiều loang khói mịt mù
Gầy guộc bóng hoang tình muộn đến
Đắng cay đời ảo võng buồn ru
Đây còn mối hận vì oan trái
Đó vẫn lòng căm bởi nặng thù
Vày nát nghĩa thơ hồn thiếu rượu
Vây bờ lạnh giá cảnh mờ lu

Lu mờ cảnh giá lạnh bờ vây
Rượu thiếu hồn thơ nghĩa nát vày
Thù nặng bởi căm lòng vẫn đó
Trái oan vì hận mối còn đây
Ru buồn võng ảo đời cay đắng
Đến muộn tình hoang bóng guộc gầy
Mù mịt khói loang chiều vắng ngõ
Thu vàng võ nắng nhạt nhoà mây

                L Đ K 27/08/25
*****
Nguyen Quang
CHỚM THU 
Thuận Nghịch Độc 

Thuận 
Mây gió nhạt nhòa nẻo chớm thu 
Thẩn thơ chiều cuộn khói giăng mù 
Gầy hoa nắng trải vườn chim gọi
Lặng bến sương choàng bãi sóng ru 
Đây cảnh nợ tình đêm chuốc khổ 
Đó phương trời mộng hắn quên thù 
Vầy mưa bão lạnh đời rong ruổi
Vây lại tiếng hờn buổi nguyệt lu 

Nghịch 
Lu nguyệt buổi hờn tiếng lại vây
Ruổi rong đời lạnh bão mưa vầy
Thù quên hắn mộng trời phương đó 
Khổ chuốc đêm tình nợ cảnh đây
Ru sóng bãi choàng sương bến lặng 
Gọi chim vườn trải nắng hoa gầy
Mù giăng khói cuộn chiều thơ thẩn 
Thu chớm nẻo nhoà nhạt gió mây 

NQ
*****
Dinh Tuan Minh
TẢN MẠN ĐẦU THU
Thuận & Nghịch.
Mây lùa gió bởi nhạt nhòa Thu.
Chớm lạnh đường qua lối mịt mù
Gầy nguyệt trách đêm sầu nghỉ hát
Mỏng chiều than phận tủi ngừng ru
Đây mòn mỏi ngóng luôn hờn dỗi
Đó phạc phờ nên mãi hận thù
Vầy khói ngại sang ngày bão biển
Vây buồn ngõ vắng sảnh đèn lu 
&
Lu đèn sảnh vắng ngõ buồn vây
Biển bão ngày sang ngại khói vầy
Thù hận mãi nên phờ phạc đó
Dỗi hờn luôn ngóng mỏi mòn đây
Ru ngừng tủi phận than chiều mỏng.
Hát nghỉ sầu đêm trách nguyệt gầy
Mù mịt lối qua đường lạnh chớm
Thu nhòa nhạt bởi gió lùa mây
Đinh Tuấn Minh...
*****
Chin Ngo Van
CHIỀU THU
Thuận:
Mây hờn khẽ thoảng gió  chiều thu
Gợn cảnh ngàn xa nẻo khói mù 
Gầy sắc cỏ xưa hình dáng gợi 
Nhỏ làn mưa nhẹ tiếng lòng ru
Đây bờ bãi lặng chìm thương nhớ 
Đấy nỗi niềm vơi bớt hận thù
Vầy ngõ quện sương mềm nắng đảo
Vây làng xóm rộng khoảng trời lu.

Nghịch:
Lu trời khoảng rộng xóm làng vây
Đảo nắng mềm sương quện ngõ vầy 
Thù hận bớt vời niềm nỗi đấy 
Nhớ thương chìm lạng bãi bờ đây
Ru lòng tiếng nhẹ mưa làn nhỏ
Gợi dáng hình xưa cỏ sắc gầy 
Mù khói nẻo xa ngàn cảnh gợn
Thu chiều gió thoảng khẽ hờn mây.

Chin Ngo Văn.    27/8/2025!
*****
Sầu Đông

TIẾNG THU
(Thuận nghịch độc)

Sương vùi hẻm lạnh bến tàn thu
Nắng nhạt bờ tan khói mịt mù
Tường đổ bóng cây vàng lá rụng
Chiếu tràn mưa lệ úa đêm ru
Vương tơ gác cũ quê mờ lối
Rã tuyết thềm xưa phố đẹp dù
Đường trắng lụa nghiêng chiều gió lộng
Thương người đó bỏ lại đèn lu
...
Lu đèn lại bỏ đó người thương
Lộng gió chiều nghiêng lụa trắng đường
Dù đẹp phố xưa thềm tuyết rã
Lối mờ quê cũ gác tơ vương
Ru đêm úa lệ mưa tràn chiếu
Rụng lá vàng cây bóng đổ tường
Mù mịt khói tan bờ nhạt nắng
Thu tàn bến lạnh hẻm vùi sương/
SD

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2025

ĐỜI CAY

 ĐỜI CAY

(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Cay đời rượu đắng đã thì thôi
Hắn giận hờn ta biết cũng rồi
Cày mỏ lắm ông quần áo bẩn
Lở hồn đau chúng dạ lòng hôi
Hay văn thả gió gieo tình đẹp
Dở ý lồng mây nói chuyện tồi
Bày đặt thói quen vì dẻo mép
May còn thấy được nó và tôi...

Nghịch:
Tôi và nó được thấy còn may
Mép dẻo vì quen thói đặt bày
Tồi chuyện nói mây lồng ý dở
Đẹp tình gieo gió thả văn hay
Hôi lòng dạ chúng đau hồn lở
Bẩn áo quần ông lắm mỏ cày
Rồi cũng biết ta hờn giận hắn
Thôi thì đã đắng rượu đời cay ./.

LCT O9/O8/2O25

Lời bình của Ngọc Cẩm

Bài thơ “ĐỜI CAY” là một sáng tác đặc biệt theo thể thuận nghịch độc, thể hiện tài nghệ vừa về ngôn từ vừa về cấu trúc. Chỉ với cùng một tập hợp câu, nhưng đọc xuôi hay đọc ngược đều thành một chỉnh thể thơ có ý nghĩa, phản ánh sự linh hoạt và uyển chuyển của ngôn ngữ.
   Nội dung bài thơ như một tiếng thở dài về những va vấp, mâu thuẫn và đắng cay trong cuộc sống. Ở chiều “thuận”, ta cảm nhận sự bộc bạch, đôi chút hờn giận và nỗi chua chát trước những con người và tình huống không trọn vẹn. Ở chiều “nghịch”, ý thơ như vòng trở lại, vừa như soi chiếu lại bản thân, vừa như khép lại chuỗi cảm xúc bằng sự chấp nhận: “Thôi thì đã đắng rượu đời cay.”
   “ĐỜI CAY” không chỉ làm người đọc nể phục bởi kỹ thuật đảo cú, mà còn gợi suy ngẫm rằng trong vòng xoáy thuận – nghịch của đời, điều đáng quý nhất vẫn là giữ được cái tâm sáng và sự bao dung cho cả mình và người.
************
BÀI HOẠ :
*****
Sầu Đông
HƯƠNG MÙA THU 
(Thuận Nghịch độc)

Thuận :
Trao gởi nụ tình xuân đến thôi
Ngẩn ngơ hồn gợn trắng đen rồi
Xào khô chẳng nỡ nào cho rớt
Nấu mặn không đành phải bớt hôi
Ao vẫy cá vờn trăng ngã bóng
Sóng đưa mây đọng gió nghiêng tồi
Dào ôi  Thốt nhẹ lời chan chứa
Sao sáng đêm hồng mộng mãi trôi ....

Nghich:

Trôi mãi mộng hồng đêm sáng sao
Chứa chan lời nhẹ thốt ôi đào
Tồi nghiêng gió đọng mây đưa sóng
Bóng ngã trăng vờn cá vẫy ao
Hôi bớt phải đành không nặm nấu
Rớt cho nào nở chẳng khô xào
Rồi đen trắng gợn hồn ngơ ngẩn
Thôi đến xuân tình nụ gởi trao
Đông sầu
*****
Đăng Khoa Lê
.              ĐỜI HOANG

Cay đắng giọt tình rượu đã thôi
Đớn đau duyên phận tuổi qua rồi
Cày buông mỏi mệt nên đời bẩn
Xới bỏ hoang tàn bởi phận hôi
Hay nhạc kiếm hình tô phẩm đẹp
Dở văn tìm ý gợi danh tồi
Bày đem chữ hẳn người buôn bán
May rủi ấy bằng bạn với tôi

Tôi với bạn bằng ấy rủi may
Bán buôn người hẳn chữ đem bày
Tồi danh gợi ý tìm văn dở
Đẹp phẩm tô hình kiếm nhạc hay
Hôi phận bởi tàn hoang bỏ xới
Bẩn đời nên mệt mỏi buông cày
Rồi qua tuổi phận duyên đau đớn
Thôi đã rượu tình giọt đắng cay

               L Đ K 09/08/25
*****
Trần Đình Tấn
NGẪM LẠI

Thuận:
Cay lòng tại ngẫm hắn mà thôi
Cảnh chịu tình xa nó mãi rồi
Cày ruộng nghĩ em buồn số hẩm
Nhớ ngày mong bạn bỏ  lời hôi
Hay nồng mới hiểu khi này đẹp
Ngọt đẫm vừa quên buổi ấy tồi
Bày biện mỗi ai cười lẻo mép
May nàng thấy lệ chảy nhìn tôi

Nghịch:
Tôi nhìn chảy lệ thấy nàng may
Mép lẻo cười ai mỗi biện bày
Tồi ấy buổi quên vừa đẫm ngọt
Đẹp này khi hiểu mới nồng hay
Hôi lời bỏ bạn mong ngày nhớ
Hẩm số buồn em nghĩ ruộng cày
Rồi mãi nó xa tình chịu cảnh
Thôi mà hắn ngẫm tại lòng cay./.

09/8/2025

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2025

ÔNG CHƠI

ÔNG CHƠI

(TNĐ chiêu hồi vận)

Thuận:
Mời rượu hỏi ông chán mãi đời
Mộng dài đêm cữ nhớ khi chơi
Lơi hoa dõi gió sương chìm nổi
Lỏng ruột nhìn thân xác rã rời
Rời chốn bỏ quê sầu mộng vỡ
Đón chiều xa mẹ tưởng thu lơi
Chơi không sợ ả non già đoán
Đời hận lão ta ghét chẳng mời...

Nghịch:
Mời chẳng ghét ta lão hận đời
Đoán già non ả sợ không chơi
Lơi thu tưởng mẹ xa chiều đón
Vỡ mộng sầu quê bỏ chốn rời
Rời rã xác thân nhìn ruột lỏng
Nổi chìm sương gió dõi hoa lơi
Chơi khi nhớ cữ đêm dài mộng
Đời mãi chán ông hỏi rượu mời ./.

LCT 24/O7/2O25
BÀI HOẠ :
**********
Nguyễn Thanh Hùng

HÃY MÃI VUI THƠ
(Thuận nghịch chiêu hồi vận)

Thuận:
Mời nhau chén cạn hãy say đời 
Xướng hoạ vui cùng để mãi chơi
Lơi lỏng tứ thì ngôn tự rã
Cạn nông vần ắt ngữ câu rời
Rời thơ xót lẽ lời chua nhạt
Tách bạn đau tình nghĩa lả lơi
Chơi để học bồi vun vững chí
Đời khuyên mượn ý chủ nhân mời

Nghịch:
Mời nhân chủ ý mượn khuyên đời
Chí vững vun bồi học để chơi
Lơi lả nghĩa tình đau bạn tách
Nhạt chua lời lẽ xót thơ rời
Rời câu ngữ ắt vần nông cạn
Rã tự ngôn thì tứ lỏng lơi
Chơi mãi để cùng vui hoạ xướng
Đời say hãy cạn chén nhau mời

NTH 24/7/2025
*****
Dinh Tuan Minh
NẮNG PHAI.
Thuận nghịch độc
Thuận
Mời đâu ngóng mãi thở than đời
Xướng họa thưa vì quá ngại chơi
Lơi bút kẻ hờn hay tách biệt
Lỏng tay người trách đã chia rời
Rời ai dỗi sáng từng câu lỏng
Tránh họ kêu chiều những ý lơi
Chơi hội bỏ hoài nên vướng tủi
Đời than thở mãi ngóng đâu mời.

Nghịch
Mời đâu ngóng mãi thở than đời
Tủi vướng nên hoài bỏ hội chơi
Lơi ý những chiều kêu họ tránh
Lỏng câu từng sáng dỗi ai rời
Rời chia đã trách người tay lỏng
Biệt tách hay hờn kẻ bút lơi
Chơi ngại quá vì thưa họa xướng
Đời than thở mãi ngóng đâu mời
Đinh Tuấn Minh.
*****
Đăng Khoa Lê
Thơ độc lắm cố gắng góp vui cùng anh
.   XIN ĐỪNG ÉP TÔI UỐNG

Mời ông uống rượu bởi say đời
Mộng ảo đêm về tớ mãi chơi
Lơi lả gió đùa ai thắm mộng
Mỏng mềm trăng thích ả xa rời
Rời quê xót phận người buông bỏ
Dạt thuở đau tình nghĩa lỏng lơi
Chơi phải biết mình đem chỗ đúng
Đời vui ấy thuở nhớ ta mời

Mời ta nhớ thuở ấy vui đời
Đúng chỗ đem mình biết phải chơi
Lơi lỏng nghĩa tình đau thuở dạt
Bỏ buông người phận xót quê rời
Rời xa ả thích trăng mềm mỏng
Mộng thắm ai đùa gió lả lơi
Chơi mãi tớ về đêm mộng ảo
Đời say bởi rượu uống ông mời

              L Đ K 24/07/25
*****
Nguyễn Tiến
RƯỢU  &  THƠ
( TNĐ - Chiêu hồi vận )
* Thuận
Mời thơ nếm rượu nể vui đời
Đã thật gu này kiểu cách chơi
Lơi lả chuyện người khi tiếng gõ
Nhạt nhòa men tửu lúc đêm rời
Rời nghiên giục bút khai vần đủ
Mở hũ xoay vòng chạnh ý lơi
Chơi thử ngón đường quên hữu hạn
Đời say chẳng được biết ai mời .

* Nghịch
Mời ai biết được chẳng say đời
Hạn hữu quên đường ngón thử chơi
Lơi ý chạnh vòng xoay hũ mở
Đủ vần khai bút giục nghiên rời
Rời đêm lúc tửu men nhòa nhạt
Gõ tiếng khi người chuyện lả lơi
Chơi cách kiểu này gu thật đã
Đời vui nể rượu nếm thơ mời .

- Nguyễn Tiến

Thứ Năm, 17 tháng 7, 2025

TIẾNG THU SANG

TIẾNG THU SANG

(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Thu vàng lá rụng ngõ chìm sương
Bóng đổ đèn khuya vẫn lệ thường
Mù trắng hẻm quê tình đẫm mộng
Khói mờ sân mượt cỏ thơm hương
Ru trăng lộng gió nghiêng trời biển
Trỗi nhạc hoà âm đảo phố phường
Thù tạc chén nâng cùng tửu nghĩa
Cu đàn gáy giọng sảng đầu nương...

Nghịch:
Nương đầu sảng giọng gáy đàn cu
Nghĩa tửu cùng nâng chén tạc thù
Phường phố đảo âm hoà nhạc trỗi
Biển trời nghiêng gió lộng trăng ru
Hương thơm cỏ mượt sân mờ khói
Mộng đẫm tình quê hẻm trắng mù
Thường lệ vẫn khuya đèn đổ bóng 
Sương chìm ngõ rụng lá vàng thu ./.

LCT 18/O7/2O25
BÀI HOẠ :
*****
Nguyễn Thanh Hùng
Say lòng được ngẫm “Tiếng Thu Sang”
Liệm nửa trời khuya đến ngỡ ngàng
Thuận nghịch nghe chừng như chẳng nghịch
Êm dòng dịu bến rỡ trời quang

1/
NỐT LẶNG VÀO THU
(Thuận nghịch độc-Mạ đề)

Thuận:
Thu tiễn hạ chiều tóc điểm sương
Nhuộm trăng vàng đổ bến vô thường
Mù loang cảnh rạng ngời xanh sắc
Lặng tĩnh đêm nồng toả ngát hương
Ru giọng đẫm tình khơi cuối bản
Hát câu truyền cảm gợi bên phường
Thù quên hận bỏ rời chinh chiến
Cu hót rộn đồi giữa rẻo 
nương

Nghịch:
Nương rẻo giữa đồi rộn hót cu
Chiến chinh rời bỏ hận quên thù
Phường bên gợi cảm truyền câu hát
Bản cuối khơi tình đẫm giọng ru
Hương ngát toả nồng đêm tĩnh lặng
Sắc xanh ngời rạng cảnh loang mù
Thường vô bến đổ vàng trăng nhuộm
Sương điểm tóc chiều hạ tiễn thu

2/
TÌNH THU VÀ THƠ
(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Thu hẹn buổi đầu ngã gió sương
Áo xiêm hồng rực cảnh nghê thường
Mù giăng ngõ muộn chiều buông tóc
Mộng trở canh tàn tối xoã hương 
Ru võng thuở nghèo đau quặn xóm
Cuốc than đời khổ nghẹn xa phường
Thù buông hận bỏ tình nhân thế
Cu Cưỡng* lặng bình sống bản nương

Nghịch:
Nương bản sống bình lặng Cưỡng Cu
Thế nhân tình bỏ hận buông thù
Phường xa nghẹn khổ đời than Cuốc
Xóm quặn đau nghèo thuở võng ru
Hương xoã tối tàn canh trở mộng
Tóc buông chiều muộn ngõ giăng mù
Thường nghê cảnh rực hồng xiêm áo
Sương gió ngã đầu buổi hẹn thu

(*) Loài chim thuộc họ Sáo (Sturnidae)
NTH 18/7/2025
*****
Nguyen Quang
NGÕ THU 
TNĐ

Thuận 
Thu đến nghĩ buồn nẻo đọng sương
Ngõ qua mờ nhạt bóng đêm thường 
Mù rơi phố lặng trời thay sắc
Khói đảo quê nghèo lối tỏa hương 
Ru gió cảnh chiều mây phủ bến
Thoảng hơi bờ muộn nắng loang phường 
Thù quên chén cạn cùng năm tháng 
Cu trỗi giọng đều vẳng cuối nương

Nghịch 
Nương cuối vẳng đều giọng trỗi cu
Tháng năm cùng cạn chén quên thù
Phường loang nắng muộn bờ hơi thoảng 
Bến phủ mây chiều cảnh gió ru
Hương tỏa lối nghèo quê đảo khói 
Sắc thay trời lặng phố rơi mù 
Thường đêm bóng nhạt mờ qua ngõ 
Sương đọng nẻo buồn nghĩ đến thu 

NQ
*****
Trần Đình Tấn
THU VỀ
( Thuận nghịch độc)

Thuận:
Thu mời Hạ chuyển tiết vờn sương 
Lạ nẻo người em mãi nhớ thường
Mù khói ngỡ hoa, tình bỏ mộng
Ái sầu tâm, đẫm lệ tàn hương
Ru hồn quyện nắng chao bờ  biển
Trỗi sóng dời mưa đợi bản phường
Thù hận bỏ buông làm ấm nghĩa
Cu nhìn bướm vượn khỉ ngoài nương

Nghịch:
Nương ngoài khỉ vượn bướm nhìn cu
Nghĩa ấm làm buông bỏ hận thù
Phường bản đợi mưa dời sóng trỗi
Biển bờ chao nắng quyện hồn ru
Hương tàn lệ đẫm, tâm sầu ái
Mộng bỏ tình, hoa ngỡ khói mù
Thường nhớ mãi em người nẻo lạ
Sương vờn tiết chuyển Hạ mời Thu./.

18/7/2025
*****
Tiến Trịnh

THOANG THOẢNG BÓNG THU

Thuận:
Thu nắng nhạt gầy ngõ thoảng sương
Vỡ trăng tình ảo chuyện nghe thường
Mù giăng mộng đắm mờ nhân ảnh
Gió xõa trưa nồng đậm bưởi hương
Ru tiếng ngọt đầy đong biển nghĩa
Nổi danh ngời thắm trỗi duyên phường
Thù buông đã thỏa đời vui sướng
Cu giọng sảng bồi bãi lúa nương

Nghịch:
Nương lúa bãi bồi sảng giọng cu
Sướng vui đời thỏa đã buông thù
Phường duyên trỗi thắm ngời danh nổi
Nghĩa biển đong đầy ngọt tiếng ru
Hương bưởi đậm nồng trưa xõa gió
Ảnh nhân mờ đắm mộng giăng mù
Thường nghe chuyện ảo tình trăng vỡ
Sương thoảng ngõ gầy nhạt nắng thu.

Trịnh Hùng Tiến
18.07.25
*****
Dinh Tuan Minh
NÓI CÙNG THU
Thuân & Nghịch
Thu quá ngại chiều ngõ phủ sương.
Hắt hiu đời rũ cảnh đâu thường
Mù giăng bến mãi nhàu hoa lá
Khói đọng thung hoài nhạt sắc hương
Ru ngớt bởi làng xa lánh hội
Hát ngưng vì bản lãng quên phường 
Thù thâm lối hận còn lưu giữ
Cu bướm vợi dần úa rẫy nương

&

Nương rẫy úa dần vợi bướm cu
Giữ lưu còn hận lối thâm thù
Phương quên lãng bản vì ngưng hát
Hội lánh xa làng bởi ngớt ru
Hương sắc nhạt hoài thung đọng khói
Lá hoa nhàu mãi bến giăng mù
Thường đâu cảnh rũ đời hiu hắt
Sương phủ ngõ chiều ngại quá Thu..
Đinh Tuấn Minh.
*****
Đăng Khoa Lê

.               NẮNG. THU

Thu nắng đuổi tìm bãi loảng sương
Ảo trăng tình vỡ vụn như thường
Mù tan lối mỏng đan nồng sữa
Ngãi rụng nương dày toả ngát hương
Ru ngọt biển say nồng bãi cát
Dẫy thơm người đổi mới  thôn phường
Thù vơi tạo nghĩa tình ân oán
Cu gọi lúa mùa trĩu giữa nương

Nướng rẻo trĩu mùa lúa gọi cu
Oán ân tình nghĩa tạo vơi thù
Phường thôn mới đổi người thơm dẫy
Cát bãi nồng say biển ngọt ru
Hương ngát toả dày nương rụng ngãi
Sữa nồng đan mỏng lối tan mù
Thường như vụn vỡ tình trăng ảo
Sương loảng bãi tìm đuổi nắng thu
*****
Chin Ngo Van
BUỔI CHỚM THU

Thu chớm cảnh hoà quện khói sương
Bãi trên mềm cỏ ngọn như thường 
Mù tan ngõ ửng cành vươn lá 
Tóc phủ vai gầy gió thoảng hương 
Ru bến mạn thuyền nghiêng sóng biển
Đuổi mây bờ nắng ngập bên phường
Thù buông bỏ lại vời nhân nghĩa
Cu tiếng vọng chiều nẻo cuối nương.

Nương cuối nẻo chiều vọng tiếng cu
Nghĩa nhân vời lại bỏ buông thù
Phường bên ngập nắng bờ mây đuổi 
Biển sóng nghiêng thuyền mạn bến ru
Hương thoảng gió gầy vai phủ tóc 
Lá vươn cành ửng ngõ tan mù
Thường như ngọn cỏ mềm trên bãi 
Sương khói quện hoà cảnh chơm thu.

CNV 18/7/2024!
*****
BÀI ĐỐI HOẠ CÙNG QUÝ THI HỮU
THU HUYỄN ẢO
(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Thu ảo huyễn về lại trắng sương
Nước soi trời đẹp cảnh đêm thường
Mù lơ lửng bến vàng trăng mộng
Phố lả lơi chiều đẫm rượu hương
Ru sóng chạm thuyền đua giữa biển
Hái hoa tìm bạn dẫn quanh phường
Thù quên để ước điều nhân nghĩa
Cu giọng sổ lồng bẫy cuối nương...

Nghịch:
Nương cuối bẫy lồng sổ giọng cu
Nghĩa nhân điều ước để quên thù
Phường quanh dẫn bạn tìm hoa hái
Biển giữa đua thuyền chạm sóng ru
Hương rượu đẫm chiều lơi lả phố
Mộng trăng vàng bến lửng lơ mù
Thường đêm cảnh đẹp trời soi nước
Sương trắng lại về huyễn ảo thu ./.

LCT 18/O7/2O25

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2025

KHÚC TÌNH CA MÙA HẠ

KHÚC TÌNH CA MÙA HẠ

(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Mưa bụi rã chiều biển vắng xa
Rượu neo đời lở bến trăng ngà
Thừa hương giọt ái mùi lơ lửng
Lặng gió đêm tình vị thiết tha
Đưa đẩy giọng cười em mắt liếc
Khát khao lời nói miệng môi sà
Dừa cao bóng gợn bờ xô sóng
Thưa nắng hạ buồn cảnh với ta...

Nghịch:
Ta với cảnh buồn hạ nắng thưa
Sóng xô bờ gợn bóng cao dừa
Sà môi miệng nói lời khao khát
Liếc mắt em cười giọng đẩy đưa
Tha thiết vị tình đêm gió lặng
Lửng lơ mùi ái giọt hương thừa
Ngà trăng bến lở đời neo rượu
Xa vắng biển chiều rã bụi mưa ./.

LCT 22/O6/2O25
BÀI HOẠ :
*****
Sầu Đông
MƯA CHIỀU
(Thuận)
Mưa chiều vết rạng tím bầm da
Gió lộng lồng vang tiếng mõ oà
Thừa ngõ đón đông vào sáng hửng
Vỡ bờ xô sóng lại đêm tha
Đưa non cảnh mượt mây tràn lối
Lá nõn chồi xanh khói ngập sà
Dừa ngã bến xa nhìn đứng lặng
Thưa chùm kiếp nợ tớ cùng ta

(Nghịch)
Ta cùng tớ nợ kiếp chùm thưa
Lặng đứng nhìn xa bến ngã dừa
Sà ngập khói xanh chồi nõn lá
Lối tràn mây mượt cảnh non đưa
Tha đêm lại sóng xô bờ vỡ
Hửng sáng vào đông đón ngõ thừa
Oà mõ tiếng vang lồng lộng gió
Da bầm tím ráng vét chiều mưa
SD
*****
Trần Đình Tấn
TA MUỐN GÃ
(Thuận nghịch độc)

Thuận: 
Mưa gió bão về vọng biển xa
Rượu say đời cảnh giữa đêm ngà
Thừa ân trỗi mộng chờ nhung nhớ
Lặng nghĩa khơi tình trải thứ tha
Đưa tiễn ổng này hôm bướm hẹn
Giử trao chàng nọ bữa chim sà
Dừa che bóng chị cùng lăn ngã
Thưa bẩm cuộc mời gã muốn ta

Nghịch:
Ta muốn gã mời cuộc bẩm thưa
Ngã lăn cùng chị bóng che dừa
Sà chim bữa nọ chàng trao gửi
Hẹn bướm hôm này ổng tiễn đưa
Tha thứ trải tình khơi nghĩa lặng 
Nhớ nhung chờ mộng trỗi ân thừa
Ngà đêm giữa cảnh đời say rượu
Xa biển vọng về bão gió mưa./.

24/6/2025
*****
Minh Nguyen Thanh

     MƯA CUỐI HẠ

*Thuận*
Mưa giật mái hoài gợi nhớ xa
Thuở hàn huyên tỏ ánh trăng ngà
Vừa như dáng ngọc chia ly đã
Giã biệt khi đời bước thẩn tha
Đưa tiễn chi tình đau thấu dạ
Nhớ thêm buồn bóng ngả dương tà
Chừa mơ viễn tưởng chân tình giả
Xưa bạc bội còn ta xót ta

*Nghịch*
Ta xót ta còn bội bạc xưa
Giả tình chân tưởng viễn mơ chừa
Tà dương ngả bóng buồn thêm nhớ
Dạ thấu đau tình chi tiễn đưa 
Tha thẩn bước đời khi biệt giã
Đã ly chia ngọc dáng như vừa
Ngà trăng ánh tỏ huyên hàn thuở
Xa nhớ gợi hoài mái giật mưa

         23/6/2025
*****
Nguyễn Quang
CHIỀU XA XỨ
TNĐ

Thuận
Mưa nắng nhạt chiều giữa xứ xa
Vắng em sầu mộng nét môi ngà 
Thừa đêm bóng đổ tình hoang dại 
Lặng ngõ mây tràn cảnh thướt tha
Đưa tiễn hắn về hôm lệ nhỏ
Gởi trao người đến bữa mi sà
Dừa xanh lối thẳm bờ chao gợn 
Thưa gió  buổi vào bạn nhớ ta 

Nghịch 
Ta nhớ bạn vào buổi gió thưa
Gợn chao bờ thẳm lối xanh dừa
Sà mi bữa đến người trao gởi 
Nhỏ lệ hôm về hắn tiễn đưa
Tha thướt cảnh tràn mây ngõ lặng
Dại hoang tình đổ bóng đêm thừa 
Ngà môi nét mộng sầu em vắng 
Xa xứ giữa chiều nhạt nắng mưa 
NQ

Thứ Ba, 17 tháng 6, 2025

ĐÊM BÊN BIỂN

ĐÊM BÊN BIỂN

(Thuận nghịch độc)

Thuận :
Tàn đêm sóng lặng biển xanh trời
Bóng đổ trăng sầu rượu loãng hơi
Gian dối cảnh người môi lưỡi ngọt
Hiểm nguy lòng bạn mắt tâm ngời
Ngàn mây đảo bến chìm sao đọng
Ngọn lửa xoay chiều lắng bão khơi
Nan giải chuyện đời chua chát vẫn
Đàn ngân tiếng nhẹ bỗng cay lời ...

Nghịch :
Lời cay bỗng nhẹ tiếng ngân đàn
Vẫn chát chua đời chuyện giải nan
Khơi bão lắng chiều xoay lửa ngọn
Đọng sao chìm bến đảo mây ngàn
Ngời tâm mắt bạn lòng nguy hiểm
Ngọt lưỡi môi người cảnh dối gian
Hơi loãng rượu sầu trăng đổ bóng
Trời xanh biển lặng sóng đêm tàn ./.

LCT 18/O6/2O25
BÀI HOẠ :
*****
Hoành Trần
NGÀN XANH MUÔN NẺO
(Thuận nghịch)
Ngàn xanh gợn sóng cợt mây trời,
Mượt lá reo cười sương khói hơi!
Lan điệp mộng sầu thương cánh biếc
Phượng mai thấu cảm khiến hoa ngời
Sang mùa hạ đón trăng vời vợi,
Đổi tiết xuân tình biển lặng khơi,
Tan rả giá băng lòng quạnh quẻ
Mang đời một kiếp xót xa lời
...
Lời xa xót kiếp một đời mang
Quẻ quạnh lòng băng giá rả tan
Khơi lặng biển tình xuân tiết đổi
Vợi vời trăng đón hạ mùa sang,
Ngời hoa khiến cảm thấu mai phượng,
Biếc cánh thương sầu mộng điệp lan
Hơi khói sương cười reo lá mượt 
Trời mây cợt sóng gợn xanh ngàn
HT
18/6/25
*****
Trần Đình Tấn
TÀN SƯƠNG
( Thuận nghịch độc)

Thuận:
Tàn sương giữa cảnh đẹp quang trời
Bóng rũ đau buồn để hụt hơi
Gian lận bữa đời khi đỏ trắng
Hiểm sâu tình lão lúc xanh ngời
Ngàn non chảy nước chờ mưa đọng
Ngọn sóng căng buồm thả bãi khơi
Nan quạt nổi chìm đêm cứ vẫn
Đàn rung nhạc réo tửu vang lời

Nghịch:
Lời vang tửu réo nhạc rung đàn
Vẫn cứ đêm chìm nổi quạt nan
Khơi bãi thả buồm căng sóng ngọn
Đọng mưa chờ nước chảy non ngàn
Ngời xanh lúc lão tình sâu hiểm
Trắng đỏ khi đời bữa lận gian
Hơi hụt để buồn đau rũ bóng
Trời quang đẹp cảnh giữa sương tàn./.

18/6/2025
*****
Đăng Khoa Lê

.               KHÔNG LÀ MƠ
            ( Thuận nghịch độc)

Tàn tã xác xơ buổi động trời
Bóng nghiêng tình đổ rượu dồn hơi
Gian tà lắm kẻ đưa lời ngọt
Hiểm độc nhiều ông bám miệng ngời
Ngàn gió đảo cây rừng hận gởi
Cát lầy đưa biển sóng thù khơi
Nan đời số phận soi lòng đắng
Đàn vẳng trái oan mãi nghẹn lời

Lời nghẹn mãi oan trái vẳng đàn
Đắng lòng soi phận số đời nan
Khơi thù sóng biển đưa lầy cát
Gởi hận rừng cây đảo gió ngàn
Ngời miệng bám ông nhiều độc hiểm
Ngọt lời đưa kẻ lắm tà gian
Hơi dồn rượu đổ tình nghiêng bóng
Trời động buổi xơ xác tã tàn

               L Đ K 18/06/25

Thứ Tư, 11 tháng 6, 2025

BUỒN TRONG NẮNG HẠ

BUỒN TRONG NẮNG HẠ

(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Thôi thế cũng buồn mộng dở dang
Nhói đau lòng mãi nhớ thương nàng
Rồi quên Phượng cuối mùa xa thẳm
Lại bỏ đêm hồng tuổi trái ngang
Môi lạnh thấm hồn mê sóng nhạc
Mắt hoen sầu lệ ước trăng vàng
Đồi loang khói nhạt chiều sương rắc
Đôi bóng thẫn thờ cảnh hạ sang...

Nghịch:
Sang hạ cảnh thờ thẫn bóng đôi
Rắc sương chiều nhạt khói loang đồi
Vàng trăng ước lệ sầu hoen mắt
Nhạc sóng mê hồn thấm lạnh môi
Ngang trái tuổi hồng đêm bỏ lại
Thẳm xa mùa cuối Phượng quên rồi
Nàng thương nhớ mãi lòng đau nhói
Dang dở mộng buồn cũng thế thôi ./.

LCT 12/O6/2O25
BÀI HOẠ :
*****
SANG HÈ
Thuận Nghịch Độc 

Thuận
Thôi chờ mộng gối trả tay dang
Bóng nhạt đường khuya cảnh nhớ nàng
Rồi đến hạ vơi màu nước thẳm
Lại tìm thu đỏ bến sông ngang
Môi khô lệ thấm hôm trời lạnh
Mộng ướt mùa lay ngõ nắng vàng 
Đồi núi cỏ chen chiều khói phủ 
Đôi chùm phượng cuối buổi hè sang

Nghịch 
Sang hè buổi cuối phượng chùm đôi
Phủ khói chiều chen cỏ núi đồi
Vàng nắng ngõ lay mùa ướt mộng 
Lạnh trời hôm thấm lệ khô môi
Ngang sông bến đỏ thu tìm lại
Thẳm nước màu vơi hạ đến rồi
Nàng nhớ cảnh khuya đường  nhạt bóng 
Dang tay trả gối mộng chờ thôi 

LM
*****
Trần Đình Tấn
SANG CÕI PHẬT
(Thuận nghịch độc)

Thuận:
Thôi mãi để tình ái rộng dang
Nhớ nhung đời trọn vẫn mong nàng
Rồi qua bữa mộng sầu tươi thắm
Đã hết đêm hờn tủi dọc ngang
Môi đẫm ướt nhoè mi  lệ đỏ
Giọng khô buồn nẫu cảnh sân vàng
Đồi nương bỏ lại còn suy nghĩ
Đôi lứa tuổi già cõi Phật sang

Nghịch:
Sang Phật cõi già tuổi lứa đôi
Nghĩ suy còn lại bỏ nương đồi
Vàng sân cảnh nẫu buồn khô giọng
Đỏ lệ mi nhoè ướt đẫm môi
Ngang dọc tủi hờn đêm hết đã
Thắm tươi sầu mộng bữa qua rồi
Nàng mong vẫn trọn đời nhung nhớ
Dang rộng ái tình để mãi thôi./.

12/6/2025
*****
Phạm Niêm
( BUỒN TRONG NẮNG HẠ )
------
(Thuận nghịch độc.)
----------
THƠ :

ÔI RỒI THÔI NỒI SÔI.

Thuận:
----
ÔI dứt nợ tình ái dỡ dang.
Xót đau mà mãi nhớ thương nàng.
RỒI đi bỏ bậu ngàn xa thẵm
Chịu gánh  ôm tình cuộc trái ngang.         
THÔI nát tim sầu bi tiếng   nhạc.
Khuyết vành trăng nhạt sắc phai vàng.
NỒI cơm thiếu lửa tàn tro rụi.      
SÔI sụt tủi buồn lúc hạ sang.

Nghịch:

Sang hạ lúc buồn tủi sụt SÔI
Rụi tro tàn lửa thiếu cơm NỒI.
Vàng phai sắc nhạt trăng vành khuyết.
Nhạc tiếng bị sầu tim nát THÔI.
Ngang trái cuộc tình ôm gánh chịu.
Thẵm xa ngàn bậu bỏ đi RỒI.
Nàng thương nhớ mãi mà đau xót.
Dang dỡ ái tình nợ dứt ÔI.

Phạm Niêm.
*****
Dinh Tuan Minh
HÈ VỀ
Thuận và nghịch

Thôi thì bỏ hẹn tới đầu giang
Hụt bước từng đêm mãi trách nàng
Rồi hết mộng qua đường phượng đỏ
Vỡ tàn mơ lại bến đò ngang
Môi nhòe đợi ngõ loang chiều tím
Mắt trũng chờ hiên trải nắng vàng
Đồi núi bủa quây còn cực khổ 
Đôi lìa sẽ đến chẳng giàu sang

&

Sang giàu chẳng đến sẽ lìa đôi
Khổ cực còn quây bủa núi đồi
Vàng nắng trải hiên chờ trũng mắt
Tím chiều loang ngõ đợi nhòe môi
Ngang đò bến lại mơ tàn vỡ
Đỏ phượng đường qua mộng hết rồi
Nàng trách mãi đêm từng bước hụt
Giang đầu tới hẹn bỏ thì thôi
Đinh Tuấn Minh.
*****
Đăng Khoa Lê

.                     CHỐN CŨ
             Thuận nghịch độc

Thôi về chở đón vợ lòng giang
Nắng nhạt trời đông  bởi nhớ nàng
Rồi nghĩ hạ  vơi tình mãi bướng
Lại nhìn thu úa cảnh vì ngang
Môi mềm thuở ngỡ hồn say mộng
Mắt đỏ miền trông ngõ trải vàng
Đồi bãi tím loang chiều khói vởn
Đôi tìm  lộc phúc hưởng giàu sang

Sang giàu hưởng phúc lộc tìm đôi
Vởn khói chiều loang tím bãi đồi
Vàng trải ngõ trông chiều đỏ mắt
Mộng say hồn ngỡ thuở mềm môi
Ngang vì cảnh úa thu nhìn lại
Bướng mãi tình vơi hạ nghĩ rồi
Nàng nhớ bởi đông trời nhạt nắng
Giang lòng vợ đón chở về thôi

            L  Đ K 11/06/25
*****
Hoành Trần
Xin vui đôi câu
ĐỜI DÂU BỄ
(Thuận nghịch độc)
Thê nhi nghịch thuận mãi dềnh dang,
Để đến mùa đông rước đón nàng,
Mê mãi lúc chênh chao bước ngã,
Lỡ làng khi hẹn lúc về ngang,
Tê lòng buốt nhớ dòng thơ thắm,
Quặn dạ sầu thương khúc nhạc vàng,
Thề nguyện gió trăng chờ với đợi
Nghe đời ước mộng đón ngày sang
HT
12/6/25
*****
Thu Nguyen
CẢM XÚC !
(TNĐ)

💐
Thôi vờn chim cánh vỗ bay dang
Cảm xúc thời xưa vội nghĩ nàng
Rồi cách thuở xua nồng tiết mãn
Dạo rời xa trả đượm mùa ngang
Môi hồng nhạt nhợt quên son đỏ
Tóc bóng mờ phai  bỏ sắc vàng
Đồi trọc trải mây ngàn thỏa ước
Đôi tròn nếu được miễn hèn sang ...

======

Sang hèn miễn được nếu tròn đôi
Ước thỏa ngàn mây trải trọc đồi
Vàng sắc bỏ  phai mờ bóng tóc
Đỏ son quên nhợt nhạt hồng môi
Ngang mùa đượm trả xa rời dạo
Mãn tiết nồng xua thuở cách rồi
Nàng nghĩ vội xưa thời xúc cảm
Dang bay vỗ cánh  chim vờn thôi...

🍂
TN. 2025
*****
Bài đối hoạ :
LÁI MŨI
(Thuận nghịch độc)

Thuận :
Thôi đành phải mượn hắn giò dang
Mũi cắm chờ đêm kiếp khổ nàng
Rồi mộng đảo chao chiều gió ngược
Lại sầu xoay chuyển sáng mây ngang
Môi thơm kẻ đợi nung lò lửa
Miệng dẻo người mơ thử đống vàng
Đồi cỏ mướt xanh bờ sũng nước
Đôi lòng thoả chí phỉ mùa sang ...

Nghịch :
Sang mùa phỉ chí thoả lòng đôi
Nước sũng bờ xanh mướt cỏ đồi
Vàng đống thử mơ người dẻo miệng
Lửa lò nung đợi kẻ thơm môi
Ngang mây sáng chuyển xoay sầu lại
Ngược gió chiều chao đảo mộng rồi
Nàng khổ kiếp đêm chờ cắm mũi
Dang giò hắn mượn phải đành thôi ./.

LCT 12/O6/2O25

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2025

RƯỢU & EM

RƯỢU & EM

(Thuận nghịch độc)

Thuận:

Ta cùng rượu gánh một đời say
Rũ xác gầy thân khổ tháng ngày
Trà muộn cảnh khuya sầu lệ đắng
Thuốc phiền đêm lạnh ủ môi cay
Pha sương bởi sắc xuân màu nhạt
Đọng nước vì mưa sớm ngõ dày
Ngà sợi tóc phai tàn mộng khép
Xa mờ bóng lặng gió chiều xoay...

Nghịch:

Xoay chiều gió lặng bóng mờ xa
Khép mộng tàn phai tóc sợi ngà
Dày ngõ sớm mưa vì nước đọng
Nhạt màu xuân sắc bởi sương pha
Cay môi ủ lạnh đêm phiền thuốc
Đắng lệ sầu khuya cảnh muộn trà
Ngày tháng khổ thân gầy xác rũ
Say đời một gánh rượu cùng ta ./.

LCT O2/O6/2O25
BÀI HOẠ:
*****
Lê Minh
TỬU SẦU
Thuận Nghịch Độc

Ta khóc rượu sầu bởi đắm say
Xót chua đời lụy khổ quên ngày
Trà đêm tiễn bạn dù môi đắng 
Nẻo sớm đưa người dẫu mắt cay
Pha ráng nguyệt buồn hôm bến nhạt
Đảo trăng mùa lạnh ngõ sương dày
Ngà mây lối cũ chiều hoang hoải
Xa mãi bóng nàng buổi gió xoay

Xoay gió buổi nàng bóng mãi xa
Hoải hoang chiều cũ lối mây ngà
Dày sương ngõ lạnh mùa trăng đảo
Nhạt bến hôm buồn nguyệt ráng pha
Cay mắt dẫu người đưa sớm nẻo
Đắng môi dù bạn tiễn đêm trà
Ngày quên khổ lụy đời chua xót
Say đắm bởi sầu rượu khóc ta 
LM
*****
Trần Đình Tấn
TA GƯỜM RƯỢU
Thuận nghịch độc

Thuận:
Ta gườm rượu đẫm với tình say
Lỡ dở từng đêm lại hết ngày
Trà nghiện não thân buồn cổ đắng
Thuốc ghiền tâm nỗi khổ đời cay
Pha đường chảy nước hôm mờ nhạt
Đổ nắng tràn mưa bữa dạn dày
Ngà ngọc dáng em nhìn để giỡn
Xa rời phận số giữa vòng xoay

Nghịch:
Xoay vòng giữa số phận rời xa
Giỡn để nhìn em dáng ngọc ngà
Dày dạn bữa mưa tràn nắng đổ
Nhạt mờ hôm nước chảy đường pha
Cay đời khổ nỗi tâm ghiền thuốc
Đắng cổ buồn thân não nghiện trà
Ngày hết lại đêm từng dở lỡ
Say tình với đẫm rượu gườm ta./.

02/6/2025
*****
Nguyễn Tiến
RƯỢU  & TA

* Thuận 
Ta với độ nồng hiểu cữ say
Trắng đen hoàn cảnh dẫu quên ngày
Trà thanh đượm nước nhiều yên tĩnh
Hạnh liễu thoa màu đủ đắng cay
Pha loãng chất nhầy tan mộng ảo
Ngẫm suy đời khổ luyện công dày
Ngà vung vẩy chặn đường quan khách
Xa chốn lựa thời lỡ chuyển xoay .

* Nghịch
Xoay chuyển lỡ thời lựa chốn xa
Khách quan đường chặn vẩy vung ngà
Dày công luyện khổ đời suy ngẫm
Ảo mộng tan nhầy chất loãng pha
Cay đắng đủ màu thoa liễu hạnh
Tĩnh yên nhiều nước đượm thanh trà
Ngày quên dẫu cảnh hoàn đen trắng
Say cữ hiểu nồng độ với ta .
- Nguyễn Tiến
*****
Hoài Niệm

TIỄN MỘT LINH HỒN 

Tiễn một linh hồn đã  ngủ say
Rồi chôn kỉ niệm cất bao ngày 
Vành tang trắng dã nhìn chua xót 
Nấm mộ xanh dờn thấy đắng cay 
Thả nỗi buồn theo làn gió lạnh 
Dìm cơn tủi lại lớp chăn dày 
Sầu đau sẽ hết không còn nữa 
Giấc mộng luân hồi chẳng muốn xoay./.

Minh Tâm
*****
Đình Diệm

NHỚ NGƯỜI
Ta với rượu sầu cạn chén say
Chát chua tình lụy nhớ thương ngày
Trà khuya ngóng đợi môi buồn đắng
Ngõ sớm mong chờ mắt nghẹn cay
Pha nguyệt ánh soi đêm hạ mỏng
Đọng sương mây rụng tiết thu dày
Ngà trăng lối cũ miền quê lạnh
Xa biệt dáng người bóng mãi xoay
*
Xoay mãi bóng người dáng biệt xa
Lạnh quê miền cũ lối trăng ngà
Thu dày tiết rụng mây sương đọng
 Hạ mỏng đêm soi ánh nguyệt pha
Cay nghẹn mắt chờ mong sớm ngõ
Đắng buồn môi đợi ngóng khuya trà
Ngày thương nhớ lụy tình chua chát
Say chén cạn sầu rượu với ta
HƯƠNG THỀM MÂY 02.6.2025
*****
Ngọc Bích
MỘNG VỚI TA 
  ( T- N - Đ ) 

 Thuận :
Ta với mộng lòng đắm cảnh say 
Gửi lời thân mến gợi đêm ngày 
Trà bưng kính bác thi vần đẹp
Tửu rót thay mình mắt lệ cay 
Pha tí nhớ thương còn ủ ấm 
Hoạ câu chờ đợi đã ơn dày 
Ngà trăng rõ tỏ lời da diết 
Xa lỡ bạn rồi ảo giác xoay 

Nghịch :
Xoay giác ảo rồi bạn lỡ xa 
Diết da lời tỏ rõ trăng ngà
Dày ơn đã đợi chờ câu hoạ
Ấm ủ còn thương nhớ tí pha 
Cay lệ mắt mình thay rót tửu
Đẹp vần thi bác kính bưng trà
Ngày đêm gợi mến thân lời gửi 
Say cảnh đắm lòng mộng với ta!

        02.06 .2025 - Ngoc Bich !

Thứ Hai, 12 tháng 5, 2025

NỖI ĐAU MÙA HẠ

NỖI ĐAU MÙA HẠ

(Thuận nghịch độc)

Thuận :
Đêm xuống thả hồn thõng vực sâu
Hạ đau lòng hắn mỗi canh sầu
Thềm treo mộng chín trời nung lửa
Lối cản sương dày ngõ rụng ngâu
Êm lặng bóng người lưu luyến cảnh
Thẳm xa mờ sóng đảo chao cầu
Mềm môi rượu níu đời nghiêng ngả
Thêm gối mỏi buồn phận bể dâu...

Nghịch :
Dâu bể phận buồn mỏi gối thêm
Ngả nghiêng đời níu rượu môi mềm
Cầu chao đảo sóng mờ xa thẳm
Cảnh luyến lưu người bóng lặng êm
Ngâu rụng ngõ dày sương cản lối
Lửa nung trời chín mộng treo thềm
Sầu canh mỗi hắn lòng đau hạ
Sâu vực thõng hồn thả xuống đêm ./.

LCT 13/O5/2O25
BÀI HOẠ :
*****
Lê Minh
ĐÊM TÀN NHỚ MẸ 
(Thuận Nghịch Độc )

Thuận
Đêm tàn Mẹ nhớ cảnh đồng sâu
Hạ trắng mù giăng nẻo gợn sầu
Thềm nhạt khói loang trời ngã bóng 
Ngõ mờ sương đảo lối bay ngâu
Êm chao sóng vỡ trăng đầu bến 
Lặng tỏa dòng đưa nước giữa cầu
Mềm gót nhẹ qua chiều gió thoảng 
Thêm buồn nghĩ nó phận tằm dâu

Nghịch
Dâu tằm phận nó nghĩ buồn thêm
Thoảng gió chiều qua nhẹ gót mềm
Cầu giữa nước đưa dòng tỏa lặng
Bến đầu trăng vỡ sóng chao êm
Ngâu rơi lối đảo sương mờ ngõ
Bóng ngã trời loang khói lạnh thềm 
Sầu gợn nẻo giăng mù trắng hạ
Sâu đồng cảnh nhớ Mẹ tàn đêm 
LM
*****
Dinh Tuan Minh
HẠ VỀ
Thuận & nghịch
Thuận
Đêm thờ thẫn nhớ nghĩa nồng sâu
Hạ chớm chiều loang mãi tủi sầu
Thềm lộng gió lo đời tỏa nắng 
Ngõ tràn sương ngại cảnh chờm ngâu
Êm nào bởi khói giăng từng bãi
Dịu chẳng vì mây phủ những cầu  
Mềm mỏng hết nên tình đổ vỡ 
Thêm nhòa nhạt sắc rũ tàn dâu

Nghịch
Dâu tàn rũ sắc nhạt nhòa thêm
Vỡ đổ tình nên hết mỏng mềm
Cầu những phủ mây vì chẳng dịu
Bãi từng giăng khói bởi nào êm
Ngâu chờm cảnh ngại sương tràn ngõ
Nắng tỏa đời lo gió lộng thềm
Sầu tủi mãi loang chiều chớm Hạ
Sâu nồng nghĩa nhớ thẫn thờ đêm
Đinh Tuấn Minh.
*****
Đăng Khoa Lê
.                     HẠ NHỚ

Đêm ngày nặng gánh cảnh đồng sâu
Nắng dõi trời cao rẻo nhuộm sầu
Thềm đọng nước loang thờ thẩn gió
Ngõ chìm rêu bám tã tàn ngâu
Êm dòng bởi lịm thuyền xa bến
Thẳm vực vì in bóng đổ cầu
Mềm ruột nản lo đời nợ lắm
Thêm nhoè nhoẹt đắng phận làm dâu

Dâu làm phận đắng nhoẹt nhoè thêm
Lắm nợ đời lo nản ruột mềm
Cầu đổ bóng in vì vực thẳm
Bến xa thuyền lịm bởi dòng êm
Ngâu tàn tã bám rêu chìm ngõ
Gió thẩn thờ loang nước đọng thềm
Sầu nhuộm rẻo cao trời nắng dõi
Sâu đồng cảnh gánh nặng ngày đêm

                LĐ K 13/05/25