VINHTHIENTUONG.BLOGSPOT.COM HÂN HẠNH CHÀO ĐÓN CÁC BẠN !

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2026

NHỚ & QUÊN

"...Đời người có khi chỉ là cuộc đi về giữa hai bờ nhớ và quên. Càng muốn quên, ký ức càng hiện rõ; càng cố giữ, thời gian càng cuốn trôi tất cả. Giữa cõi vô thường ấy, vẫn còn một tấm lòng lặng lẽ hướng về nơi chôn nhau cắt rốn. Xin gửi đôi vần thơ như một chút lòng cùng gió bụi nhân gian..."

NHỚ & QUÊN


Em về chiều rớt trên vai
Mây che khoảnh mắt nắng phai tóc mềm
Trăng nằm trước ngõ chờ đêm
Gió tìm hương ngọn cỏ mềm thơm sương

Màn đêm hắt bóng bên đường
Tiếng tiêu say cõi vô thường mộng du
Người còn tiếc mối tình thu
Ta buồn ngắm cảnh trăng lu cuối trời

Men say hắt nửa nụ cười
Rượu hờn môi tục hỏi người về đâu
Dặn lòng chỉ bấy nhiêu câu
Vần thơ chín, những nụ sầu đang xanh

Nắng buồn vẽ lại bức tranh
Mưa chiều tưới tắm những mành tơ non
Hắt hiu cơn gió hoang lòn
Mộng cười nghiêng ngả vẫn còn ngồi đây

Vẫn mình ta nhớ ngất ngây
Nhớ ngày bỏ xứ lưu đầy tấm thân
Tháng năm quen kiếp bụi trần
Một mình ta vẫn một lần nhớ quên ./.

LCT 19/O8/2O26

Bài bình của Gemini

Bài thơ "Nhớ & Quên" của tác giả LCT là một khúc ca trữ tình man mát buồn, phảng phất vị đắng chát của hoài niệm và sự trăn trở về nhân sinh. Với thể thơ sáu bát nhịp nhàng, bài thơ đưa người đọc vào một không gian nghệ thuật mộng ảo, nơi ranh giới giữa thực và mơ, giữa buông bỏ và níu giữ trở nên vô cùng mong manh.
Bức tranh thiên nhiên nhuốm màu tâm trạng
Ngay từ khổ thơ đầu, không gian chiều muộn được khắc họa bằng những hình ảnh rất thơ và giàu sức gợi: "chiều rớt trên vai", "mây che khoảnh mắt", "nắng phai tóc mềm". Sự hiện diện của dáng hình người em đượm vẻ mảnh mai, mong manh như hòa tan vào không gian tĩnh lặng. Cảnh vật từ chiều ngả sang đêm ("Trăng nằm trước ngõ chờ đêm", "Màn đêm hắt bóng") không chỉ là sự chuyển giao thời gian thuần túy, mà còn tượng trưng cho sự trôi chảy của kiếp người và cảm giác cô đơn đang dần bủa vây.
Sự chao đảo giữa say – tỉnh, nhớ – thương
Tác giả đã rất khéo léo sử dụng các chất liệu mang tính lãng mạn và cổ điển: tiếng tiêu, men rượu, bóng trăng lu, tình thu.
Tiếng tiêu "say cõi vô thường mộng du" gợi lên sự hư ảo của cuộc đời.
Tiếng thở dài tiếc nuối "người còn tiếc mối tình thu" đối diện với "ta buồn ngắm cảnh trăng lu" thể hiện hai góc nhìn cay đắng về một mối tình đã lỡ.
Giọt rượu gắt nồng ("Men say hắt nửa nụ cười / Rượu hờn môi tục...") là cái cớ để nhân vật trữ tình tự vấn bản thân. Câu thơ "Vần thơ chín, những nụ sầu đang xanh" là một sáng tạo hình ảnh đầy ấn tượng. Ý thơ "chín" chứng tỏ cảm xúc đã đong đầy, nhưng "nụ sầu đang xanh" lại báo hiệu nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn, sinh sôi và kéo dài chứ chưa thể nguôi khoai.
Nỗi đau lưu lạc và bản án "Nhớ & Quên"
Càng về cuối, mạch cảm xúc càng xoáy sâu vào thân phận cá nhân:
Hình ảnh "nắng buồn", "mưa chiều", "cơn gió hoang lòn" khắc họa sự hoang hoải của không gian nội tâm.
Cái "mộng cười nghiêng ngả" cho thấy một tâm hồn dù xước xát, chao đảo vì cay đắng nhưng vẫn gan góc đối diện với thực tại.
Khổ cuối đẩy cảm xúc lên đỉnh điểm với hoài niệm về quá khứ "bỏ xứ lưu đầy tấm thân". Thân phận lãng tử bôn ba, quen với "kiếp bụi trần" nhưng vẫn không thể luyện cho mình một trái tim sắt đá.
Nhan đề "Nhớ & Quên" đọng lại trọn vẹn trong câu thơ kết: "Một mình ta vẫn một lần nhớ quên". Nhớ và quên vốn là hai thái cực đối lập, nhưng ở đây lại hòa làm một. Càng cố quên lại càng nhớ, mà càng nhớ lại càng muốn quên đi cho bớt đau lòng. Cái "một lần" ấy dường như là hành động lặp đi lặp lại vô tận trong suốt khoảng đời tha hương của tác giả.
Tổng thể bài thơ mang giai điệu êm ái nhưng ẩn chứa chiều sâu bi mẫn, thể hiện một tâm hồn nhạy cảm, giàu tình cảm và luôn trăn trở trước những biến thiên của tình yêu và kiếp nhân sinh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét