"Khép lại một vần thơ, để mặc bóng chiều cuộn tràn vào khoảng lặng. Đâu phải nét buồn nào cũng cần gọi tên, có những mênh mang chỉ để người trong cuộc tự thấu cảm..."
BẾP TÀN
Một mảng đường thi đã khép lời
Chung trà nguội ngắt cũng tàn hơi
Hồn trăng lạc giữa miền thu chết
Đóm lửa hồng sau võng mạc rời
Để mộng xiêu làn rơi trắng ngõ
Cho chiều đổ bóng cuộn mù khơi
Hoàng hôn đặc quánh vườn hoa cỏ
Nghĩ chẳng còn ai muốn gọi mời ./.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét