"...Có những mùa thu đi qua năm tháng rồi trở thành ký ức. Và cũng có những bến đò cũ, dù người xưa đã xa, vẫn lặng lẽ neo giữ một phần đời trong lòng người ở lại..."
THU VỀ TRÊN BẾN ĐÒ XƯA
Cổ độ chiều mây khói lững lờ
Thu vừa trở lại cuối dòng mơ
Còn ta rượu níu ngồi bên cửa
Lẫn mẹ đời xoay ở dưới bờ
Áo cũ bao mùa khâu chỉ mục
Canh dài những dạo vá lời thơ
Thời gian cạn đáy không chờ nữa
Một bãi hoàng hôn phủ lối mờ ./.
Mời các bạn đọc thêm lời bình
THU VỀ TRÊN BẾN ĐÒ XƯA – MỘT MÙA THU CỦA KÝ ỨC VÀ THỜI GIAN
Có những bài thơ viết về mùa thu bằng lá vàng, gió lạnh hay tiếng chim chiều. Nhưng trong “Thu Về Trên Bến Đò Xưa”, mùa thu hiện lên bằng một miền ký ức bảng lảng khói sương, nơi bến cũ vẫn còn đó mà người xưa đã đi qua biết bao dâu bể.
Ngay từ câu mở đầu:
Cổ độ chiều mây khói lững lờ,
không gian đã nhuốm màu hoài niệm. Bến đò xưa hiện ra mờ xa trong mây khói, như một dấu lặng của thời gian. Để rồi giữa khung cảnh ấy:
Thu vừa trở lại cuối dòng mơ,
mùa thu không trở về với đất trời mà trở về trong miền ký ức, ở tận cùng những giấc mơ cũ.
Nhưng đằng sau cảnh thu là một nỗi niềm rất người. Hình ảnh:
Còn ta rượu níu ngồi bên cửa
Lẫn mẹ đời xoay ở dưới bờ
là điểm lắng sâu nhất của bài thơ. Một bên là người con ngồi bên cửa, bị chén rượu và nỗi niềm giữ lại. Một bên là người mẹ vẫn bị cuộc đời xoay vần nơi bến bờ mưu sinh. Chỉ vài chữ ngắn gọn mà gợi lên biết bao nhọc nhằn của phận người, đồng thời thấp thoáng nỗi day dứt của người con trước bóng dáng mẹ già trong vòng quay cơm áo.
Đến hai câu luận, chất đời và chất thơ hòa làm một:
Áo cũ bao mùa khâu chỉ mục
Canh dài những dạo vá lời thơ
Chiếc áo cũ được vá bằng những mũi kim của năm tháng. Câu thơ cũng được vá bằng những đêm dài thao thức. Hình ảnh ấy vừa giản dị vừa ám ảnh, như thể đời người và đời thơ đều là hành trình bền bỉ gìn giữ những điều tưởng chừng đã cũ.
Hai câu kết khép lại bài thơ bằng một sắc màu hoàng hôn sâu lắng:
Thời gian cạn đáy không chờ nữa
Một bãi hoàng hôn phủ lối mờ.
Thời gian vẫn đi, không đợi ai. Con đường phía trước dần chìm trong màu hoàng hôn của tuổi tác và ký ức. Nhưng chính trong sự mờ xa ấy, người đọc lại cảm nhận rõ hơn giá trị của những điều còn lại: một bến đò xưa, một mùa thu cũ, một bóng mẹ tảo tần và một tâm hồn vẫn âm thầm vá lại những câu thơ của đời mình.
“Thu Về Trên Bến Đò Xưa” không chỉ là bài thơ về mùa thu. Đó còn là tiếng lòng của một người ngoảnh lại phía sau để nhìn thời gian, nhìn mẹ và nhìn chính mình giữa dòng đời lặng lẽ trôi qua.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét