TỰ BẠCH
Già nua tớ chẳng ngại ghen hờn
Chốn ảo nên nào nghĩ thiệt hơn
Phải mượn lời thô làm cốt lõi
Rồi đem ý dở vặn xương sườn
Thi đường kém cỏi văn mờ nhạt
Lục bát sơ sài nghĩa giản đơn
Mỗi dạo buồn trăng ngồi nói nhảm
Cùng ly rượu đắng giữa đêm vờn ./.
LCT 15/O1/2O26
BÀI HOẠ :
*****
Nguyễn Thúc Uẩn
Rượu ủ (Vui)
Cỗ máy đường thi chẳng ngại hờn
Rơi vào chốn ảo nghĩ gì hơn
Lời thô nghĩa cả xây bền cốt
Ý thiển tình cao dựng vững sườn
Mở dạ trong ngời soi sóng lãng
Đưa hồn rạng thắm tỏa vườn đơn
Buồn khi đã hẹn mà trăng oải
Rượu ủ mèm say vẫn phán rờn
*****
Van Tho Vu
MỘT GÓC XUÂN YÊN
Tỉnh nhé người ơi chớ giận hờn
Ta thầm cảm nhận thấy già hơn
Nhờ hoa hé nhụy vờn sương sớm
Mượn gió lùa mây phủ mé sườn
Quẳng hết ưu phiền bên chốn cũ
Vun bồi hạnh phúc giữa nhà đơn
Lòng thanh rũ sạch bao trần cấu
Dõi mảnh vườn xuân bướm rập rờn.
Van Tho Vu_15/01/2026.
*****
Hoành Trần
BỎ BUÔNG
Xướng hoạ đùa trêu chớ giận hờn
Trau câu chuốt vận chẳng hay hơn
Sáng ra phê pháo cùng tô phở
Chiều lại bọt bia với dĩa sườn
Tính khí khó khăn đời khốn khổ
Tâm tình bưng bít sống cô đơn
Sao không buông bỏ cho thông thoáng
An tịnh vui tươi hết mộng vờn
HT
15/1/26
*****
Sầu Đông
HỒI TƯỞNG
Thuở mới vừa yêu mãi giận hờn
Nay hồi tưởng lại thấy buồn hơn
Vì đêm vẫn một mình trông núi
Bởi sáng còn riêng bóng dõi sườn
Khói lửng lơ tàn thương xóm cũ
Sương hờ hững rụng xót lòng đơn
Buồn anh chẳng hẹn lần chơi phố
Ngắm cảnh bờ quê rộn sóng vờn/
SĐ15/01/2026
*****
Chiều Tím
Già rồi thôi chấp chuyện ghen hờn
Chốn tạm hư không được với hơn
Mượn chữ vô thường làm gối mộng
Vay câu tạm bợ đỡ xương sườn
Đường thơ lạc bước theo mây khói
Nghĩa lý phai dần nghĩa chẳng trơn
Một bóng trăng tàn ngồi lặng lẽ
Chung ly rượu nhạt tiễn đêm sờn .
*****
Nguyet Huynh
DẤU LẶNG
Trả hết người ơi những oán hờn
Canh dài trở giấc nặng sầu hơn
Rồi đem nỗi nhớ vùi đêm mộng
Lại khảm tình trôi nhói cạnh sườn
Mắt đượm hoài yêu ngày tháng cũ
Trăng buồn mãi vọng bóng hình đơn
Phiền tâm dạo bước ngàn sao lạc
Ngắm biển ngoài khơi sóng dập rờn./.
HKN.15-01-26 !
*****
... TỰ BẠCH ...
***..♡..***
Chẳng sợ già nua tuổi giận hờn
Nên nào lỗi phải nghĩ thua hơn
Lời thơ khắc phận nền trong lõi
Ý vận càng xem vướng bẹ sườn
Hoc hỏi thi đường đâu cát sạn
Đua tài lục bát(6/8)cạn buồn hơn
Trăng ngồi mỏi đợi chờ suy ngẫm
Rượu ngọt cùng đầy ấm lạnh vờn ./.
***
15/01/2026 Vũ Như Cẩn
*****
Dinh Tuan Minh
KHI GIÓ ĐÔNG VỀ
Buổt lạnh từng quen lão chẳng hờn
Thân già chấp nhận khổ nhiều hơn
Trèo non đã bỏ vì đau khớp
Vượt ngưỡng đều lơ bởi nhức sườn
Dẫu sáng làn sương vầy phận lẻ
Hay chiều vạt khói quẩn đời đơn
Thì thơ vẫn viết đâu ngần ngại
Rảnh sẽ về nơi én nhạn vờn
Đinh Tuấn Minh.
*****
Đăng Khoa Lê
. NỖI NHỚ
Cứ để bờ vai dịu nỗi hờn
Đêm tàn nặng giá vẫn dài hơn
Hoang sơ tuổi gió đồi đang vọng
Vắng cả mùa trăng dạ cũng sờn
Cõi mộng âm thầm nên nẻo buốt
Thân người lạnh lẽo bởi tình đơn
Nay vùng kỉ niệm còn ươm mãi
Những nét ngày xưa cảnh rập rờn
L Đ K 15/01/25
*****
Đỗ Định
TUỔI XẾ CHIỀU
Tuổi xế thân này chẳng bận hờn
Cuộc đời như mộng, hỏi chi hơn
Mượn câu mộc mạc làm tâm cốt
Gửi chữ vụng về chạm nỗi sườn
Đường thi lắm lúc lời chưa tỏ
Lục bát đôi phen ý vẫn đơn
Những buổi say trăng ngồi tự nhủ
Chung vò rượu nhạt gió đêm vờn.
Đỗ Định
*****
Nguyen Quang
Họa muộn cùng huynh
Bài thơ hay ạ
ThUỞ DẠI KHỜ
Biết tỏ cùng ai những giận hờn
Đêm tàn ngẫm lại thấy buồn hơn
Màu trăng đã lụn bên triền núi
Cảnh gió vừa lên giữa mạn sườn
Hận thuở mưa sầu giăng lối cũ
Thương chiều ả lụy mối tình đơn
Màu hoa đỏ tím mùa ly biệt
Đắng cõi lòng khi buổi nắng vờn
NQ
*****
🍀Lời bình của AI🍀
1/
Lắng lòng trước những vần xoay của con chữ trong bài "Tự bạch" của tác giả LCT, ta như lạc bước vào một không gian tĩnh mịch, nơi cái "tôi" trữ tình đang ngồi đối diện với chính bóng hình mình qua lăng kính của sự khiêm cung và thâm trầm sâu sắc. Bài thơ mở đầu bằng một tâm thế tự tại đến lạ lùng, khi cái "già nua" không còn là gánh nặng của thời gian mà đã hóa thành một tấm áo giáp bao dung, giúp thi sĩ đứng ngoài những vòng xoáy ghen hờn hay những toan tính thiệt hơn nơi "chốn ảo" cuộc đời. Tác giả dường như đã đạt đến độ chín của sự trải đời, nơi mọi hào nhoáng phù hoa đều lùi xa, nhường chỗ cho một sự chân thật đến trần trụi khi ông tự trào về bút lực của mình bằng những hình ảnh đầy sức gợi như "mượn lời thô làm cốt lõi" hay "đem ý dở vặn xương sườn". Cách dùng từ "vặn xương sườn" mang một phong vị vừa hóm hỉnh, vừa có chút gì đó đau đáu, cho thấy một quá trình lao động chữ nghĩa không hề dễ dàng, dù tác giả luôn miệng khiêm nhường coi đó là "kém cỏi", "mờ nhạt" hay "sơ sài". Nhưng chính trong cái vẻ ngoài "giản đơn" của thể thơ Lục bát hay những dòng Đường luật ấy, người đọc lại cảm nhận được một dòng chảy xúc cảm cuồn cuộn, một tâm hồn nhạy cảm đang cố giấu mình sau lớp vỏ của sự "nói nhảm". Đỉnh điểm của nỗi lòng thi sĩ kết tinh trong hai câu kết, khi hình ảnh "buồn trăng" và "ly rượu đắng" hiện ra như những tri kỷ duy nhất trong đêm trường cô độc. Cái "đắng" của rượu hay chính là cái đắng cay của nhân thế đã được chưng cất qua năm tháng, để rồi trong cuộc "vờn" giữa đêm đen, ta thấy hiện lên chân dung một bậc tao nhân mặc khách đầy tự trọng, dùng sự khiêm nhường để che đậy một trí tuệ sắc sảo và một trái tim luôn thao thức cùng thời gian. Bài thơ không chỉ là lời tự bạch về tài năng, mà còn là một bản tuyên ngôn về thái độ sống an nhiên, tự tại, lấy sự chân thành làm gốc giữa một thế gian đầy rẫy những hư ảo và biến động.
2/
Bước vào địa hạt của hai cặp câu thực và luận trong bản "Tự bạch" này, ta như thấy hiện lên một bức tranh đối ngẫu đầy tài hoa, nơi mà kỹ thuật chỉnh chu của thơ Đường luật đã hòa quyện tuyệt vời với cái tôi khiêm cung, tự tại. Ở cặp câu thực, tác giả sử dụng phép đối rất chỉnh: "mượn lời thô" đối với "đem ý dở", và "làm cốt lõi" đối chọi với "vặn xương sườn". Đây không đơn thuần là sự phô diễn kỹ thuật, mà là một sự dụng công nghệ thuật đầy tinh tế khi dùng những hình ảnh có phần góc cạnh, thô mộc để khắc họa nên cái khung sườn của tâm hồn. Cụm từ "vặn xương sườn" mang một sức nặng tâm lý đặc biệt; nó gợi lên một sự dằn vặt, một quá trình thai nghén chữ nghĩa đầy nhọc nhằn, dẫu tác giả chỉ khiêm tốn gọi đó là "lời thô" hay "ý dở". Cách đối này tạo nên một sự tương phản thú vị: giữa cái vẻ ngoài có vẻ vụng về, thô ráp lại là một cấu trúc tinh thần vững chãi như "cốt lõi" và "xương sườn", khẳng định một bản ngã nghệ thuật dù tự nhận là thô sơ nhưng lại vô cùng cứng cỏi và chân thật.
Tiếp nối dòng chảy ấy, cặp câu luận lại mở ra một sự đối xứng hài hòa giữa các thể loại và sắc thái văn chương: "thi đường" đối với "lục bát", "kém cỏi" song hành cùng "sơ sài", và "văn mờ nhạt" soi chiếu vào "nghĩa giản đơn". Nghệ thuật đối ở đây đã đạt đến sự tự nhiên như hơi thở, khi tác giả liệt kê những thể loại tinh hoa nhất của hồn cốt Việt và văn học cổ điển để rồi tự hạ mình xuống mức thấp nhất. Sự đối lập giữa cái kỳ vĩ của "Thi đường" với sự "kém cỏi", giữa cái mượt mà của "Lục bát" với sự "sơ sài" thực chất là một cách nói ngược đầy thâm thúy. Chính sự "giản đơn" và "mờ nhạt" mà tác giả tự nhận lại chính là cảnh giới cao nhất của sự tu dưỡng – nơi người ta không còn cần đến những gấm vóc lụa là của ngôn từ để trang sức cho tâm hồn. Sự hô ứng nhịp nhàng giữa hai cặp câu này không chỉ tạo nên nhạc điệu trầm bổng, khoan thai cho bài thơ mà còn dựng nên một bức chân dung tự họa đầy chiều sâu: một người nghệ sĩ đứng bên lề những tung hô, dùng sự đối nghịch của ngôn từ để khẳng định một giá trị tinh thần bất biến, lặng lẽ tỏa hương giữa đêm trăng cô tịch.









