CHỈ MỘT MÀU VÔI
Ta buồn chẳng dễ nuốt gì trôi
Rượu vẫn đầy ly chỉ thiếu mồi
Giữa đống tro tàn em để lại
Bên dòng lệ cảm mắt hờn môi
Còn đâu tiếng nhạc sầu canh đổ
Chỉ thấy hồi chuông rã nhịp bồi
Cuối biển mây ngàn bay vội vã
Đêm dài chỉ trắng một màu vôi ./.
Trong cái giá lạnh đến tê người của những ngày đầu năm mới, bài thơ "Chỉ một màu vôi" hiện lên như một bức độc họa về nỗi sầu, nơi người nghệ sĩ tự phơi trải lòng mình trên mặt giấy bằng những nét bút vừa sắc lạnh, vừa đớn đau, chưng cất từ những rạn vỡ sâu kín nhất của tâm linh để tạo nên một dòng chảy cảm xúc liên hồi, không đứt đoạn. Ngay từ những nhịp thơ đầu tiên, ta đã bị vây hãm trong một cảm giác nghẹn đắng đến nghẹt thở qua hình tượng "chẳng dễ nuốt gì trôi", một cách hữu hình hóa nỗi buồn đầy bạo liệt, biến cái trừu tượng của tâm tư thành cái thực thể của sự chối từ sinh học, khiến cả những hành vi bản năng nhất của con người cũng trở thành một sự gắng gượng đớn đau. Hình ảnh ly rượu đầy sóng sánh đặt cạnh sự thiếu hụt của "mồi" không đơn thuần là sự thiếu vắng vật chất, mà chính là ẩn dụ cho một trạng thái thừa thãi nỗi đau nhưng lại tuyệt vọng vì thiếu đi một chất liệu để bám víu, một cái cớ để giao thoa hay một tâm hồn đồng điệu để hóa giải cái đắng cay đang dâng đầy tận cổ. Mạch thơ chuyển dịch từ nội thể ra ngoại cảnh nhưng thực chất lại là sự đào sâu vào tâm cảnh đầy hoang tàn, nơi nhân vật trữ tình đứng ngẩn ngơ trước di sản của sự tan vỡ là "đống tro tàn em để lại", một hình ảnh khơi gợi sự lụi tàn của những ngọn lửa tình rực rỡ nay chỉ còn là những mảnh vụn xám xịt, lạnh lẽo của ký ức. Sự hiện diện của "em" giờ đây chỉ còn là một vết tích của sự tàn phá lặng lẽ, để mặc cho "dòng lệ cảm" tuôn rơi trong một trạng thái giao thoa đau đớn giữa "mắt hờn môi", nơi cái nhìn oán trách và bờ môi khao khát hòa quyện vào nhau, kết tinh thành một nỗi đau thống thiết làm biến dạng cả diện mạo của tình yêu. Không gian thính giác cũng không còn những thanh âm du dương của "tiếng nhạc sầu canh đổ" vốn dĩ vẫn còn chút thi vị của nỗi buồn xưa cũ, mà thay vào đó là sự xâm lấn của "hồi chuông rã nhịp bồi", một thanh âm mang sắc thái rệu rã, tan tác, báo hiệu sự sụp đổ hoàn toàn của các giá trị tinh thần, nơi nhịp đập của trái tim hay nhịp điệu của thời gian đều đã rời rạc, không còn tìm thấy sự đồng điệu nào với thế gian. Tầm mắt người thơ lúc này phóng ra tận "cuối biển mây ngàn", nhưng sự "vội vã" của tạo vật ở đó không mang lại cảm giác tự do mà lại càng khắc sâu thêm sự phũ phàng của định mệnh, như thể cả vũ trụ cũng đang hấp tấp rời bỏ kẻ cô đơn để mặc họ đối diện với cái "đêm dài" vô tận. Và rồi, tất cả những dông bão, những lệ sầu và những hồi chuông ấy đều bị nhấn chìm vào một điểm kết đầy ám ảnh: "chỉ trắng một màu vôi". Đây chính là nhãn tự, là nhát dao trí mạng vào nhận thức, bởi sắc trắng của vôi không phải là sự tinh khôi của khởi đầu mà là cái trắng lạnh lẽo của sự xóa sổ, của sự bạc bẽo và hóa đá, nơi mọi màu sắc của hy vọng đều bị phủ lên một lớp bụi trắng vô hồn, biến đêm đen huyền bí thành một nghĩa địa của cảm xúc, nơi sự tồn tại chỉ còn là một khoảng không trơ trọi, tịnh không một sắc thái giữa cuộc đời vạn biến.
Bài thơ thực sự đã đạt đến độ chín của sự cay đắng nhưng cũng đầy kiêu hãnh trong nỗi cô đơn giữa đêm trường tĩnh mịch


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét