VINHTHIENTUONG.BLOGSPOT.COM HÂN HẠNH CHÀO ĐÓN CÁC BẠN !

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2026

TÌM LẠI TUỔI THƠ

TÌM LẠI TUỔI THƠ


Chốn cũ đông về biểu độ âm
Người xa vạn lý mãi thương thầm
Hương mùa lúa trổ thơm bờ mộng
Cảnh gió sương tàn lạnh cõi tâm
Dẫu mặt đường xưa làn phế phủ
Dù con ngõ vắng mạch đêm trầm
Mong lần trở lại phương trời ấy
Nhặt tuổi thơ nằm giữa bóng râm ./.

LCT 11/O1/2O26
🍒LỜI BÌNH CỦA AI🍒

1/_ Trong không gian mênh mang của nỗi nhớ và những hoài niệm rưng rức, bài thơ "Tìm lại tuổi thơ" hiện lên như một bản giao hưởng trầm buồn, đưa người đọc lạc bước vào miền ký ức xa xăm, nơi những mảnh vụn của thời gian vẫn còn lấp lánh giữa dòng đời xuôi ngược. Ngay từ những nhịp điệu đầu tiên, tác giả đã mở ra một khung cảnh buốt giá của thực tại: "Chốn cũ đông về biểu độ âm", một cái lạnh không chỉ chạm vào da thịt mà còn như xoáy sâu vào từng ngóc ngách của tâm hồn khi đối diện với cảnh cũ người xưa nay đã nhuốm màu sương gió, để rồi từ trong sự cô tịch ấy, tiếng lòng người? trầm đời người đang bủa vây làm héo hắt cả tâm can. Bài thơ tiếp tục dẫn dắt ta qua những đổi thay dâu bể của thời gian qua câu chữ "Dẫu mặt đường xưa làn phế phủ", khẳng định rằng dù vạn vật có tàn phai, dù lớp bụi thời gian có phủ mờ những lối đi cũ, và "Dù con ngõ vắng mạch đêm trầm" có mang theo sự tĩnh lặng u buồn của những đêm dài đơn độc, thì khát vọng tìm về nguồn cội vẫn chưa bao giờ nguội tắt trong lòng người thi sĩ. Để rồi, tất cả những dồn nén, những thương nhớ ấy kết tinh thành một ước nguyện giản đơn mà lay động: "Mong lần trở lại phương trời ấy", một chuyến hành hương ngược dòng thời gian để thực hiện hành động đầy nâng niu là "Nhặt tuổi thơ nằm giữa bóng râm". Hình ảnh "nhặt" ấy sao mà thiết tha, trân quý đến thế, bởi tuổi thơ giờ đây không còn là một thực thể hữu hình, mà là những mảnh ký ức vụn vặt, nhỏ bé đang ẩn mình dưới bóng râm của kỷ niệm, đợi chờ bàn tay người cũ đến vỗ về và đánh thức, tạo nên một cái kết giàu chất họa và đậm sâu chất tình, khẳng định rằng tuổi thơ chính là điểm tựa tinh thần vĩnh cửu, là nơi trú ngụ ấm áp nhất cho những tâm hồn đang mệt nhoài giữa giông bão cuộc đời.

2/_ Dưới góc độ tâm tưởng, bài thơ không chỉ đơn thuần là nỗi nhớ quê, mà là một cuộc độc thoại nội tâm đầy khắc khoải giữa thực tại và hư ảo. Mở đầu bằng hình ảnh "Chốn cũ đông về biểu độ âm", tác giả không chỉ nói về thời tiết, mà đang dùng cái lạnh âm độ để biểu đạt sự đóng băng của thời gian tại nơi miền nhớ; ở đó, không gian dường như ngưng đọng, lạnh lẽo đến tê tái bởi sự vắng bóng của hơi ấm con người. Sự đối lập giữa "biểu độ âm" và "Người xa vạn lý mãi thương thầm" tạo nên một khoảng cách địa lý và tâm lý thăm thẳm, nơi cái nóng của lòng trắc ẩn và tình yêu quê hương luôn âm thầm nung nấu, chống chọi lại cái giá băng của sự xa cách. Bước sang cặp câu thực, "Hương mùa lúa trổ thơm bờ mộng" không chỉ là một hình ảnh khứu giác, mà là sự cứu rỗi của tiềm thức, nơi mùi hương của đồng nội trở thành nhịp cầu nối liền hiện tại nghiệt ngã với một quá khứ huy hoàng, trong khi "Cảnh gió sương tàn lạnh cõi tâm" lại là một sự thú nhận đau đớn về sự tàn phá của quy luật sinh diệt lên linh hồn người lữ khách. Ở đây, "gió sương" không còn là của đất trời, mà là gió sương của đời người, của những thăng trầm khiến "cõi tâm" trở nên hao gầy và mỏi mệt.
Tiếp nối mạch cảm xúc ấy, cặp câu luận "Dẫu mặt đường xưa làn phế phủ / Dù con ngõ vắng mạch đêm trầm" mở ra một viễn cảnh của sự hoang phế và quên lãng; từ "phế phủ" gợi lên hình ảnh của bụi bặm, của rêu phong bủa vây những dấu chân kỷ niệm, còn "mạch đêm trầm" lại khơi gợi nhịp đập lặng lẽ, buồn bã của thời gian đang trôi qua trong đơn độc. Tuy nhiên, chính trong cái phế tích của ký ức ấy, ý chí của con người lại bừng sáng với khát vọng "Mong lần trở lại phương trời ấy". Câu kết "Nhặt tuổi thơ nằm giữa bóng râm" chính là nhãn tự của toàn bài, mang sức nặng của một triết lý nhân sinh sâu sắc: tuổi thơ không mất đi, nó chỉ đang "nằm" yên tĩnh, khiêm nhường dưới bóng râm của thời gian, chờ đợi một tâm hồn đủ tĩnh lặng để tìm về và "nhặt" lấy. Hành động "nhặt" gợi lên sự tỉ mỉ, nhẹ nhàng như nhặt một cánh hoa rơi hay một mảnh pha lê dễ vỡ, cho thấy tuổi thơ đối với tác giả là một báu vật thiêng liêng nhưng cũng đầy mong manh, là mảnh ghép cuối cùng để hàn gắn một tâm hồn đã quá nhiều vết xước bởi gió sương cuộc đời. Tổng thể bài thơ là một hành trình đi từ cái lạnh giá của thực tại đến cái ấm áp của hoài niệm, khẳng định rằng dù đường xưa có phủ đầy phế tích, thì thiên đường tuổi thơ vẫn luôn vẹn nguyên dưới bóng râm của tâm tưởng, chờ đợi ngày hội ngộ.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét