VINHTHIENTUONG.BLOGSPOT.COM HÂN HẠNH CHÀO ĐÓN CÁC BẠN !

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2026

CHẲNG CÒN NHAU


"Có những cuộc chia ly không báo trước, nhưng cũng có những nỗi buồn đã được dự báo ngay từ lúc nắng đuổi nàng xuân. Khi thời gian chuyển tiết, lòng người cũng tự mình 'khuân' lấy những dư hương còn sót lại bên thềm. Chẳng còn nhau, là khi phố vẫn đông nhưng lòng hoa đã lạnh..."

CHẲNG CÒN NHAU


Hôm rồi nắng giận đuổi nàng xuân
Nghĩ đến ngày vui chẳng hợp quần
Chán bữa giao thời không kẻ đợi
Lo trời chuyển tiết một mình khuân
Lòng hoa lạnh buổi về ngang phố
Nẻo mộng buồn khi bước giữa tuần
Rượu tiễn hương còn đang bám cửa
Nhưng hờn cuộc sống bể trầm luân ./.

LCT 18/O3/2O26


LỜI BÌNH


“Chẳng Còn Nhau” là một bài thơ mang âm hưởng trữ tình – triết lý, triển khai trên nền cảnh chuyển mùa để biểu đạt trạng thái chia lìa và cô độc của con người trước những biến động của đời sống. Ngay từ câu mở đầu “Hôm rồi nắng giận đuổi nàng xuân”, tác giả đã sử dụng phép nhân hóa giàu sức gợi, biến thiên nhiên thành một câu chuyện có tình cảm. Hình ảnh “nắng giận” và “nàng xuân” không chỉ diễn tả sự chuyển mùa, mà còn hàm ý về một cuộc rạn vỡ, một sự xô đẩy khiến cái đẹp và niềm vui phải rời đi. Câu thơ mở ra một không gian vừa có hình, vừa có tình, tạo nền tảng cảm xúc cho toàn bài.
Từ cảnh, bài thơ chuyển dần sang tình. Hai câu thực “Chán buổi giao thời không kẻ đợi / Lo trời chuyển tiết một mình khuân” thể hiện rõ nét tâm trạng cô đơn của chủ thể trữ tình trong thời khắc đổi thay. Các cặp ý đối nhau khá chỉnh: “chán” đối “lo”, “giao thời” đối “chuyển tiết”, “không kẻ đợi” đối “một mình khuân”, qua đó làm nổi bật cảm giác trống vắng và gánh nặng nội tâm. Đặc biệt, chữ “khuân” tạo ấn tượng mạnh bởi tính cụ thể và sức nặng của hành động, khiến nỗi buồn không còn mơ hồ mà trở thành một gánh vác hữu hình, một áp lực mà con người phải tự mình đảm đương.
Hai câu luận mở rộng cảm xúc từ nội tâm ra cảnh vật: “Lòng hoa lạnh buổi về ngang phố / Nẻo mộng buồn khi bước giữa tuần”. Hình ảnh “lòng hoa lạnh” gợi sự tàn phai, trong khi “về ngang phố” và “bước giữa tuần” lại mang màu sắc đời thường, tạo nên sự giao thoa giữa thi vị cổ điển và nhịp sống hiện đại. Nhờ đó, nỗi buồn không chỉ là cảm xúc cá nhân mà còn trở thành một trạng thái quen thuộc trong đời sống, len lỏi vào từng bước đi, từng khoảng thời gian bình dị.
Đến hai câu kết, bài thơ khép lại bằng dư âm và suy niệm: “Rượu tiễn hương còn đang bám cửa / Nhưng hờn cuộc sống bể trầm luân”. Tác giả không miêu tả trực tiếp cuộc chia tay, mà gợi qua “hương còn bám cửa” – một chi tiết tinh tế, giàu tính gợi cảm. Đó là cái còn lại sau khi tất cả đã qua: không phải con người, mà là dấu vết của ký ức. Từ nỗi buồn riêng, câu thơ cuối nâng lên thành cảm thức về đời sống, nơi con người nhỏ bé trước vòng xoáy “trầm luân”.
Tổng thể, “Chẳng Còn Nhau” giữ được mạch cảm xúc liền lạc từ cảnh đến tình rồi đến suy tưởng. Ngôn ngữ thơ có sự kết hợp giữa nét cổ điển (vần điệu, cấu trúc đối) và chất đời thường (hình ảnh gần gũi, thời gian cụ thể), tạo nên một giọng điệu vừa trang nhã vừa chân thực. Đặc biệt, câu mở đầu mang nhiều “thần”, đóng vai trò như điểm tựa cảm xúc, dẫn dắt toàn bộ bài thơ. Dù còn vài chỗ mang tính khái quát quen thuộc, bài thơ vẫn gây ấn tượng bởi sự chân thành trong cảm xúc và khả năng biến những rung động riêng thành một nỗi niềm có tính phổ quát.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét