Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018

NHẶT NẮNG HOÀNG HÔN



NHẶT NẮNG HOÀNG HÔN
(Lỗi bình đầu)

Mảnh nắng chiều hoang rụng ngõ buồn
Ai ngồi nhặt mãi bóng hoàng hôn
Tình len kẽ mắt sầu chao mộng
Lệ đẫm bờ mi chảy thấm hồn
Bản tấu bay vào khoang vũ trụ
Manh đời rớt giữa miệt càn khôn
Màu xanh của đất toàn sương mịn
Nhỏ thẫn thờ nghe trống ngực dồn ./.

LCT 13/03/2018


BÀI HỌA :
*****
Truong Thanh Son 
VỤN VỠ CUNG ĐỜI

Chiều phai nắng dạ ngẩn ngơ buồn
Nhớ nẻo xưa… cùng những nụ hôn 
Kỷ niệm êm đềm len giữa trí
Tình ân rực rỡ thắm trong hồn
Đâu ngờ bể ái đầy mê dại
Cứ tưởng yêu rồi sẽ rạng khôn
Vụn vỡ lâu đài… ai bỏ phế
Hồn loang uất hận khổ đau dồn

Dạ Thế Nhân Thanh Sơn 
*****
Nguyễn Châm 
VẲNG NHỊP CHUÔNG BUỒN

Tàn đêm vẳng lại tiếng chuông buồn 
Tiếc thuở luôn nồng những nụ hôn 
Khóc kẻ tình si chìm ngõ mộng 
Sầu đêm giấc cảm dạo linh hồn 
Người xa nẻo cũ như còn dại 
Phận gửi kinh cầu đã mất khôn 
Thức giữa mành đen dòng bỉ cực 
Mà nghe khắc khoải nhịp tim dồn

Nguyễn Châm - 130318
*****
Đinh Vĩnh Long 
TÍM LẠNH HOÀNG HÔN
Gác lạnh mình ta ủ nỗi buồn
Còn đâu sáng ẵm với chiều hôn
Mưa tràn xối xả lòng kinh ngạc
Sấm dội ầm vang đã hoảng hồn
Một chút kìm lòng cho bớt dại
Vài giây bỏ giận cũng là khôn…?
Nhưng rồi cả nể đành ôm hận
Để tháng ngày qua ngực thở dồn
Đinh Vĩnh Long.
*****
Trung Nhẫn 
RỤNG RƠI 
Từng ôm lá đổ gợi u buồn 
Thả xuống hiên đời những nụ hôn 
Mãi kể thu về tan tác mộng 
Hoài mong hạ đến thẩn thơ hồn
Đôi lần úa bởi cù cưa dại
Mấy thủa xanh vì nũng nịu khôn
Lặng lẽ trong màn sương buổi tối 
Bình minh giấu tủi rụng rơi dồn

TRUNG NHẪN 13/3/2018
*****

HỒI TƯỞNG 
Chiều đông khắc khoải dạ chao buồn 
Tưởng đến duyên nồng những nụ hôn 
Nghĩa nhỏ hôm nào trao thắm đượm 
Tình ta dạo ấy trải mê hồn 
Còn đây tuổi ngọc hờn không khéo 
Vẫn đó niên thời giận chẳng khôn 
Kỷ niệm xưa mà như sống mãi 
Cùng bao nỗi nhớ lại đang dồn 
Ban Ngo Duc 13/3/2018
*****
Tòng Trần 
PHẬN HẨM

Chiều nghiêng giọt nắng để tim buồn 
Mãi đợi đêm về gửi chiếc hôn 
Ngỡ ái triền miên tròn tuổi mộng
Ngờ duyên mải miết trọn tâm hồn
Âm thầm gối lẻ đời đâu quạnh
Lặng lẽ khuê phòng số chẳng khôn
Nỡ khép màn khuya sầu buổi hận
Đành cho phận hẩm nẫu canh dồn. 
13/3/2018.
*****
Huan Tran 
SUY TƯ 

Chiều Loang tím cả nỗi u buồn 
Giả dối khi vừa đẫm nụ hôn 
Lắm buổi ê chề tan cõi mộng 
Nhiều khi thất vọng nẫu tâm hồn 
Mê cuồng đuổi bóng âu người dại 
Mãn nguyện an lòng ấy kẻ khôn 
Chạnh nghĩ gian trần như khói tỏa 
Lòng đau... giục giã trống canh dồn ./.
_______Huan tran 13-03-2018
*****
Đối họa cùng các thi hữu
KHÔNG CÒN GÌ ĐỂ NHỚ

Giữa nắng chiều rơi bản nhạc buồn
Cung sầu khép lại những lần hôn
Niềm đau bỗng cạn trong tầm mắt
Nỗi khổ chìm sâu tận đáy hồn
Đã thế thôi đành chôn tuổi dại
Thay vì phải đợi lấy ngày khôn
Màu mơ vẫn đó dòng thơ nhạt
Của những lần thương nhớ dập dồn ./.


LCT 13/03/2018
*****



Hữu Thiên 
ĐÓI LẠI ĐÓI

Chờ khuya khẽ động ả rên buồn
Dỗ gọt nhưng nàng chẳng thích hôn
Ngóng cả đêm dài như vỡ mộng
Chờ nguyên buổi tận muốn banh hồn
Hờn co cẳng gác bà la dại
Lẫy kéo tay mò mụ chửi khôn
Đã đói lâu ngày nay phải nhịn
Nằm nghe nó giục những cơn dồn..!

NL 13/03/2018
****************
Dư Âm 
CHIỀU BUÔNG!
Chiều buông quạnh quẽ xuyến xao buồn,
Bỗng thẩn thơ ngầm luyến nụ hôn!
Bởi thấy tình vơi rời rã mộng,
Vì nghe ái nhạt lửng lơ hồn!
Ơ hờ những tưởng chưa hề khéo,
Hoặc giả không chừng thiếu lẽ khôn!
Khắc khoải tơ hồng sao dễ dập,
Nồng ân tẻ lạnh khó khăn dồn!!!

2 nhận xét :

  1. Bài thơ thật tình, thật mượt...
    DVD thưởng thức...
    DVD sang thăm nhà, mở hàng bài thơ mới, chúc anh mãi miên man với thơ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn DVD nhiều . Chúc bạn luôn vui hạnh phúc đong đầy nhé !

      Xóa

. Lên Trên! Xuống Dưới!