VINHTHIENTUONG.BLOGSPOT.COM HÂN HẠNH CHÀO ĐÓN CÁC BẠN !

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

LỐI CHIỀU

"Lối xưa giờ đây chỉ còn là nắng lửa và khói đọng, cảnh vật dẫu tàn tạ nhưng lại mang một vẻ đẹp buồn đến nao lòng. Tôi gửi lại nơi đây một chút tâm tư về sự tan hợp, về một 'Lối Chiều' hoang hoải, nơi cái tĩnh lặng bên ngoài chẳng thể che giấu nổi những con sóng lòng đang cuộn chảy phía bên trong."

LỐI CHIỀU


Trở lại tìm em giữa lối chiều
Con đường lửa nắng hạ vừa thiêu
Bờ xơ xác cỏ gầy thân phượng
Bãi nhạt nhoà mây cản bóng diều
Ngắm dãy cây tàn sân cỏ rụng
Trông làn khói đọng mảnh lều xiêu
Hoàng hôn ghé cửa màu hoang vỡ
Một cõi bình yên sóng đảo triều ./.

LCT 11/O5/2O26

LỜI BÌNH: KHOẢNG LẶNG GIỮA HOÀNG HÔN HOANG VỠ

Đọc "Lối Chiều", ta như bước vào một bức tranh thủy mặc nhưng được vẽ bằng gam màu rực cháy của nắng hạ và màu xám xịt của sự tàn phai. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của một người trở về chốn cũ, mà còn là một bản nhạc trầm buồn về sự vô thường.
1. Nỗi niềm "Trở lại" giữa dư vị nắng gắt
Mở đầu bài thơ bằng hai chữ "Trở lại", tác giả gợi lên một hành trình ngược dòng ký ức. Thế nhưng, đón chờ người đi không phải là sự tươi mới mà là:
"Con đường lửa nắng hạ vừa thiêu"
Hình ảnh "lửa nắng" và động từ "thiêu" cho thấy một sự khắc nghiệt đến cháy bỏng. Cái nắng tháng Năm không chỉ thiêu đốt cảnh vật mà dường như đang thiêu rụi cả những hy vọng xanh màu của ngày cũ.
2. Sự rệu rã của cảnh vật
Phần thực và luận của bài thơ được tác giả khắc họa qua những tính từ đầy sức gợi: xơ xác, gầy, nhạt nhòa, tàn, xiêu.
Cặp câu thực: "Bờ xơ xác cỏ gầy thân phượng / Bãi nhạt nhòa mây cản bóng diều". Con người đi tìm kỷ niệm nhưng chỉ thấy sự tiều tụy. Cánh phượng không còn thắm, cánh diều không còn bay cao vì bị "mây cản". Một sự bế tắc, ngăn trở hiển hiện trong từng không gian.
Cặp câu luận: Tầm mắt mở rộng ra sân cỏ, mảnh lều. Hình ảnh "khói đọng" bên "lều xiêu" gợi lên một sự cô liêu, tàn tạ đến nao lòng. Cảnh vật như đang tan rã, không còn sức sống.
3. Cái kết: Sự đối nghịch giữa ngoại cảnh và tâm cảnh
Khép lại bài thơ là một hình ảnh đầy ám ảnh:
"Hoàng hôn ghé cửa màu hoang vỡ
Một cõi bình yên sóng đảo triều"
Khi hoàng hôn – khoảnh khắc cuối cùng của ngày – buông xuống, nó mang theo "màu hoang vỡ". Đáng chú ý nhất là câu kết: "Một cõi bình yên sóng đảo triều". Đây là một nhãn tự đắt giá. Tại sao "bình yên" mà lại có "sóng đảo triều"?
Có lẽ, cái "bình yên" ở đây là sự tĩnh lặng đến đáng sợ của một tâm hồn đã đi qua giông bão, đã chấp nhận sự tan vỡ. Nhưng sâu trong lòng, những con sóng lòng (đảo triều) vẫn đang cuộn trào, nhức nhối khi đối diện với thực tại phũ phàng.
Tổng kết nghệ thuật
Ngôn ngữ: Điêu luyện trong việc sử dụng các từ láy và động từ mạnh.
Hình ảnh: Đối lập gay gắt giữa cái nóng (lửa nắng) và cái lạnh (khói đọng, hoàng hôn), giữa tĩnh và động.
Cảm xúc: Một nỗi buồn đẹp, buồn nhưng không bi lụy, mà là cái buồn của sự chiêm nghiệm sâu sắc về nhân sinh.
"Lối Chiều" thực sự là một nốt trầm mặc niệm cho những gì đã mất, một lời tự tình với cô đơn mà bất cứ ai từng trải cũng sẽ tìm thấy mình trong đó.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét