Thứ Năm, 31 tháng 12, 2015

VÔ CẢM



VÔ CẢM

Ngồi buồn vuốt sợi tóc mây bay
Thấy bóng xuân qua vội một ngày
Gót dẫm bùn đen đời nghiệt ngã
Chân càn bụi đỏ sống cuồng quay
Bàn tay nặng trĩu lời đay nghiến
Ánh mắt ưu tư nỗi đọa đày
Trước cửa còn không loài cỏ dại 
Bên thềm ai đứng chẳng hề hay ./.


-------------@@@@@-----------------

DÒNG TRÔI

Miên man đứng trước cửa hiên nhà
Ngắm bóng xuân tình lại xót xa
Vạt nắng hoàng hôn ghìm điệu nhạc
Bóng chiều tắt lịm đắm lời ca
Nhìn lên mái tóc làn sương phủ
Ngó xuống bàn chân dấu vạn kha
Chợt thấy cuộc đời trôi vội vã
Trăm năm một thoáng thế thôi mà ./.

Lê Cảnh Tiến
31/12/2015

BÀI HỌA :


LẠNH CHIỀU
Lặng ngắm chiều rơi cánh nhạn bay
Tà dương tắt nắng khép xong ngày
Nương dâu hệ lụy lòng phiền chướng
Bãi bể hồng trần dạ não quay
Bước mỏi cơn mê bao lận đận
Chân chồn mộng đắm mấy lưu đày
Ơ kìa bóng ngã chiều đông đến
Gió thổi qua thềm lạnh mới hay!!!
Bách tâm Minh Tuệ


RỤNG NGÀY
Tóc quyện mây vờn điệp trắng bay
Chiều nghiêng phía núi tiễn đưa ngày
Cời đau góp gió trời giông nổi
Cuộn nhớ khơi triều biển sóng quay
Bởi nghĩ cuối hầm vui rộn sáng
Mà cam đầu ngõ khổ nan đày
Hoa tàn theo nhánh trêu ngươi rụng
Bất đáo tương phùng Xuân có hay ?!
Lý Đức quỳnh 31.12.2015 

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

DỐI GIAN



DỐI GIAN
(Thuận ngịch độc vần ôi)

Môi mép rã rời mộng dạt trôi
Nhớ ai rằng nhớ mãi yên ngồi
Đôi ngày rẽ bến buông thuyền thả
Một bữa chia tình bỏ nước xuôi
Tôi phải chẳng buồn khi dạ buốt
Họ không hờn giận lúc lòng bôi
Rồi đêm lỡ hẹn còn đâu biết
Côi bóng cuộn chiều để vậy thôi ...


Thôi vậy để chiều cuộn bóng côi
Biết đâu còn hẹn lỡ đêm rồi
Bôi lòng lúc giận hờn không họ
Buốt dạ khi buồn chẳng phải tôi
Xuôi nước bỏ tình chia bữa một
Thả thuyền buông bến rẽ ngày đôi
Ngồi yên mãi nhớ rằng ai nhớ
Trôi dạt mộng rời rã mép môi ./.

Lê Cảnh Tiến

30/12/2015


BÀI HOA :


ĐÀNH THÔI
(Thuận nghịch độc)
Môi mềm đắng vị để ngày trôi
Dối gạt tình nhân nghĩ đứng ngồi
Đôi bóng lẻ thuyền mây nước nổi
Rẽ đường chia mộng gió trăng xuôi
Tôi về lắng đọng lời ân ái
Họ đến vui mừng chén tửu bôi
Rồi cách biệt nhau đời lỡ gặp
Côi lòng ngoảnh mặt cũng đành thôi.
&
Thôi đành cũng mặt nghoảnh lòng côi
Gặp lỡ đời nhau cách biệt rồi
Bôi tửu chén mừng vui đến họ
Aí ân lời đọng lắng về tôi
Xuôi trăng gió mộng chia đường rẽ
Nổi nước mây thuyền lẻ bóng đôi
Ngồi đứng nghĩ nhân tình gạt dối
Trôi ngày để vị đắng mềm môi./.
30/12/2015

BÀI ĐỐI HỌA 
với Tiểu Linh Tôn


TUYỆT TÌNH
(Thuận nghịch độc)

Môi đắng vị đời phận nỗi trôi
Dối gian lời mãi đếm đong ngồi
Đôi lòng rẽ sóng lùa mây ngược
Lẽ bóng chia thuyền thả gió xuôi
Tôi tớ oán hờn duyên phận bỏ
Hắn tao phiền muộn nghĩa tình bôi
Rồi đây vắng hẹn hò đưa đón
Côi cút nỗi buồn cũng thế thôi ...
...................@@@@...................


Thôi thế cũng buồn nỗi cút côi
Đón đưa hò hẹn vắng đây rồi
Bôi tình nghĩa muộn phiền tao hắn
Bỏ phận duyên hờn oán tớ tôi
Xuôi gió thả thuyền chia bóng lẽ
Ngược mây lùa sóng rẽ lòng đôi
Ngồi đong đếm mãi lời gian dối
Trôi nỗi phận đời vị đắng môi ./.

Lê Cảnh Tiến
30/12/2015





Thứ Ba, 29 tháng 12, 2015

ĐUA XE



ĐUA XE

Bốn phía đồng xanh lúa trải vàng
Đường thì mới mở rộng thênh thang
Người thưa thẳng cánh lên ga xiết
Phố vắng buông tay xếp bỏ càng
"Mát mặt anh hùng khi lướt gió"
Xanh mày kẻ sĩ lúc quay ngang
Thần men hả họng nằm trơ trẽn
Giã biệt em ơi cõi địa đàng ./.


Lê Cảnh Tiến
29/12/2015

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015

MẮT CHIỀU



MẮT CHIỀU

(Liên hoàn)




Nhiều hôm ngớ ngẫn cứ nhìn xa
Vạt nắng hoàng hôn đậu trước nhà
Tóc đã lem màu vôi bạc trắng
Mắt thì nhạt bóng đám mây pha
Buồn khi tuổi tác đang rời đỉnh
Nhớ lại già nua đã xuống đà
Mấy thuở xuân chờ nhưng chẳng hẹn
Để rồi tiếc mãi những ngày qua ...

********


Mãi những ngày qua chỉ một người
Vui buồn sướng khổ trải lòng chơi
Đang khi nụ thắm không vui đón
Đến lúc môi khô lại hé cười
Mở miệng e tình đang rệu rã
Im lời có nghĩa đã tàn hơi
Người quen chiếc gối màu rêu úa
Còn hắn xem ra lắm kẻ mời...

********

Lắm kẻ mời nên mới ra tay
Gối đó tình đây trải xuống này
Chẳn lẽ đôi đồng thôi khỏi đếm
Vui buồn mấy trự chẳng cần quay
Chiều nay phố chợ người như nấm
Tối ở miền quê ngợm một bầy
Vét sạch của nhà chơi xả láng
Đêm về mụ hỏi bảo rằng bay...

********

Rằng bay nên lại nói vu vơ
Hỏi kỹ xem ra cứ ỡm ờ
Mặt ngáo như là anh ngựa đói
Mày ngơ giống hệt chú nai tơ
Thì ra hảo ngọt nên siêng lội
Đúng vậy ham ngon để vỡ bờ
Chân yếu lưng còng ưa thú dữ
Đêm về sắc thái cứ lơ mơ ...

********

Lơ mơ như thể mấy người say
Bước thấp bước cao cối với chày
Nửa sạc nhấc mình lên hết nỗi
Một hồi rã rượi cả đôi tay
Thần men hổ trợ nào thêm mấy
Dược quý đưa vô cũng một ngày
Chẳng phải thích gì thì được nấy
Canh đời học mãi chẳng hề hay...

********

Mãi chẳng hề hay cuối cuộc đời
Thân tàn ma dại chỉ vì chơi
Mon men quán xá ngày hai buổi
Lặn lội công viên kiếm một người
Góc vắng môi vờn môi đỏ chói
Khu vườn mộng đắm mộng vàng tươi
Ngày qua nắng trải hồn chưa tỉnh
Rã rượi tàn đêm chẳng nỗi cười ...

********

Chẳng nỗi cười đâu vốn lạc loài
Bây giờ sợ cảnh rét giêng hai
Tay ôm gối xếp run bần bật
Mắt nhắm môi khô thấy mệt nhoài
Lẫn thẩn loạn hồn quanh mái rạ
Bơ phờ đãng trí dạo vườn khoai
Chiều đông mới thấy lòng tê tái
Lững thững như ông chín chục ngoài ...

********

Chín chục ngoài chưa đã muốn bò
Đêm về lại để vợ con lo
Ho hen giống hệt bô thông khói
Tiếng thở y như cặp bệ lò
Mới chợp mắt nằm la hốt hoảng
Vừa mơ màng ngủ ngáy pho pho
Thì ra sức lực dần đi xuống
Má hóp gân trương tựa cổ cò ./.

Lê Cảnh Tiến
28/12/2015


BÀI HỌA :


TÌNH ĐỜI

Lặng ngắm mây ngàn trải chốn xa
Vầng dương đã lặn phía hiên nhà
Đêm nay chén đắng lưng chừng cạn
Sáng bữa men nồng chếch choáng pha
Mới chỉ vài đô thời xuống cấp
Mà thêm mấy cốc lại lên đà
Ai say mặc quách thời ta tỉnh
Ấy thế ngày dài đoạn tháng qua

Ngày qua tháng lại mãi bên người
Dẫu có lạnh lùng vẫn cứ chơi
Những lúc thương hờn vui lẫn giận
Đôi khi buồn bã khóc pha cười
Canh đời vay trả mòn tâm trí
Cuộc sống đua đòi mỏi sức hơi
Giữa cõi trầm luân miền ảo ảnh
Mà vương vấn trải khổ đau mời

Bởi khổ đau mời mới trắng tay
Bình khô rượu cạn suốt đêm này
Năm canh lặng lẽ trầm tư vọng
Sáu khắc mơ hồ ảo diễn quay
Giữa buổi cô đơn mình lẻ bóng
Trong khuya lạc lõng nhạn xa bầy
Tình xưa một thuở còn đâu nữa
Mộng ước hôm nào chấp cánh bay !

Mùa Thu 28/12/15 

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

PHỐ CŨ TÀN ĐÔNG







PHỐ CŨ TÀN ĐÔNG
(Thuận nghịch độc)

Đông tàn phố cũ lối chìm sương
Vắng lặng thềm trăng bóng trải đường
Dong ruỗi bước đời canh rượu nát
Muộn phiền môi đắng chén quỳnh tương
Dòng xuôi nước đẩy thuyền ôm sóng
Ngõ chạm mây lùa gió rã hương
Trong đục bến tình đêm hẹn lỡ
Đong sầu gối lạnh thấm chiều thương ...


------------------@@@@@--------------

Thương chiều thấm lạnh gối sầu đong 
Lỡ hẹn đêm tình bến đục trong
Hương rã gió lùa mây chạm ngõ
Sóng ôm thuyền đẩy nước xuôi dòng
Tương quỳnh chén đắng môi phiền muộn
Nát rượu canh đời bước ruỗi dong
Đường trải bóng trăng thềm lặng vắng
Sương chìm lối cũ phố tàn đông ./.

Lê Cảnh Tiến
26/12/2015

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2015

MỘT GÓC ĐỜI




MỘT GÓC ĐỜI
( Tứ đối )

Ngơ ngác đàn chim lượn hững hờ
Êm đềm bóng nhạn đảo miền mơ
Ong vờn khóm lá ngày thu tới
Ve rộn hàng tre buổi hạ chờ
Én mộng tìm xuân về kết tổ
Yến sào đợi nắng sưởi trăng thơ
Om sòm tiếng sóng trào trên bãi
Lặng lẽ làn mây lặn dưới bờ ./.


Lê Cảnh Tiến
25/12/2015

BÀI HỌA :

 
TIẾNG ĐÊM
( Tứ đối )


Bâng khuâng trước ngõ điệu ru hờ
Thấp thoáng sau rèm ánh nguyệt mơ
Vọng lại cung đàn đêm luyến nhớ
Đưa về tiếng nhạc buổi mong chờ
Tim yêu thuở nọ dìm men đắng
Dấu ái hôm này chạm nốt thơ
Lặng đếm canh dài bên gối chiếc
Thầm nghe sóng vỗ giữa đôi bờ !


Mùa Thu 25/12/15

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

CHIỀU ĐÔNG



CHIỀU ĐÔNG
(Thuận nghịch độc)

Vàng hoa cúc thắm nở quanh vườn
Khói quyện mây buồn thấm giọt sương
Băng giá ngập chìm đêm hẹn lỡ
Gió mưa vùi dập mộng chiều thương
Trăng mờ bến bỏ người xa chốn
Nước đọng bờ quên kẻ vắng đường
Ngang trái nỗi đời trêu phận số
Sang hèn chẳng biết dẫu lòng vương ...


Vương lòng dẫu biết chẳng hèn sang
Số phận trêu đời nỗi trái ngang
Đường vắng kẻ quên bờ đọng nước
Chốn xa người bỏ bến mờ trăng
Thương chiều mộng dập vùi mưa gió
Lỡ hẹn đêm chìm ngập giá băng
Sương giọt thấm buồn mây quyện khói
Vườn quanh nở thắm cúc hoa vàng ./.

Lê Cảnh Tiến
21/12/2015

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

MƯA




MƯA

Mưa lại dỗi hờn riêng với ta
Mưa đêm hôm ấy cũng như là
Mưa cho nỗi nhớ sầu rơi lả
Mưa để ai buồn khóc í a
Mưa nhạt màu môi chiều bóng ngã
Mưa phai sắc phấn buổi mây tà
Mưa rơi tiễn biệt tình đôi ngã
Mưa ướt đôi lòng khi mới xa ...


Lê Cảnh Tiến
19/12/2015

Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

NỖI LÒNG




NỖI LÒNG
(Nđt)

Về thăm chốn cũ buổi chiều đông
Gió thổi bờ nương chạm khẽ lòng
Khói tỏa bên hè lơ lững cuộn
Mây lùa trước cửa nỗi niềm đong
Vườn rau mẹ tỉa còn xanh lá
Rẫy sắn cha trồng lại trổ bông
Mấy cội mai già hoa vẫn nở
Nhưng người mất biệt trở về không ?


Lê Cảnh Tién
18/12/2015

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

CÒN GÌ CHO NHAU



CÒN GÌ CHO NHAU

Em về khi nắng chiều loang
Mình ta ngồi đếm tiếng đàn lẻ loi
Đếm câu thơ viết nửa vời
Đếm từng chiếc lá vàng rơi cuối bờ


Gom chiều những bước chân ngơ
Gom đêm với những đợi chờ dối gian
Gom mây phủ bến trăng ngàn
Gom làn sương trắng đêm tràn gối mơ

Nhặt tình từ cõi hư vô
Nhặt yêu thương giữa xô bồ thế gian
Nhặt câu luyến ái phủ phàng
Nhặt từng hơi thở trong làn gió đêm

Hong khô giọt nước mắt mềm
Từ khi chăn gối muộn phiền đến nay
Xếp ngày vào giữa bàn tay
Lục tìm quá khứ đọa đày đời nhau

Ném buồn xuống đáy vực sâu
Ném câu kinh buổi nguyện cầu lứa đôi
Ném đêm sám hối chung ngồi
Ném ngày tháng với dòng trôi đời mình ...

Lê Cản Tiến
16/12/2015

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

TÌNH ĐÔNG



TÌNH ĐÔNG
(Nđt)

Âm lòng vắng bặt hỏi tìm đâu
Bếp lửa tình yêu đã cạn dầu
Thuở ấy ân nồng thơ lãng mạn
Bây giờ nghĩa nhạt khổ từng câu
Niềm thương trả lại cùng kinh thánh
Nỗi nhớ vùi trong buổi nguyện cầu
Nhặt những vui buồn ra bến thả 
Theo dòng nước cuộn mãi chìm sâu ./.


Lê Cảnh Tiến
15/13/2015

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

BÓNG DÁNG CUỘC ĐỜI



BÓNG DÁNG CUỘC ĐỜI
(Giao cổ đối)

Trăng tà khuất bóng ngã về tây
Tiếng vạc kêu sương tối lạc bầy
Cha vẫn ru hồn lay chiếc võng
Bóng dừa dỗ giấc mẹ nồng say
Già nua với nỗi sầu đeo đẳng
Quấn chặt niềm đau tuổi héo gầy
Năm tháng mỏi mòn con với nợ
Buông đời như thể trở bàn tay ./.


Lê Cảnh Tiến
13/12/2015

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2015

NGÃ RẼ CUỘC ĐỜI



Họa thơ Quỳnh Lý Đức
NGÃ RẼ CUỘC ĐỜI
(Nđt)

Mãn cuộc vùi thân ở chốn này
Canh đời nghiệt ngã biết nào hay
Đường lên đỉnh thượng không màng tới
Ngõ cụt thiên đường chửa dám bay
Xẻ những vui buồn nâng chén cạn
Chia niềm khổ cực dốc tình say
Trời mây một cõi mình ta lướt
Trả hết trần gian nỗi đọa đày ./.


Lê Cảnh Tiến
8/12/2015

Thứ Năm, 10 tháng 12, 2015

ẢO GHIỀN



ẢO GHIỀN
(Nđt)

Cõi ảo người ơi lắm chuyện ghiền
Mong gì ở đó đợi từng phiên
Tình thơ mấy chữ lo nhào nặn
Nghĩa cử nào hay sợ nói phiền
Bạn hữu chân thành luôn cảm mến
Người dưng ngưỡng mộ gởi lời khuyên
Còn ta vẫn nợ đời vay trả
Ngặt nỗi thời gian khó thỏa nguyền ./.


Lê Cảnh Tiến
10/12/2015

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015

LỜI MẸ



LỜI MẸ 
(Nđt)

Mỏi đợi mòn trông đã héo gầy
Vui buồn gặm nhấm kể từ đây
Trời đông trở lạnh màn mưa ướt
Bếp củi nồng hơi lệ đẫm đầy
Đứa mãi chôn vùi trong lửa đạn
Thằng đang mất biệt giữa ngàn mây
Mình ta với nỗi sầu thiên cổ
Lặng lẽ niềm đau đổ xuống ngày ./.


Lê Cảnh Tiến
7/12/2015

BÀI HOA :

ĐỜI MẸ
(Nđt)
Vườn quê lặng lẽ bóng hao gầy
Mẹ nhốt thân già ở mãi đây
Một ổ hàn liêu lòng ướt sũng
Ngàn năm tẻ vắng dạ thương đầy
Lo niềm tiễn biệt thuyền chao sóng
Khổ nỗi tương phùng bến lạnh mây
Mải miết quay cuồng đêm nuột não
Lèn đau cội nhớ trĩu thêm ngày !
Lý Đức Quỳnh 8.12.2015 

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

ĐÊM HOANG DÃ




ĐÊM HOANG DÃ

Thoạt đầu thân nhiệt khoảng ba mươi
Một lát sau lên nóng cả người
Trước cổng xôn xao bầy khỉ múa
Trong nhà đột qụy cặp đười ươi
Tưởng rằng trúng gió hồn mê tỉnh 
Nhớ lại say hôn hé miệng cười
Thân xác rã rời không mảnh áo
Ta nàng chết giữa đám vườn tươi ...


Lê Cảnh Tiến
7/12/2015

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015

LÒNG EM



LÒNG EM
(Nđt)

Chờ ai mắt lệ mãi lưng tròng
Nặng gánh ân tình nỗi khổ mong
Những tưởng thuyền quay về cặp bến
Nào đâu nước đổ lại xuôi dòng
Người đi cuộn bỏ niềm vương vấn
Kẻ đợi ngồi ôm chuỗi nhớ trông
Quạnh quẽ lời đêm thềm gió trở
Buồn nghe sóng vỗ tận trong lòng ...


Lê Cảnh Tiến
5/12/2015

Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

XA VẮNG



XA VẮNG
(Nđt & độc vận)

Mặt nước hồ thu chảy lững lờ
Mây chiều quấn chặt nửa hồn thơ
Vàng cây lá đổ màn sương vỡ
Sẫm rặng dừa cao mảng khói mờ
Cánh nhạn chen bầy không để lỡ
Con thuyền bỏ bến lạc dòng ngơ
Hoàng hôn phố cũ ngày đông trở
Vắng vẻ lòng nhau lỡ hẹn chờ ./.


Lê Cảnh Tiến
5/12/2015

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

ĐEN BẠC



ĐEN BẠC
(Nđt)

Ngẫm cảnh phù sinh giống mặt đường
Chân đời dẫm đạp nát nhừ tương
Thằng khôn dối quỷ bày mưu sẵn
Kẻ khốn lừa ma chuyện lẽ thường
Nửa bến trần gian đầy tội lỗi
Đôi bờ thế tục rã tình thương
Còn đâu để gọi là nhân ái
Miệng lưỡi người ta quả khó lường ./.


Lê Cảnh Tiến
4/11/201

BÀI HỌA :


NỖI ĐỜI
Ngày đi để dấu lại con đường
Những tưởng chân thành rộng ái tương
Mãi khổ muôn đời câu tất định
Hoài đau vạn tuế pháp vô thường
Thiên đàng hết kỷ còn chưa tận
Địa phủ tàn niên đã ám lường
Bánh vẽ chiêu trò nham nhở cuội
Sao đành oán hận đổi dời thương !
Lý Đức Quỳnh 4.12.2015 

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

THƠ CẠN



THƠ CẠN

(Nđt)

Lỡ để hồn thơ cạn mất rồi
Nghiêng lòng vắt chỉ lệ buồn rơi
Còn đâu dạo đắm hoàng hôn trãi
Cả những lần say vạt nắng rời
Gạn nỗi vui buồn qua tiếng thở
Khơi niềm trắc ẩn giữa làn hơi
Nhiều khi chợt nghĩ tình gian dối
Mộng đã cù̃ng mây muốn đổi dời ./.


Lê Cản Tiến
2/11/2015

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

CÁT BUI ĐỜI TA




CÁT BUI ĐỜI TA
(Nđt)

Cùng em giữ lại nét môi cười
Thuở mới sinh thời lệ đã rơi
Mẹ thả niềm đau vào mép võng
Cha vùi nỗi khổ dưới vành nôi
Trời xanh cuộn khói sầu giăng bủa
Gió lộng lùa mây trãi đỉnh đời
Có những khi thầm mong đổi phận
Nhưng ngày tháng vẫn lạnh lùng trôi ./.


Lê Cảnh Tiến
01/12/2015

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

Tình thơ EM & TÔI



Tình thơ EM & TÔI
(Nđt& lưu thuỷ đối , độc vận)

Nhớ mãi lần trao gởi mộng vàng
Nhưng rồi bỏ lỡ chuyến đò ngang
Giờ đây kẻ dạo miền phiêu lãng
Lại có người đan mảnh phũ phàng
Chỉ tại lòng mơ tình phóng đãng
Hay vì dạ ước cảnh giàu sang
Từ khi đẫm giọt buồn lai láng
Mới hiểu niềm đau cõi địa đàng ./.


Lê Cảnh Tiến
30/11/2015

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

TRĂN TRỞ (Nđt & độc vận)



TRĂN TRỞ
(Nđt & độc vận)

Khập khễnh đường khuya mỏi bước về
Đêm tàn rượu ngấm nửa hồn tê
Còn nghe đọng nỗi sầu nhân thế
Vẫn thấy niềm đau khổ mọi bề
Chớ nghĩ luân thường xâu bọt bể
Đừng xem đạo lý mẫu bùa mê
Quyền cao chức trọng vùi nghi lễ
Bỏ lại đằng sau những thói lề ./.


Lê Cảnh Tiến
29/11/2015

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

DẤU THỜI GIAN



DẤU THỜI GIAN 
(NĐT)

Ngã bóng hoàng hôn trả lại ngày
Men đời mấy giọt nỗi chìm say
Nhìn lên sợi tóc màn sương phủ
Ngoãnh lại bờ vai mảng nám dày
Nắng vãi khu vườn xanh khổ mộng 
Mưa vùi vũng nước đậm màu mây
Tình em chẳng ấm hồn trăng vỡ
Trộn lẫn vui buồn thả gió bay ./.


Le Canh Tien
28/11/2015

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2015

SẦU ĐÔNG



SẦU ĐÔNG

Mấy hạt sương pha loãng giữa trời
Theo làn gió xoáy nhẹ nhàng rơi
Hồng Lâu khói nhạt mờ ven núi
Hoàng Hạc mây tàn cuộn nẻo khơi
Ngắm mảnh trăng chìm se buốt dạ
Nhìn ngôi sao lặn xót xa đời
Người về bến cũ phôi pha sớm
Vắng vẻ bên lòng một nét môi ./.


Le Canh Tien
27/11/2015

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015

DÃ TRÀNG XE CÁT


(Viết Xa luân Ngũ Bộ xong xóa nên viết bài thơ này)
DÃ TRÀNG XE CÁT

Xa luân ngũ bộ thấy mà thương
Vắt kiệt hồn đêm với mộng thường
Gối đẫm mây sầu xa vạn nẻo
Trăng chìm biển lạnh tận ngàn phương
Dòng thơ nhỏ giọt mờ đôi mắt
Nét chữ khô hanh nhạt má hường
Theo dấu dã tràng xe bãi cát
Ai người thấu được nỗi niềm vương ./.


Lê Cảnh Tiến
26/11/2015

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

THƠ & LỰC HẤP DẪN (NĐT)



THƠ & LỰC HẤP DẪN
(NĐT)

Nào đâu phải ngọt giống như đường
Cũng chỉ mơ hồ tựa khói sương
Lắm kẻ điên cuồng toan trãi phận
Bao người quẫn trí định tìm hương
Tàn đêm thả mộng hồn xao xuyến
Mãn buổi ươm tình dạ vấn vương
Nếu giữ lòng yên như biển lặng
Thì đâu ngậm đắng giữa canh trường ./.


Lê Cảnh Tiến
25/11/2015

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

TRỞ VỀ MIỀN CÁT BỤI


TRỞ VỀ MIỀN CÁT BỤI

Khập khiểng đôi chân đến tận mồ
Tiền tài trả lại vũng tham ô
Hoàng hôn lá đổ vàng sân úa
Xế bóng tình bay trắng mặt hồ
Phía trước mây đùn đen cụm khói
Bên đường lửa hạ cháy cành khô 
Miền hoang gió phủ sầu cô quạnh
Mỏi bước mơ không chuyến ngựa thồ ./,

Lê Cảnh Tiến
22/11/2015

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

NHÂN GIAN



NHÂN GIAN

Canh đời bạc bẽo chẳng còn xanh
Thế sự giờ như miếng mẻ trành (*)
Mấy giọt canh thừa không né tránh
Vài ly nước cặn lại đua tranh
Người trên bội nghĩa mong xa lánh
Kẻ dưới vong ân muốn bạo hành
Nhỏ nhặt nhưng nào đâu chịu gánh
Nồi cơm nhảo nhẹt vẫn ưa giành ./.


Lê Cảnh Tiến
21/11/2015
(*) Mẻ trành hay còn gọi là mẻ trèng danh từ mà người miền trung trung bộ thường dùng để chỉ những mảnh vỡ gốm sứ .
. Lên Trên! Xuống Dưới!