Thứ Sáu, 24 tháng 11, 2017

LỐI ĐÊM (Mỹ lục thanh)




LỐI ĐÊM
(Mỹ lục thanh)

Phố nhỏ đèn khuya mãi ngập ngừng
Bãi đời vắng vẻ lệ sầu rưng
Bóng đêm cuộn lẫn làn mây biển
Cảnh mộng vờn quanh trũng gió rừng
Cuộc lữ phong trần đau mỏi gối
Bước tình lãng tử nặng quằn lưng
Nụ yêu chớm nở đành xao lãng
Bởi tiếng đàn ai lặng giữa chừng ./,

LCT 22/11/2017

Thứ Năm, 23 tháng 11, 2017

LỐI VỀ XÓM NHỎ

LỐI VỀ XÓM NHỎ
(Lối cũ vàng hoa sương khói cuộn
Trăng chiều rớt mảnh xuống bờ mê )
(THTK)

LỐI mòn trở lại với lòng quê
CŨ bến đò xưa mỏi bước về
VÀNG dãy tơ tràn treo mép cửa
HOA chùm khế rụng rãi bờ đê
SƯƠNG giăng nẻo vắng vương mành trúc
KHÓi phủ đường khuya vướng điệu thề
CUỘN bãi mây tàn ôm mái rạ
TRĂNG CHIỀU RỚT MẢNH XUỐNG BỜ MÊ ./,

LCT 23112017
BÀI HỌA :
*****

VỀ NƠI XÓM CŨ
LỐI thu viếng lại cảnh làng quê
CŨ nẻo đường xưa bước nhẹ về
VÀNG nắng chiều mơ thơm dậu trúc
HOA cau vườn mộng ngát triền đê
SƯƠNG gieo mái lá vương hiên cúc
KHÓI thả vồng mây nhớ tiếng thề
CUỘN liếp tranh nghèo sầu quấn quýt
TRẮNG CHIỀU RỚT MẢNH XUỐNG BỜ MÊ ./,
Hương Thềm Mây
(GM.Nguyễn ĐìnhDiệm)
23.11.2017

Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

HOANG LÒNG


HOANG LÒNG

Kẻ vẫn mong tìm miếng ngọt ngon
Người đang kiếm chỗ để chui lòn
Khu vườn hắn ở rừng cây mọt
Mảnh đệm em nằm bãi lá non
Hẹn bữa trời êm tình đổi gió
Chờ đêm sóng vỗ mộng lay hồn
Muôn đời cảnh lạ càng hưng phấn
Chẳng lẽ cam đành chịu héo hon ./.

LCT 22/11/2017
BÀI HỌA :
*****

ĐÊM MÙA ĐÔNG 
(Họa nghịch vận)

Chớ nghĩ thu tàn dạ héo hon 
Chiều hoang tím lạnh đến say hồn 
Vườn Thanh rộn rã ngàn hoa thắm
Gối mộng êm đềm cánh hạc non
Mặc kệ đông tràn đêm gió trở 
Màng chi cửa hở bóng trăng lòn
Canh trường mượn bút đề thơ vậy 
Cảnh đẹp sao đành thiếu rượu ngon !

Tường Vân 22/11/17
* Mạ đề

Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017

LỮ KHÁCH CHIỀU

LỮ KHÁCH CHIỀU
(Mỹ lục thanh)

Chỉ mỗi mình ta bước độc hành
Giữa chiều tẻ nhạt gió lùa quanh
Nắng mưa mượn nỗi đời an ủi
Lạnh giá nhờ hương lửa dỗ dành
Góc biển mây tràn vương vãi bọt
Khoảnh trời nắng nhuộm rã rời manh
Phố xưa bỗng gợn màu trăng đỏ
Vỡ mảnh hoàng hôn khói cuộn thành ./.

LCT 21/11/2017


BÀI HỌA :
*****

TÌNH LY KHÁCH 

Mỏi gót đường xa khách viễn hành 
Đây chiều nắng nhạt gió vờn quanh
Vườn xuân lối mộng hoa đưa bước 
Quán cỏ cầu sương rượu sẵn dành
Nửa cuộc phong trần say vất vưởng 
Đôi dòng thế tục ngẫm mong manh 
Nhớ thương trút cạn niềm tâm khảm 
Chẳng biết tình kia có nguyện thành?

Tường Vân 21/11/17

Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO

TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO

Thử nghĩ vui gì chuyện ví von
Rằng ta chỉ ước chữ vuông tròn
Ơn thầy mấy thuở hằng mong trọn
Nghĩa mẹ muôn đời chẳng muốn non
Giữa bến phù vân tình nhỏ mọn
Trong vùng thế tục sử không mòn
Nhân từ mẫu mực cùng nghinh đón 
Phải lẽ đâu nào việc bé con ./.

LCT 20/11/2017

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

ĐÔI BẠN


THƠ MỜI HỌA 
Nhân ngày nhà giáo VN 20/11 - LCT xin chân thànn gởi đến quỳ Thầy Cô đã nghĩ hưu hoặc đang nhiệm sở lời chúc tốt đẹp nhất chúc sức khỏe hanh phúc và thành đạt . 
Nhân đây tôi xin gởi đến các bạn bài thơ nói về hai người bạn đã một thời gắn bó bên nhau ngồi chung trên ghế nhà trường nhưng vì lý do khách quan họ đã chọn cho mình mỗi người một lối đi riêng nhưng cuối cùng thì họ vẫn gặp nhau ở một điểm là tâm hồn qua những lời thơ . Mời các bạn đọc và vui họa . Thân ái !

ĐÔI BẠN

Hai người vẫn có một niềm vui
Nét chữ , đường cưa đủ ngọt bùi
Bạn mãi say cùng trang giấy mỏng
Tôi còn chết bởi nghiệp dùi cui
Nhiều hôm tủi phận nằm ôm gối
Lắm bữa buồn thân lại ngủ vùi
Mượn đỡ đôi dòng thơ ngắn ngủi
Mong bày tỏ được nỗi lòng tui ./.

LCT 19/11/2017

BÀI HỌA :
*****

MÁI TÓC NGƯỜI XƯA 

Em về góp lại những buồn vui
Gói cả tình ai ngọt, đắng, bùi
Nhớ bữa tan trường anh cặm cụi 
Thương chiều nhặt lá nhỏ lui cui 
Hanh hao kỷ niệm ngày thu cuối 
Lặng lẽ thời gian giấc mộng vùi
Mái tóc người xưa giờ điểm bạc 
Mà sầu rụng xuống trĩu hồn tui !

Tường Vân 19/11/17
Đối họa cùng em
BÀI HỌC ĐẮT GIÁ

Không ngờ đến lễ chẳng còn vui
Mẹ hắn vừa đi nỡ bỏ bùi
Giận kẻ vong tình đâu dễ cúi
Đau thằng bội nghĩa dám luồn cui
Ngày đưa nó lại thành duyên rủi
Bữa rước về đây để phận vùi
Mộng vỡ lòng tan người hất hủi
Bây giờ bếp lạnh chỉ mình tui ./.

LCT 19/11/2017
*****
BỎ DỞ

Nghiệp giáo xưa vào chẳng nếm vui
Đành buông bỏ lúc chửa nêm bùi
Nhà nông đã nếp về thui thủi
Đất ruộng theo nề lại cút cui
Ậm ự ngày qua buồn dập xuống
Leo nheo tháng tận khổ chôn vùi
Thời bao cấp ấy như bèo bọt
Cả nước riêng nào chỉ phận tui
Lý Đức Quỳnh 19/11/2017

Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

VẪN MỘT ĐƯỜNG CONG


VẪN MỘT ĐƯỜNG CONG

Nghe chiều gió rụng vỗ bờ sông
Rượu ướp mềm môi chảy vỡ dòng
Chán cõi gian trần ưa trở giọng
Khinh miền thế tục mãi luồn hông
Hồn thơ đã cạn tình chưa nóng
Sóng nhạc tàn canh nghĩa chẳng nồng
Lệ bỗng sôi trào đôi mắt bỏng
Nhưng đời vẫn thế một đường cong ./.

LCT 18/11/2017


BAI HỌA :
*****

ĐÊM VẮNG 

Lá vẫn rơi đầy ở nhánh sông 
Hờn con nước lạ rẽ đôi dòng 
Thu về mấy độ người đâu nhỉ ?
Tuyết đổ bao mùa cậu biết hông ?
Đẫm chén tình say tình vẫn lạnh
Mềm môi rượu chuốc rượu chưa nồng 
Thuyền ai lướt nhẹ đêm thanh vắng 
Để ánh trăng gầy vỡ nét cong !

Tường Vân 18/11/17

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

VẪN CÒN ĐÓ MÙA ĐÔNG

VẪN CÒN ĐÓ MÙA ĐÔNG

Cứ tưởng mùa xuân đã lại gần
Không ngờ giá lạnh mãi quàng chân
Rừng thu nhiệt tỏa sầu xâm lấn
Ngõ hạ hàn phong khổ chiếm phần
Những tối đơn lòng an ủi phận
Bao chiều lẻ bóng vỗ về thân
Nhìn nhau để nhận điều gay cấn
Có lẽ nào đi chẳng ngại ngần ./.

LCT 17/11/2017

BÀI HỌA :
*****

HỮNG HỜ 
(Họa nghịch vận)

Chả ghé thăm nhau bởi ngại ngần 
Khi người bỏ lãng chuyện tình thân
Mấy thu lá rụng hờn duyên kiếp 
Nửa đoạn hoa rơi tủi số phần 
Giấc mộng chiều xuân sầu đẫm gối 
Sông hồ sỏi đá dẫm mòn chân 
Nhớ thương kỷ niệm mềm môi nhớ 
Chợt thoáng như xa cũng chợt gần !

Tường Vân 17/11/17
*****
THAO THỨC
Tàn đêm thao thức nỗi xa gần
Chẳng nợ duyên gì,chân níu chân
Lặng lẽ trăng thề treo khuyết nửa
Lao xao biển hẹn vỗ riêng phần
Quyên hoài thả tiếng đau mòn kiếp
Cuốc mãi buông lời xót tủi thân
Đã mấy thu rồi hoang hoải mộng
Thầm mơ sóng nước lại trong ngần
Lý Đức Quỳnh

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

BIỆT LY

Họa thơ Lý Đức Quỳnh
BIỆT LY

Từ ly có nghĩa xẻ đôi lòng
Lại những đêm về bỏ nhớ mong
Kẻ chọn niềm vui cùng rẫy lúa
Người quên nỗi nhớ ở nương đồng
Qua mùa nắng hạn vùi mưa rã
Đợi bữa thu tàn thả gió rong
Chợt nghĩ tình như mùa nước nổi
Bèo hoa hợp ý sẽ xuôi dòng ./.

LCT 16/11/2017
*****
BÀI XƯỚNG :
*****
NGANG TRÁI


Sóng dậy triều khơi tận thẳm lòng
Sâu từng nguyện ước vỗ bờ mong
Ban mai vạn vật ngời dương chiếu
Huyễn mộng thần nhân rũ cốt đồng
Lặng lẽ hoa tàn thương dáng ngọc
Âm thầm nước cuộn xót rều rong
Trời cao lịm sáo nhìn sông lạnh
Tủi hẹn tình xưa cánh viễn trùng…

Lý Đức Quỳnh
12/11/2017
BÀI HỌA :
*****

LỠ CHUYẾN 

Nhạt nắng vàng buông chạm phím lòng
Nghe chừ lắng lại chút niềm mong 
Mây thưa thớt dỗi trên triền núi 
Gió khẽ khàng chao giữa cánh đồng 
Nhẹ gót chân gầy qua lối cỏ
Xa chiều bước mỏi nhịp đời rong
Chờ nhau đã mấy mùa xuân hạ
Lỡ chuyến thuyền yêu lội ngược dòng !

Tường Vân 16/11/17

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

ĐÊM Ở TRẦN GIAN


ĐÊM Ở TRẦN GIAN

Ngõ lạnh mưa tràn gió lả lơi
Ngoài hiên vọng tiếng khẽ ru hời
Đang ngồi tĩnh tọa bầy con réo
Mới nhập tâm thiền lũ quỷ ơi
Vạch cửa vừa nghe hồi trống rã 
Khòm lưng lại thấy mảnh trăng rời
Khung trời ảm đạm rừng mây khói
Nghĩa địa đêm trần chỉ bóng dơi ./.

LCT 15/11/2017

Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

TRẢ LẠI THỜI GIAN

TRẢ LẠI THỜI GIAN

Chỉ muốn lìa xa cõi nợ trần
Không còn đối diện bởi lòng nhân
Ngày chơi vực thẳm vài ba phút
Tối đảo vườn hoa cỡ chục lần
Chẳng bận tâm gì câu tín nghĩa
Thôi sầu não với chuyện hàm ân
Dòng thơ trả lại mùa thu chết
Thuở ấy từng đêm mãi chọn vần ./.

LCT 14/11/2017

BÀI HỌA :
*****
ƯỚM HỎI ?

Đào mai vẫn hẹn khách phong trần 
Bẵng mấy Thu rồi hỡi cố nhân ?
Bến Hạ trăng vàng qua mấy độ ?
Vườn Xuân nắng ấm rụng nhiêu lần ?
Hanh hao nỗi nhớ tình thi lữ
Vất vưởng đêm tàn mộng ái ân 
Gánh nợ ba sinh chừ đã mỏi 
Mà duyên cá nước chẳng chung vần !?

Tường Vân 14/11/17
*****
TĨNH TẠI 
Từ ta nhập cuộc cõi hồg trần.
Vốn khó tai ngơ chuyện tín nhân.
Sớm tối huyên đường thăm mấy bận. 
Thường niên lối xóm viếng dăm lần. 
Tình thầy quý trọng, chưa tròn đạo
Nghĩa bạn thâm giao, chẳng kể ân. 
Lúc rảnh ta tìm nơi tĩnh tại 
 Hồn thơ kiêu bạt thả đôi vần..

Thanh Mai

Thứ Hai, 13 tháng 11, 2017

Thơ họa
ĐÊM BÃO DẬY
(Thuận nghịch độc)

Cây đổ bến trần nẻo bể dâu
Xóm bên rền mõ tiếng kinh cầu
Thầy ôm tiểu đứng đêm trăng lặn
Mẹ níu con ngồi tối nước sâu
Mây lửng lơ chìm mưa phủ lối
Sóng mông mênh nổi gió giăng sầu
Lầy sân vũng đọng sình trơn trợt
Đây đó thương tình vị áo nâu ./.

LCT 13112017

Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017

VÔ CẢM

VÔ CẢM

Đã biết người quên để nhẹ lòng
Thôi đành vậy cũng chẳng cần mong
Về thăm chốn cũ hồn thu đọng
Trở lại vườn xưa rãnh nước ròng
Biển vẫn mơ màng trăng cuộn sóng
Hoa còn ấp ủ mộng lùa song
Bài thơ vĩnh biệt tình đang nóng
Viết giữa màn đêm lệ đổ dòng ./.

LCT 12112017

BÀI HỌA :
*****

HOÀNG HÔN ỨA
Muốn vẹn trước sau mãi hẹn lòng
Xuân thu hạ thắm cứ hoài mong
Thăm vườn nguyệt tỏa đêm mơ đọng 
Viếng ngõ hoa thề tối mộng ròng
Viễn xứ bâng khuâng hồn gợn sóng
Tha phương thắm thiết bóng lùa song
Chim chiều vọng tiếng tình dâng ngóng
Mắt ứa hoàng hôn lệ thấm dòng
Hương Thềm Mây
(GM.Nguyễn Đình Diệm. 12.11.2017)
*****
CHỐN CŨ

Về thăm chốn cũ chợt se lòng 
Nhặt cánh hoa buồn chạnh nỗi mong 
Chẳng phải nàng thu sầu đổi tiết 
Mà sao ngấn lệ chực tuôn ròng
Ai mang gió lạnh lùa vai áo 
Ta đợi trăng vàng rụng chấn song
Nhẹ ngón tay lần trang sách mỏng 
Hờn con nước bạc chảy theo dòng !

Tường Vân 11/11/17
*****
NIỀM TIN

Giá trị vẫn nguyên khẳng định lòng
Dẫu đời thiên biến những hoài mong
Ân tình buổi ấy như vàng lõi
Tiết nghĩa còn nay tựa thép ròng
Dẫu phận lẻ đôi hoài đối bóng
Dù mình hai đứa mãi song song
Em ơi, tin tưởng rồi băng giá
Nắng ấm,đời vui nước một dòng
Lý Đức Quỳnh

Thứ Bảy, 11 tháng 11, 2017

HÃY ĐẾN VỚI ANH


HÃY ĐẾN VỚI ANH

Em về xếp bỏ chuyện hồng nhan
Hãy tới cùng anh đổi nhịp đàn
Bến lạnh sao còn neo huyễn ảo
Đêm sầu chẳng lẽ níu mù tan
Vần thơ vẫn đó làn mây bạc
Ngõ mộng là đây mảnh gió ngàn
Hứa sẽ bên người khi trở lạnh
Qua mùa gió thổi quyện tình đan ./.

LCT 11112017


BÀI HỌA :
*****

CHỐN CŨ CHỪ ĐÂY
Ta vê khơi lại nét dung nhan
Dưới mái nhà xưa dệt điệu đàn
Những tháng còn đây vui cảnh tụ
Bao mùa mãi đó thỏa đêm tan
Bờ sương trãi mộng dâng vàng đá
Bến nguyệt bày mơ tặng gấm ngàn
Chốn cũ chừ đây chan hội ngộ
Trời mây ấm lạnh dệt tơ đan
Hương Thềm Mây
(GM.Nguyễn Đình Diệm. 10.11.2017)

*****

KHUA DẠ BẠC !

Hoa vẫn còn tươi thắm sắc nhan
Phòng xuân rộn rã mấy cung đàn
Duyên mơ kẻ dệt vần hư ảo
Vạt nắng ta xua vũng rét tan
Tiếng trúc ngân reo khua dạ bạc
Giọng ngân uyển chuyển lộng non ngàn
Thong dong một mái chèo thi lữ
Huyền biến ngôn từ nốt nhạc đan.

Thanh Mai
*****

(Họa nghịch vận)
TIẾNG CHIỀU 

Hương rừng rót nhẹ tiếng lòng đan
Tím sẫm đồi mơ lẫn thác ngàn
Nhỏ vẫn đi về trên lối hẹn 
Anh còn đứng đợi dưới chiều tan
Thương đêm gió trở thèm ly rượu 
Bỏ ánh trăng soi lạc phím đàn
Hai nửa cuộc đời qua mấy độ
Nghe sầu trĩu nặng kiếp hồng nhan !

Tường Vân 11/11/17
* Mạ đề



Thứ Sáu, 10 tháng 11, 2017

THẰNG ĐIÊN


THẰNG ĐIÊN

Chạnh nghĩ đời sao lắm tủi phiền
E rằng sớm muộn cũng thành điên
Ngày lê cửa chợ quần không đáy
Bữa lết đầu sông bị chẳng tiền
Kẻ gặp thương tình cho mẫu bánh
Anh nhìn cảm tính tặng giò chiên
Bài thơ thuở nọ yêu thầm kín
Bỗng thả lời ngân lắng một miền ./.

LCT 10112017







Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017

BẾN SẦU


BẾN SẦU

Chẳng nghĩ người chơi đến tột cùng
Duyên đời lỗi nhịp đóng thành khung
Đồng hoa thuở nọ đầy ong bướm
Biển hạ giờ đây lắm bão bùng
Mỗi bước chân tìm cơn mộng lẻ
Thêm lần sóng cuộn mảnh tình chung
Bài thơ tủi phận nằm im tiếng
Giữa bến sầu đêm phải lạnh lùng ./.

LCT 09112017

BÀI HỌA :
*****

NGẬM NGÙI 

Chợt hiểu rằng ta chẳng sánh cùng 
Nên tình ghép mãi há đầy khung 
Vần thơ rướm lệ hoài dang dở 
Đóm lửa tàn canh vẫn bập bùng 
Tựa gối bơ phờ cơn ấm lạnh 
Giận đời bạc bẽo tiếng riêng chung
Nếu mai mỗi kẻ đường đôi ngã
Chớ hỏi vì đâu... Cớ lạ lùng !!!

Tường Vân 9/11/17
*****

VŨ TRỤ BAO LA
Đứng giữa mênh mông cảnh tuyệt cùng 
Sông ôm núi mộng thả lồng khung
Thuyền qua bến lộng mây gần gũi
Gió thổi bờ xao sóng bập bùng
Đá dựng non cao soi bóng lẽ
Thông ru núi thẳm hiến lời chung
Thiên nhiên cẩm tú trao tình thắm
Vũ trụ bao la đẹp tuyệt cùng
Hương Thềm mây
(GM.Nguyễn Đình Diệm)
08.11.2017

Thứ Tư, 8 tháng 11, 2017

BIỂN LÒNG

BIỂN LÒNG

Nghe luồng gió lạnh thổi vào chân
Đã biết đời vương cảnh nợ trần
Bến hẹn em chờ trăng lãng tử
Câu hò hắn ghẹo ả tình nhân
Cần thân phải chịu điều tai tiếng
Khẩn thiết đành quen chuyện lỡ lần
Ở chốn giang hồ bao cạm bẫy
Ta nào muốn sẽ vạch từng phân ./.

LCT 08112017
BÀI HỌA :
*****

THÔI VỀ BẾN CŨ
Phố thị phồn hoa lấm bụi trần
Thôi về đất mẹ ngẫm hư chân
Tre làng nguyệt tỏa hòa thân ái
Dậu trúc bờ soi thắm nghĩa nhân
Bưởi mận khai hương lừng lắm nẽo
Đào lan mở nụ ngát bao lần
Thuyền về bến cũ tình lai láng
Dạ thản tình quê thỏa bội phần
Hương Thềm mây
(GM.Nguyễn Đình Diệm)
*****
Đối họa 

LÀM LẠI TỪ ĐẦU

Đông buồn gió thổi lạnh bàn chân
Trở gót rời xa cõi bụi trần
Rã gánh giang hồ quên vị kỷ
Xa đời lãng tử nhớ lòng nhân
Từ nay nghĩa mẹ cơm từng nắm
Trọn buổi tình cha áo mỗi lần
Vẫn biết cho dù trăn trở muộn
Nhưng rồi cũng ấm được vài phân ./.

LCT 09112017
*****

BƯỚC MỎI

Vượt quãng sông hồ mỏi bước chân 
Về đây hội ngộ khách phong trần 
Đêm say chén tửu cùng minh nguyệt 
Sáng thưởng chung trà với cố nhân 
Hai nửa cuộc đời qua mấy độ
Một trang tình sử ghép bao lần 
Thời gian đã nhuộm màu sương tuyết 
Khuất dặm trường thành khó tỏ phân !

Tường Vân 8/11/17










Thứ Ba, 7 tháng 11, 2017

HOA NGỌC LAN

HOA NGỌC LAN
(Tập danh các loài hoa)

Sở dĩ ta tìm đến Ngọc Lan
Vì chê Dạ Lý vẫn chung giàn
Không màng Cẩm Chướng vùi sương đọng
Chẳng mộng Anh Đào dẫm tuyết tan
Giận mỗi Tường Vi chờ nắng hửng
Hờn khi Chiếu Thuỷ hẹn trăng tàn
Quanh vườn Thạch Thảo buồn thu chết
Nguyệt Quế đơn lòng mãi thở than ./.

LCT 07112017

BÀI HỌA :
*****

HOA QUANH MÌNH
Đài trang ngát dịu ấy Ngọc Lan
Dạ Lý thơm tho thả dưới giàn
Huệ trắng dâng tình khi gió động
Hồng tươi tặng ý lúc chiều tan
Đêm nay sắc lạ tình Mai nở
Tối nọ hương quen mộng Cúc than
Bưởi Mận se lòng trong bóng lạnh
Âm thầm Nguyệt Quới ngẫm đêm tàn
Hương Thềm mây
(GM.Nguyễn Đình Diệm)
07.11.2017
*****
Bài đối họa 
CHẶT HẾT


Đã nói xin thề bỏ Dạ Lan
Hờn Thiên Lý phải chặt nguyên giàn 
Anh Đào hoảng sợ nằm xơ xác
Thạch Thảo bơ phờ nghĩ nát tan
Lặng lẽ Bằng Lăng sầu lá đổ
Trầm ngâm Cẩm Chướng rụng hoa tàn
Bên hồ Chiếu Thuỷ thầm ghen nguyệt
Giữa mộng Hoa Quỳnh tức cảnh than ./.

LCT 07112017
*****
ĐÁP HỌA của anh Hương Thềm Mây
CHẶT CHI UỔNG
Chặt chi uổng rứa sắc hương Lan
Khổ dạ hương Đào nép cạnh giàn
Nguyệt Quới im lìm lòng sụt sịt
Mẫu đơn lặng lẽ dạ tóc tang
Thoảng nghe cúc huệ sầu mưa đổ
Chút lắng Mai Quỳnh rụng cánh tàn
Cuối ngõ Hải đường thầm nhớ nguyệt
Vườn đêm Huệ trắng ngậm ngùi than
Hương Thềm mây
(GM.Nguyễn Đình Diệm)
07.11.2017

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

LỐI XƯA


LỐI XƯA
(Tứ đối , Gcđ , nđt)

Lối cũ ta về mưa bụi đổ
Quê nghèo gió phủ sợi mù giăng
Dòng sông dậy... sóng mây chìm nổi
Biển mộng đầy vơi... bãi cát bằng
Lặng lẽ sương... chiều đang chuyển hướng
Đêm vừa đổi cánh ...nhạt nhòa trăng 
Hồi chuông giáo phận rền thong thả
Cảnh trống chùa bên gõ nhập nhằng ./.

LCT 06112017

BÀI HỌA :
*****
BẾN SẦU 
(Gcđ - Tứ đối) 

Rừng thưa lá khép màn sương phủ
Gác lửng mưa sầu cái nhện giăng
Ngọn gió mùa đông hờ hững dỗi
Lòng đau đáu tủi cánh chim bằng 
Còn manh áo lạnh lùng phương đó 
Quạnh quẽ đêm này thiếu bóng trăng 
Một chén tình say vừa khắc khoải 
Vài con sóng vỗ cứ nhì nhằng !

Tường Vân 6/11/17
*****

SÓNG GIỮA ĐỜI TA
(Đôi giao cổ đối - tứ đối )

Bên trời mấy mộng con thuyền đỗ?
Giữa đảo muôn đời ngọn sóng giăng!
Nuốt những lời- em về biển rộng
Thì ra gió - cản dãy sao bằng
Anh rời bến nhỏ- khua từng nhịp
Rẽ đám mây dài - lại tưởng trăng
Có bữa buồn đeo làm kẻ giận
Cùng cơn xúc động chẳng ai giằng

Trần Đồn

Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2017

ĐỜI SAY


ĐỜI SAY

Ướp mảnh đời trong hũ rượu sầu
Qua chiều một bóng thả mồi câu
Buồn khi đoản nhạc thằng điên tấu
Khóc bữa lời kinh ả vợ cầu
Kéo cẳng oan tình con muỗi đậu
Khom mình uẩn khúc lũ ruồi bâu
Ngồi bên vũng nước sình ta nhậu
Họ bảo nghèo xơ cũng muốn ngầu ./.

LCT 05112017

BÀI HỌA :
*****

CHIỀU ĐÔNG
Chiều đông xám xịt thả mây sầu
Gió lạnh lùa hiên lạnh bóng câu
Khúc dế buồn ru bờ cỏ tấu
Lời kinh vọng đến tiêng ngân cầu
Bầy chim lặng lẽ tìm nơi đậu
Lũ muỗi lông bông kiếm chốn bâu
Giọt ứa hoàng hôn trùm lối dậu
Cha già tựa cửa mắt rưng ngầu.
Hương Thềm mây
(GM.Nguyễn Đình Diệm)
05.11.2017

Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

LỆ ĐÁ


LỆ ĐÁ

Giọt nước mắt bỗng nhiên giờ hóa đá
Ta đêm nay xa lạ với con người
Gót đời trần cũng muốn bỏ rong chơi 
Chân mài miệt một đời thân lãng tử

Rượu mềm môi lại quay về quá khứ
Ngõ tương lai người giữ mặc nhiên tìm
Ta chẳng cần chuyện đáy bể mò kim
Đời vẫn thế bãi đá chìm vô nghĩa

Thơ ta viết trở trăn nhiều cạnh khía
Người xem đi mai mỉa lợi ích gì
Ta muốn mình thành cội đá vô tri
Thoát ra khỏi cảnh nô tì cơm gạo

Nếu có thể ta xin làm tâm bão
Cuốn trần gian chao đảo giữa thiên hà 
Bến nhân tình còn lại một mình ta
Đêm nghe gió nhạt nhòa hương dĩ vãng

Có thể em là một vì sao sáng
Sưởi hồn ta trên những tảng băng chìm
Hoặc yên nằm tận dưới đáy mồ im
Hồn ngập ngụa men tìm cơn ác mộng

Bởi ta chẳng thiết tha gì sự sống
Thuở lao đao tuyệt vọng mấy ai buồn
Hận tình người sống giữa bãi càn khôn
Lòng đau đớn lúc chân chồn gối mỏi

Nào ai biết trái tim ta đau nhói
Cõi trăm năm xoi mói ánh mắt người
Lối đi về chỉ thấy ngọn sầu rơi
Lòng mãi đắng nỗi đời cay trong mắt

Ta như giữa bốn bức tường vây chặt
Cõi hư vô trầm mặc những đêm dài
Sợi khói buồn quấn cả bóng tương lai
Chân hờ hững gót hài không định hướng

Dòng tóc rối em một đời ta vướng
Cuộc sân si vui hưởng có bao ngày
Đời lạnh lùng như cái trở bàn tay
Bên mép cửa em bày khâu số phận

Cuộc đời ta cũng lắm điều gay cấn
Men hư hao sầu hận tháng năm dài
Góc tình trần vốn trĩu nặng đôi vai
Ôm ảo tưởng xây lâu đài trên cát

Hỡi ngoài kia những con người đốn mạt
Ta đêm nay bỏng rát máu tim dồn
Mong một chiều nắm đất phủ mồ chôn
Ngày tiễn biệt mây buồn giăng khắp lối

Chỉ có em - Vườn hoa xanh cỏ nội
Tỏa hương thơm bên góc tối ta nằm
Chia vui buồn cùng với những tháng năm
Chiều lặng lẽ nhang trầm bay nghi ngút

Em có về ngang qua từng ngõ cụt 
Những đêm trăng heo hút tiếng dương cầm
Nay có còn hay đã vắng thanh âm
Cho ta gởi chút hương thầm xưa cũ ./.

LCT 04112017
BÀI HỌA :
*****

BIỆT LY
(Viết chung với Tương Vân)

Đông chưa anh sao tiết trời vần vũ
Thu cũng buồn ủ rũ bỏ ta đi
Bóng trăng gầy ảo ảnh mối tình si
Đêm trống vắng gió thầm thì tâm sự 
̣
Mảnh sao rơi bóng ai ngồi tư lự
Chắc anh chờ lời tâm sự qua đêm
Mang nỗi niềm mà quên hẳn lòng tin 
Rồi lặng lẽ để̉ riêng mình trăn trở 

Đông chưa anh sao nghe buồn tan vỡ
Gió lăng lờ nức nở giữa miền hoang
Còn lại đây chỉ nửa ánh trăng vàng
Trôi lờ lững khi bóng tàn qua cửa 
́
Tháng ngày qua nhọc câu quên nhớ 
Chẳng hẹn thề duyên nợ hỏi vì đâu 
Trách hờn chi se sắt mảnh tim sầu 
Rồi hờn dỗi cho lòng nhau chát đắng

Chiếc lá rơi cũng nghe sầu lãng đãng
Chén rượu nồng chưa cạn buổi hoàng hôn
Đắng cay ơi gặm nhấm cõi linh hồn
Hoài trăn trở một nỗi buồn rên xiết

Để chiều nay bỗng nghe lời từ biệt
Cuối cuộc tình chưa xiết một vòng tay
Người đi tìm giấc mộng của ngày mai
Rồi quên bẳng làn tóc mai rối rắm

Về đâu anh góc trời chiều bụi bặm
Bước đường trần rượu đắng cứ đầy vơi
Người đi rồi ta cũng lạnh lùng thôi
Đêm hờ hững lạc loài trong tiếc nuối 

Chiều mưa bay tóc em dài bối rối 
Trên bến chiều bổi hổi lá vàng rơi
Nén lòng nhau quá khứ đã xa rồi 
Mà kỷ niệm bồi hồi đau nhịp thở

Lãng quên ơi giá băng rồi nỗi nhớ
Ai bên đời dệt mộng gửi vào thơ
Đếm tủi buồn là đoạn cuối cơn mơ
Ngày tháng tới hững hờ câu duyên nợ ! (TV)

Có lẽ người quên đi rồi nỗi nhớ
Ta một mình chiều lối nhỏ bơ bơ
Ngọn đông sầu nén chặt cả hồn thơ
Dòng rượu đắng đêm chờ ru giấc ngủ

Em tìm ai phải manh tình xưa cũ
Gót chân quen chưa rũ dấu phai mờ
Lòng hen lòng cứ dệt mãi trong mơ
Người thầm đợi kẻ ơ thờ lạnh nhạt

Chẳng hiểu sao em mãi còn khao khát
Khách ly hương đắng chát mảnh duyên hờ
Em mãi ngồi thêu dệt mảnh đời mơ
Thơ huyễn hoặc giữa đôi bờ cách trở

Đợi chờ chi hỏi rằng duyên hay nợ
Người qua sông kẻ lại đứng neo bờ
Thôi được rồi âu đó cũng đường tơ
Se sợi chỉ nối đôi bờ xa thẳm ... (LCT)

LCT &Tường Vân 4/11/17

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

MẸ !




MẸ !

Chiều buông tắt nắng đêm về
Căn nhà lá nhỏ bốn bề gió xoay
Mẹ ngồi hong ấm bàn tay
Bên nồi lửa nóng thân gầy héo hon

Gác khuya ngọn gió đông lòn
Đèn hiu hắt bóng đâu còn nhớ ai
Tuổi già nặng gánh đôi vai
Mỏi mòn sức yếu chuỗi ngày ngắn thêm

Trăng treo nửa mảnh bên thềm
Gió đông vẫn cứ hằng đêm se lùa
Bến đò cạnh mái chèo khua
Lòng đêm khắc khoải bốn mùa vắng tênh

Bước đi cao thấp gập ghềnh
Bóng chiều xế ngõ đời mênh mông sầu
Góc vườn lịm giữa canh thâu
Hè quanh dế nỉ non sầu sáng đêm

Trăm năm chân cứng đá mềm
Một ngày héo hắt bỗng thèm nụ hôn
Con xa mỏi bước chân dồn
Tình gần cũng mất đâu còn bóng ai

Gối đầu đầu gối lên vai
Màu tóc bạc trắng hình hài nắm xương
Buồn đêm khóc nỗi đoạn trường
Lòng đau như cắt nhiễu nhương tình đời

Ngậm ngùi nhớ tiếng à ơi
Ru con một thuở đắng lời nước non
Vành môi nám nỗi căm hờn
Hằn trong khóe mắt nỗi buồn biệt ly

Gánh sầu chẳng thể cho đi
Ngồi ôm nhưng chẳng được gì từ đây 
Muộn phiền đổi lấy chua cay
Giấu trong túi áo những ngày xót xa

Chờ khi mưa nắng nhạt nhòa
Đem ra gặm nhấm để phôi pha buồn
Chưa hề nghĩ chuyện giấu chôn
Dù cho cay đắng ngập hồn tháng năm

Có hôm mẹ lại khóc thầm
Nửa quên nửa nhớ lệ đầm đìa rơi
Dòng sông nước đã nửa vời
Mẹ mong khép kín manh đời từ đây ./.

LCT 03112017

. Lên Trên! Xuống Dưới!